Vui Trong Đau Khổ (thơ)

18/11/201708:32(Xem: 13916)
Vui Trong Đau Khổ (thơ)

VUI TRONG

ĐAU KHỔ

 duc-phat-013

Một hôm thuyết pháp trở về

Phật cùng đệ tử đang đi trên đường

Chợt đâu thấy một anh chàng

Lùa bầy bò chạy nghênh ngang reo hò.

Đàn bò vừa được ăn no

Vui chân nhảy nhót đủ trò trước sau

Rỡn đùa, kêu rống, chen nhau

Để rồi lấn ép húc đầu, máu văng

Thêm đòn vọt của người chăn

Bò kêu đau đớn, lưng hằn vết roi.

Chỉ đàn bò, Phật ban lời:

"Anh chàng hàng thịt thảnh thơi chăn bò

Hàng ngày lùa chúng ra vô

Tìm nơi cỏ tốt tha hồ bò ăn

Đàn bò có tới ba ngàn

Con nào béo tốt là chàng lựa ra

Phanh thây, xẻ thịt, lột da

Đem qua chợ bán gần xa kiếm lời.

Nửa đàn bò bị giết rồi

Những con còn lại có đời nào hay

Phận mình biết sẽ sao đây

Thản nhiên vui vẻ đua bầy rỡn nhau."

*

"Đời người có khác gì đâu

Biết bao nhiêu kẻ vùi sâu thân mình

Tham lam dục lạc thường tình

Bạc tiền chất chứa, lợi danh mưu cầu

Trăm phương nghìn kế hại nhau

Nào hay cuộc sống trước sau vô thường

Mong manh như một giọt sương

Long lanh ngọn cỏ bên đường gió lay!

Cạnh bên sự sống hàng ngày

Tuổi già, cái chết kề ngay đó rồi

Từng giờ từng phút lặng trôi

Con người lại tiến gần nơi mộ phần

Như dòng nước nhỏ nhẹ tuôn

Soi mòn bờ đất dần dần sụp tan,

Giống như bể cá thênh thang

Nước theo khe nứt nhẹ nhàng thoát đi

Cá còn sống được lâu chi?

Con người nào có nghĩ gì sâu xa

Để mà hay biết thân ta

Cái tôi ‘bản ngã’ chỉ là tạm thôi!"

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(thi hóa phỏng theo

TRUYỆN CỔ PHẬT GIÁO)

___________________________________________________

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
29/01/2015(Xem: 14773)
Phải đâu thế giới hôm nay Khủng bố bắt đầu vào cuộc Từ khi con người có mặt Khủng bố đồng hành từng ngày
29/01/2015(Xem: 15002)
Ngài đi đến khắp đó đây Học tu với các vị Thầy trứ danh Mặc dù Ngài đã tựu thành Đến chỗ cao nhất, sánh bằng Tôn Sư. Thế rồi, Ngài cũng giã từ Vì chỗ chứng đắc không như nguyện Ngài. Trải qua suốt sáu năm dài Hành trình có một không hai trong trần
28/01/2015(Xem: 13397)
Một chút của những bước chân Cố hương ngàn dặm cũng gần một khi.. Một vài đá sỏi li ti Hẹn nhau thành núi Tu Di có ngày.
26/01/2015(Xem: 14640)
Ngay bây giờ và ở đây đẹp quá Có trời xanh mây trắng lững lờ bay Sự bình an hỷ lạc hiện hằng ngày Đó chính thực giác tri trong chánh niệm
26/01/2015(Xem: 16026)
Một cảnh Sati hỏa táng trên dòng sông cạn Niranjana (sông Ni Liên). Đứng ngắm một đỗi rồi thanh thản đi về.. Mùa Đông của trần thế hay mùa đông của đời người ngẫm.. có khác chi nhau?
25/01/2015(Xem: 17032)
Chánh Tinh Tấn quyết tâm làm điều tốt Tứ chánh cần đích thực đấy công phu Thiện và ác như ánh sáng mây mù Ngăn ngừa ác lỡ phát sanh dừng lại
23/01/2015(Xem: 12724)
Là con Phật phải chọn nghề chân chính Hợp duyên sinh lẽ phải lợi ích chung Không riêng mình chân lý mãi chia cùng Niềm hạnh phúc lợi quyền không tổn hại
23/01/2015(Xem: 16138)
Đâu đợi có Mai, Có Đào trước ngõ Hay nến hồng, câu đối, quả đưa. Lòng ta như ngọn gió vờn biếc cỏ Mênh mông về theo mỗi bước chiều trưa.
23/01/2015(Xem: 14951)
Rừng thiền diện mục thị thường thôi! Đông khứ, xuân lai, vận tự hồi! Hang đá, đùn len làn khói núi Triền non, vun thả đám mây trời Nắng mưa biến đổi theo mùa tiết Vui khổ vần xoay đúng nghiệp thời
23/01/2015(Xem: 16266)
Kính Thầy, tôi không hiểu câu: "Tự do là ung dung trong ràng buộc'' là thế nào? Hai chữ " ràng buộc " ở đây có phải là Nghiệp duyên hay nói theo cách khác là Định mệnh đã an bài cho mỗi một con người? Nhưng ở trong tư thế " ràng buộc " thì làm sao có được sự " tự do " và bằng cách nào để chúng sinh "thoát" ra khỏi sự "ràng buộc" này?!