Lời Gần, Ý Xa … (thơ)

23/11/201721:58(Xem: 14480)
Lời Gần, Ý Xa … (thơ)
LỜI GẦN, Ý XA …
Huệ Trân

SƠN TĂNG
loi-gan-y-xa-0000
Sơn Tăng lên núi tọa thiền
Không danh lợi, chẳng muộn phiền đó đây
Bạn cùng trăng nước trời mây
Ma Ha Bát Nhã,
Thân này vốn không.
 


BÌNH AN
Hãy để mọi sự
Như Đã và Đang
Như Đi và Đến
Có gì lo toan!
Chỉ cần tỉnh giác
Nhận diện rõ ràng
Ta và đối tượng
Cảm thọ đôi đàng
Không vướng, không mắc
Đường sẽ thênh thang
Bình an,
Bình an.
 
NHÀ
Hoa vàng, hoa tím chen nhau
Sư cô ơi, chỉ lối đâu về nhà?
Rằng: Nay hoa trụ Ta-bà
Tiền thân là chuyến đò qua sông Hằng.
 
ĐẠO VỐN KHÔNG LỜI
Các pháp thế gian như giấc mộng
Nương đò qua sông,
Đạo vốn không lời
Phút giác ngộ, bừng soi ánh tuệ
Cái ngỡ tìm ra,
Vẫn hằng hữu muôn đời.
 
BÙN VÀ SEN
loi-gan-y-xa-0001
Từ bùn,
Sen nở ngát hương
Không bùn,
Sao có sen thơm ngạt ngào!
Không sen,
Bùn đọng hồ ao
Quẩn quanh mưa nắng, nao nao tủi buồn
Tự thân vạn hữu tương đồng
Duyên sinh mới tạo nên muôn tốt lành.
 
HOA VÀ RÁC
Hoa trong rác,
Rác trong hoa
Không gì là rác, không gì hoa
Rác mà chuyển hóa, thành hoa thắm
Hoa tàn là rác, có đâu xa!
Ngũ uẩn giai không, vô sở trụ
Xá gì còn, mất
Bóng chim qua.
 
PHƯỚC LÀNH
loi-gan-y-xa-0002
Con sâu đậu trên lá vàng
Gió đâu lồng lộng,
Lá vàng lìa cây
Lá nương gió, lá bay bay
Nhiễu quanh tháp Phật, nào hay phước lành
Sâu nương lá, cũng nhiễu quanh
Do tâm hoan hỷ,
Được sanh làm người
Pháp Hoa Kinh, chỉ rõ lời
Một niệm tin kính,
Đổi dời nghiệp thân. 
 
  
TỰ TẠO
Khi ta đòi hỏi
Điều không thể được
Là tự tạo bao
Khổ đau phiền trược!
 
ĐỘNG, TĨNH
Ồn ào nhất, lúc lặng thinh
Niệm tương tục khởi, mê lầm bủa vây
Xôn xao giữa chợ,
Thõng tay
Tâm chánh định chẳng mảy may ưu phiền.
 
ĐÊM VÀ HỬNG ĐÔNG
Nghiêng bên song cửa
Trăng ghé bồ đoàn
Lặng thinh thiền tọa
Cùng hương lan
Thở vào tĩnh lặng
Thở ra bình an
Hương lan còn thoảng
Trăng đã tàn
Gió lay nhẹ,
Tờ kinh thư
Lung linh bạch lạp
Dáng thiền sư
Ngũ trược ác thế, Xin nguyện về
Án, a na lệ
Tỳ xá đề …
 
ĐIỆU
Ai đem chuông mõ vô chùa
Khổ thân chú Điệu mệt phờ tụng kinh
Ngủ rồi thức, nhớ rồi quên
Giật mình thấy Phật lặng yên mỉm cười.
 
 
ĐI
Người đi để lại nhành lan
Bên hiên dẫu thiếu nắng vàng vẫn thơm
 
VỀ
Về ngang qua giữa phố xưa
Thấy bông hoa đứng đợi mưa một mình
 
ĐI, VỀ
Đi, Về, chỉ một cõi
Lặng lẽ ánh trăng thu
Tử sinh vừa tròn kiếp
Càn khôn, giấc mộng du
Ai đang đi hay ở?
Ai đang gần hay xa?
Ngoảnh nhìn, mênh mông vắng
Chỉ là Ta với Ta
Cái vô sinh bất diệt
Giữa xôn xao Ta-bà.
 
CHÂN TU
Giới tùy ta chọn, nhưng phải giữ
Giữ giới trang nghiêm, người nhìn ngay ra
Phong thái chân tu,
Trí năng đạo hạnh
Hoa phải thơm hương mới thực hoa.
 
