Tâm Tình Bên Mộ Mẹ

13/10/201706:42(Xem: 11687)
Tâm Tình Bên Mộ Mẹ


thichdongtri


TÂM TÌNH BÊN MỘ MẸ



Xa vắng lâu nay trở lại nhà

Nhìn lên di ảnh dạ xót xa

Quỳ bên mộ mẹ, con thổn thức:

Mẹ đã đi rồi, đi thật xa !…

 

Con đã về đây với quê hương

Khung trời kỷ niệm với tình thương

Nắng cháy, mưa dầm không quản nhọc

Mẹ con cặm cụi việc ruộng nương.

 

Việc gì mẹ cũng biết mảy may

Đứng mũi chịu sào bão chẳng lay

Cày cuốc ngoài đồng, leo mái lợp…

Ngay cả đàn ông chẳng sánh tày.

 

Chăm chút cho con việc học hành

Muốn con đỗ đạt được thành danh

Nếu con muốn học làm bác sỹ

Bán hết ruộng nương, mẹ cũng đành.

 

Con Út cho nên mẹ thương nhiều

Đồ ngon vật lạ, mẹ chắt chiu

Trái ổi, bắp ngô từ nương rẫy…

Dành dụm cho con mỗi sáng chiều.

 

Tuổi trẻ thì con nặng bút nghiên

Khi lớn xuất gia ở cửa Thiền

Mong gần bên Mẹ lo phụng dưỡng

Con cứ hẹn hoài, chẳng đủ duyên.


 

Chúng con đã khiến mẹ suy hao

Mẹ chẳng nghỉ ngơi trọn ngày nào

Lao tâm tổn trí rồi thương nhớ

Cơ thể bào mòn, dáng xanh xao.

 

Mẹ đã qua bên Ấn Độ rồi

Nhớ quê canh cánh mãi không thôi

Mẹ trở về quê bên thôn xóm

Con lo du học, ở xa xôi.

 

Chợt một sáng kia nhận hung tin

Mẹ ở quê hương đã từ trần

Con mãi thẫn thờ trong ác mộng

Thôi kể từ đây biệt mẫu thân !...

 

Thắp nhang khấn Mẹ, Mẹ có hay

Con mãi ruổi dong thế gian này

Hình bóng mẹ hiền dần xa cách

Thành tựu thế nào nghĩa chi đâu?

 

Giá như làm lại kể từ đầu

Con không tìm kiếm thứ đâu đâu

Bên mẹ an vui cùng tu niệm

Chỉ được bấy nhiêu, quá đủ rồi.

 

Có lẽ giờ đây mẹ thỏa lòng

Con đi đúng hướng của mẹ mong

Nhưng sao con thấy bơ vơ quá

Sám hối muộn màng, mẹ cảm thông.


 

Thôi nghiệp trần gian mẹ mãn rồi

Thôi con cam phận kiếp mồ côi

Những lời con hứa khi bên mẹ

Khắc ghi, thực hiện mãi không thôi.

 

Mười lăm năm lẻ đã trôi qua

Lệ tiễn Người đi vẫn chưa nhòa

Nguyện sao xứng đáng con của mẹ

Nguyện Mẹ Trời Tây ngự Liên Hoa.

 

Kỷ niệm giỗ Mẹ lần thứ 15

Ngày 23 tháng Tám năm Đinh Dậu

Con của Mẹ :

Thích Đồng Trí

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
13/02/2013(Xem: 15500)
Mai vàng phú quý mừng Nguyên Đán Đào hồng may mắn đón Tân Xuân Phước-Lộc-Thọ-Khang-Ninh vô lượng Mộc-Thủy-Kim-Hỏa-Thổ hữu chung
10/02/2013(Xem: 16499)
Tưởng niệm Ni Sư Trí Hải Sen trắng vươn cao cơn lốc xoáy Nước xanh trong biển động sóng gào Trăng Bát Nhã soi vùng tâm tối Núi đại thừa sừng sững giữa trời cao
09/02/2013(Xem: 15955)
Mẹ là bài trường ca không đoạn kết Mẹ là thiên thần không ở trên cao Mẹ cho ta từng hơi thở ngọt ngào Mẹ sưởi ấm tim hồng khi giá lạnh
08/02/2013(Xem: 20984)
Nhân một hôm đến tại tư thất thăm cụ Ngô Trọng Anh, Giác Lượng đọc được bài thơ của Cụ Hoàng Văn Minh, tức nhà thơ Điền Viên, đăng trên Đặc San của Hội Người Việt Cao Niên, vùng Hoa Thịnh Đốn Xuân Kỷ Sửu (2009). Với tựa đề: NƯỚC NON
08/02/2013(Xem: 28395)
Cuốn Nhị Thập Tứ Hiếu Được viết vào đời Nguyên. Tác giả - Quách Cự Nghiệp, Một túc nho, người hiền. Hai mươi tư gương tốt Về đạo hiếu xưa nay
08/02/2013(Xem: 14623)
Nối truyền Đức Tổ Minh Quang Du Tăng Khất Sĩ dẫn đoàn hoá duyên, Xưa Tổ hành đạo khắp miền Nay ta noi dấu trọn nguyền kiếp tu.
07/02/2013(Xem: 24063)
Nửa thế kỷ Tôn Sư vắng bóng, Ánh Đạo Vàng tỏa rộng muôn phương Hôm nay tổ chức huy hoàn Hằng năm kỷ niệm, đàn tràng tôn nghiêm. Môn đồ Tứ chúng ngưỡng chiêm,
06/02/2013(Xem: 15157)
Bước đi từng bước vào chánh niệm Dáng khoan thai uy lực vô cùng Phật kinh hành đất chuyển trời rung Oâi! Huyền diệu bước chân giải thoát
06/02/2013(Xem: 10536)
Xuân về thăm lại cố hương Cây đa bến cũ thân thương mái chùa Ngô khoai hương lúa bốn mùa Dòng kinh biến đổi đất chua ngàn đời Nhạn về én lượn nơi nơi Mái chèo khua nước sao rơi đầy thuyền Cô thôn nữ hát đưa duyên Giao mùa nắng ấm hoa viền cành xuân
04/02/2013(Xem: 16131)
Trên đỉnh Phù Vân Đường lên Yên Tử mây dìu bước Qua suối Giải Oan đá dẫn đường Hoa yên dấu ấn thời Điều Ngự Bảo Sát âm vang một cõi Thiền Rừng tháp đây rồi lưu chấn tích Mái chùa che cả một giang sơn Chùa Đồng vang dội linh thiêng núi Cột đá uy nghiêm đứng giữa dòng Hàng tùng che mát lòng nhân thế Gốc sứ nhả hương giữa bụi trần Sỏi đá rêu phong còn biết nói Người đời sao nỡ để ai quên