Dòng Mộng (thơ)

28/10/201720:52(Xem: 10657)
Dòng Mộng (thơ)

 

canh dep

DÒNG MỘNG

(Trích)

 

1/ Con sông nào

 

Tháng ngày xuôi dòng chảy

Chở bao nỗi đời đau

Âm thầm trôi đi mãi,

Từ vạn cổ xưa sau.

 

2/ Con thuyền nào

 

Ngàn phương về bến đổ

Ngừng nhịp sóng thời gian

Vầng trăng tròn gương cổ

Mưa gió tạnh tràng giang.

 

3/ Lênh đênh

 

Lênh đênh thuyền một chiếc

Sông dài, bể rộng thênh

Giữa sắc màu sinh-diệt

Từng ý niệm lênh đênh.

 

 4/ Rẻ sóng

 

Con thuyền rẻ sóng nước

Dòng trôi xanh tự tình

Mái chèo khua nhịp nước

Bỏ sau mùa tử-sinh.

 

5/ Hướng phương

 

Đường mây xuôi dòng sông lạ

Hỏi chi nhánh cỏ, cành lau

Giọt lệ từ khi hoá đá,

Người về từ cõi chiêm bao.

 

 

6/ Bến xưa

 

Bến xưa, thuyền đổ bến

Chèo xưa, gát mái chèo

Bóng chim cùng bóng nước

Nơi nào không trăng theo !

 

7/ Bến đổ

 

Bình yên sau cơn sóng gió

Thuyền về với ánh trăng khuya

Mái chèo thôi chao nhịp nước,

Trong ngần nỗi nọ, niềm kia.

 

8/ Trong hồ

 

Con cá quẩy đuôi hớp nước

Nước tung trắng bọt theo dòng

Vẫn ta giữa đời đếm bước

Vẫn ta giữa đời đục trong.

 

9/ Vũng nước

 

Gió ru mây ngàn soi bóng

Râm râm giọt nắng giao mùa

Thanh âm rơi vào tĩnh lặng

Chim về tắm mát ban trưa.

 

10/ Nghiêng

 

Quán chiều nghiêng sóng bụi

Sông chiều nghiêng khói sương

Đò chiều nghiêng mây nổi

Ta chiều nghiêng vô thường.

 

  

11/ Như dòng trôi

 

Đi như dòng trôi mây nước

Bình yên như cỏ, như hoa

Bỏ sau những gì mộng ước

Thênh thang đời vẫn muôn nhà.

 

 

12/ Cái bóng

 

Bóng mây cùng bóng nước

Bóng ảo khói sương mù

Bóng vô thường thoáng trước

Bóng ta, người

Thực-hư.

 

 

13/ Vẫn còn

 

Ai theo lời mây nước

Từ buổi hồng sơ nguyên

Nước mây trôi chảy miết

Còn lại cõi bình yên.

 

 

14/ Cõi thực nào

 

Không là vầng trăng diệu pháp

Tìm chi vết nhạn qua sông

Ngàn năm tỉnh lòng hạt bụi

Cành sương chợt nắng mai hồng.

 


 MẶC PHƯƠNG TỬ.









 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
23/01/2015(Xem: 14523)
Rừng thiền diện mục thị thường thôi! Đông khứ, xuân lai, vận tự hồi! Hang đá, đùn len làn khói núi Triền non, vun thả đám mây trời Nắng mưa biến đổi theo mùa tiết Vui khổ vần xoay đúng nghiệp thời
23/01/2015(Xem: 16172)
Kính Thầy, tôi không hiểu câu: "Tự do là ung dung trong ràng buộc'' là thế nào? Hai chữ " ràng buộc " ở đây có phải là Nghiệp duyên hay nói theo cách khác là Định mệnh đã an bài cho mỗi một con người? Nhưng ở trong tư thế " ràng buộc " thì làm sao có được sự " tự do " và bằng cách nào để chúng sinh "thoát" ra khỏi sự "ràng buộc" này?!
22/01/2015(Xem: 13093)
Có niềm tin khi thực hành Chánh Ngữ Nói chân thành thu nhiếp được người nghe Mang yêu thương qua câu hát lời vè Dùng lời nói nghiệp thiện lành gieo tạo
22/01/2015(Xem: 15138)
Niềm an lạc mọi người đang sẳn có NGŨ DỤC mê làm khổ lụy suốt đời Do tham TÀI phải kiệt sức tàn hơi Tạo của cải bất kể điều thất đức
22/01/2015(Xem: 12557)
Đời hạnh phúc khi không còn phân biệt Với lục căn không đắm nhiễm lục trần (1) Sống buông thư an lạc mãi trào dâng Không dính mắc là cuộc đời giải thoát
22/01/2015(Xem: 14683)
Trắng đục ngàn sương ngọn gió bồng Xa trông chiều quạnh buổi tàn đông. Tiết thời thoáng đã đùa mây bạc Ngày tháng chừng đang kết nụ hồng. Đã biết cành trơ chờ nẩy lộc Mới hay mai lạnh để thơm bông. Bên trời lãng đãng tình hoa cỏ Thì đấy, hương xuân giữa vạn lòng !
20/01/2015(Xem: 16334)
Nhiều lắm Phù Du sống một ngày Đời mình cũng rứa, có ai hay, Diễm mộng đêm qua thành triệu phú Thức giấc, bật cười.. vẫn trắng tay!
20/01/2015(Xem: 13750)
Ta là Tiên Nữ trên trời Mê Thơ nên xuống dạo chơi Dương trần Gặp toàn Tài tử Thi nhân Lời Thơ thanh kiết bội phần ru êm
19/01/2015(Xem: 14618)
Trong giao tế hàng ngày, hàng bữa Gặp bạn bè thù tạc nọ kia Qui kết lỗi người, thị phi vô bổ Tổn thương nhau đào hố rẽ chia
18/01/2015(Xem: 14670)
Về qua cõi tạm nhân gian. Thấy bao nhiêu chuyện kinh hoàng xiết bao ! Lặng im chẳng nói câu nào. Để hơi thở nhẹ tiêu dao vô cùng.