TRĂNG THU
Đang giữa khóa tu
Nhằm Tết Trung Thu
A Di Đà Phật
Trăng tỏ hay lu
Cũng bóng trăng đó
Bến giác, bờ mê
Phật đà chỉ rõ
Một niệm tín tâm
Đường về sen nở.

THIỀN SƯ VÀ RỪNG SỚM
loi-gan-y-xa-0003
Thênh thang rừng nắng sớm
Róc rách suối trong veo
Thiền sư chống gậy trúc
Chim ngàn ríu rít theo
Áng mây trắng đầu gió
Khẽ chào “A Di Đà”
Lao xao cỏ thơm gọi
Thức giấc muôn đài hoa
Dưới cội tùng bách tuế
Thiền sư ngồi kiết già
Bao la trời vạn hữu
Thể nhập giọt sương sa
Chuông từ tâm vi diệu
Lay động vàng rừng mai
Chim trên cành trúc tím
Cùng thuyết pháp Như Lai
Phút giây bừng liễu ngộ
Giòng Bát Nhã ban mai
Rừng sớm chắp tay hỏi:
“Thiền sư, ngài là ai?”.
 
XUÂN
Tàn xuân, lá rụng hoa rơi
Cành khô, cây đứng bồi hồi tiếc xuân
Bỗng dưng, thơ trổ điệu vần
Ma Ha Bát Nhã
Phù vân vô thường.
 
TÌM NHAU
Nơi đâu góc biển?
Đâu chân trời?
Biển không bãi cuối,
Trời muôn nơi
Bằng con-mắt-tuệ, tìm nhau nhé
Sẽ thấy người,
Trong hạt lệ tôi.

CÔNG ÁN TRIỆU CHÂU
loi-gan-y-xa-0004
Tọa thiền quán chiếu
Dưới cội sầu đông
Tôi, con chó nhỏ
Có Phật tánh không?
 
Tuần hoàn vạn hữu
Thanh thản đến, đi
Bước nào hội ngộ,
Bước nào phân ly?
 
Tôi, con chó nhỏ
Tôi thấy, tôi nghe
Tôi nhận, tôi biết
Chẳng vướng bận chi
 
Cái-thấy, cái-biết
Tự tánh thường hằng
Người có, tôi có
Không giảm, không tăng
 
Chuông khuya Bát Nhã
Mở rộng Cửa Không
Hoa-tâm tôi nở
Thơm cành sâu đông
 
Mùa Xuân chợt giải
Công án Triệu Châu
“Người cùng vạn hữu
Phật tánh như nhau”
Thuyền nan bước xuống
Qua bờ
Trước,
Sau.
 
 
 
ĐỜI NẾN
loi-gan-y-xa-0005
Giá trị của cây nến
Là khi được thắp lên
Ánh sáng càng rạng rỡ
Thân nến càng mòn thêm
Ngọn bấc cuối leo lét
Nến tàn trong bóng đêm
Đã làm tròn sứ mạng
Nào cần lưu tuổi, tên!
Đời người nếu không kíp
Thắp sáng tâm vị tha
Thăng hoa và hiến tặng
E luống uổng ngày qua!
 
Huệ Trân
(Tào-Khê Tịnh Thất, những ngày tịnh tu)
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/01/2026(Xem: 3061)
MEISTER ECKHART, sinh tại nước Đức, là nhà thần bí vĩ đại của Thiên Chúa Giáo thời Trung Cổ. Sự xuất hiện của Eckhart đả làm đảo lộn những người đi trước ông. D.T Suzuki trong Mysticism, Christian and Buddhist[*] đã nói rằng, lần đầu tiên khi đọc Eckhart, ông đã xúc động tràn trề, và D. T. Suzuki cho rằng, Eckhart đúng là “một tín đồ Thiên Chúa Giáo phi thường” và Thiên Chúa Giáo của Eckhart, D.T. Suzuki nghĩ là “thật độc đáo và có nhiều điểm khiến chúng ta do dự không muốn xếp ông thuộc vào loại mà ta thường phối hợp với chủ nghĩa hiện đại duy lý hóa hay chủ nghĩa truyền thống bảo thủ. Ông đứng trên những kinh nghiệm của riêng mình, một kinh nghiệm phát sinh từ một tư cách phong phú, thâm trầm, và đạo hạnh” Và như vậy D.T. Suzuki viết tiếp về Eckhart: “Ông cố hóa giải những kinh nghiệm ấy với cái loại Thiên Chúa Giáo lịch sử rập khuân theo những truyền kì và huyền thoại. Ông cố đem cho chúng một ý nghĩa ‘bí truyền’ hay ‘nội tại’ và như thế ông bước vào những địa vực mà đa số những tiề
30/01/2026(Xem: 3060)
Đây là bút ký của thầy Thích Phước An viết về ngài Tuệ Sỹ, mà thầy vừa mới gởi cho tôi chiều qua. Tôi đã từng, hơn một lần, đọc lại những bài viết hay, viết về ngài Tuệ Sỹ, lúc ngài viên tịch hôm 24.11.2023 vừa qua tại chùa Phật Ân, trong đó có bài này của thầy Thích Phước An – Thơ Tuệ Sỹ, Tiếng Gọi Của Những Đêm Dài Heo Hút. Văn hay thì đọc lại bao lần cũng hay. Đó là chưa kể, đây là một áng văn rất thơ của một nhà sư, viết về một nhà sư. Thầy Thích Phước An và ngài Tuệ Sỹ, vốn là huynh đệ, gắn bó cùng nhau đã từ lâu lắm trên bước đường tu hành. Thân thiết với ngài Tuệ Sỹ, có lẽ chẳng ai bằng thiền sư Lê Mạnh Thát, cùng các huynh đệ của ngài, trong đó, có một người luôn kề cận, từ lúc còn gian khó của gần năm mươi năm về trước, cho đến khi ngài mất, đó là thầy Thích Phước An.
24/01/2026(Xem: 3408)
Bính Ngọ Xuân về tỏa ngát hương Hoa ngàn cỏ nội đẹp muôn phương Yên bình vũ trụ qua tai chướng Tĩnh tại mây trời lắng họa vương Thế sự chan hòa xa ác tưởng Nhân dân vững mạnh hướng an tường Nghĩa ân mầu nhiệm lòng luôn dưỡng Phật pháp thâm huyền phát nguyện nương..!
23/01/2026(Xem: 2754)
Một lần tịch tĩnh rừng hoang Sao Mai huyền diệu óng vàng trời đêm Cỏ lau thức giấc êm đềm Khuya bên bếp lạnh khưi niềm ủ tro Tâm tư hạt thóc rợp cờ Viễn trình sinh tử phất phơ năm màu Nỗi hờn tủi nhục tan mau
22/01/2026(Xem: 2971)
Hai ngàn năm Thế Tôn khuất bóng Lời dạy xưa còn vọng đến nay Chỉ là nắm lá trong tay Vẫn tròn huệ mạng Như Lai ba đời Đúng diệu pháp, một lời cũng đủ Đủ bao hàm pháp nhũ Phật thân Một lời như thật, như chân Cho ra diệu dụng vạn lần hư ngôn Biển trầm luân sóng dồn gió dập
20/01/2026(Xem: 2622)
QUÁN Mắt trông năm cùng tháng tận Ngắm dòng sống hiểu thực hư Không gian không ngừng tĩnh động Sáu thời vẫn vậy phù hư. LẶNG Xập xình hòa vui tiếng nhạc Xóm quê thay sắc rộn ràng Hẻm cùng gió tung bụi rác Thi nhân ngưng nhịp gác đàn.
15/01/2026(Xem: 3537)
chén cơm tù cúng Phật xiềng xích hóa bụi tro hư không nhập lòng đất trăng trời trải ngàn hoa chén cơm chiều nguội ngắt tâm ý vẫn trắng trong khói nào cay đôi mắt khưi thơ chảy tuôn dòng
13/01/2026(Xem: 4416)
Tuệ Nhân vững chãi cuộc đăng trình Cùng với tăng đoàn trải nghiệm linh Tâm ước mong cho thế giới thịnh Ý nguyền muốn được quốc gia vinh Từ bi chẳng nản trong sương lạnh Hỷ xả không màng dưới nắng hanh Thẳng tiến đường xa ngàn bộ dặm Thong dong tự tại bước yên bình. .!
12/01/2026(Xem: 2713)
Tôi xa quê nhiều năm rồi nhỉ Sao lòng vẫn canh cánh nỗi đau Thời gian cứ lặng lẽ qua mau Tiếng xưa hoài thầm thì thủ thỉ. Quên được sao hình bóng quê hương Nơi chập chững bước chân đầu đời Lời mẹ ru chơi vơi vời vợi Bản tình ca trọn vẹn hạnh phúc.
12/01/2026(Xem: 2992)
Sáng nay thức dậy, trong ý nghĩ Chớ mang theo gì chỉ mang theo một nhịp thở chưa kịp đặt tên.