Tâm Tình Bên Mộ Mẹ

13/10/201706:42(Xem: 11617)
Tâm Tình Bên Mộ Mẹ


thichdongtri


TÂM TÌNH BÊN MỘ MẸ



Xa vắng lâu nay trở lại nhà

Nhìn lên di ảnh dạ xót xa

Quỳ bên mộ mẹ, con thổn thức:

Mẹ đã đi rồi, đi thật xa !…

 

Con đã về đây với quê hương

Khung trời kỷ niệm với tình thương

Nắng cháy, mưa dầm không quản nhọc

Mẹ con cặm cụi việc ruộng nương.

 

Việc gì mẹ cũng biết mảy may

Đứng mũi chịu sào bão chẳng lay

Cày cuốc ngoài đồng, leo mái lợp…

Ngay cả đàn ông chẳng sánh tày.

 

Chăm chút cho con việc học hành

Muốn con đỗ đạt được thành danh

Nếu con muốn học làm bác sỹ

Bán hết ruộng nương, mẹ cũng đành.

 

Con Út cho nên mẹ thương nhiều

Đồ ngon vật lạ, mẹ chắt chiu

Trái ổi, bắp ngô từ nương rẫy…

Dành dụm cho con mỗi sáng chiều.

 

Tuổi trẻ thì con nặng bút nghiên

Khi lớn xuất gia ở cửa Thiền

Mong gần bên Mẹ lo phụng dưỡng

Con cứ hẹn hoài, chẳng đủ duyên.


 

Chúng con đã khiến mẹ suy hao

Mẹ chẳng nghỉ ngơi trọn ngày nào

Lao tâm tổn trí rồi thương nhớ

Cơ thể bào mòn, dáng xanh xao.

 

Mẹ đã qua bên Ấn Độ rồi

Nhớ quê canh cánh mãi không thôi

Mẹ trở về quê bên thôn xóm

Con lo du học, ở xa xôi.

 

Chợt một sáng kia nhận hung tin

Mẹ ở quê hương đã từ trần

Con mãi thẫn thờ trong ác mộng

Thôi kể từ đây biệt mẫu thân !...

 

Thắp nhang khấn Mẹ, Mẹ có hay

Con mãi ruổi dong thế gian này

Hình bóng mẹ hiền dần xa cách

Thành tựu thế nào nghĩa chi đâu?

 

Giá như làm lại kể từ đầu

Con không tìm kiếm thứ đâu đâu

Bên mẹ an vui cùng tu niệm

Chỉ được bấy nhiêu, quá đủ rồi.

 

Có lẽ giờ đây mẹ thỏa lòng

Con đi đúng hướng của mẹ mong

Nhưng sao con thấy bơ vơ quá

Sám hối muộn màng, mẹ cảm thông.


 

Thôi nghiệp trần gian mẹ mãn rồi

Thôi con cam phận kiếp mồ côi

Những lời con hứa khi bên mẹ

Khắc ghi, thực hiện mãi không thôi.

 

Mười lăm năm lẻ đã trôi qua

Lệ tiễn Người đi vẫn chưa nhòa

Nguyện sao xứng đáng con của mẹ

Nguyện Mẹ Trời Tây ngự Liên Hoa.

 

Kỷ niệm giỗ Mẹ lần thứ 15

Ngày 23 tháng Tám năm Đinh Dậu

Con của Mẹ :

Thích Đồng Trí

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
18/04/2017(Xem: 12567)
Hướng ngoại tìm cầu ngọn lửa thiêu Phù vân bọt sóng một sớm chiều Tan theo mây khói như điện chớp Nhìn lại đời mình cũng mất tiêu .
18/04/2017(Xem: 11586)
Khổ lụy tai ương mãi bám vây Tới lui luẩn quẩn biết ai thay. Ba đường giác ngộ nào đâu thấy ! (*) Sáu nẻo trầm mê chẳng có hay ! Liễu giải chơn tâm căn diệu lực, Quảng khai chánh pháp huệ tròn bày. Dương trần mấy chốc còn quay lại, Đại đạo huân tu chính chốn này.
18/04/2017(Xem: 15968)
Thiêng liêng mầu nhiệm ánh dương tràn , Ban rải tình thương đến muôn vàn, Diễn giảng kinh vàng lan khắp chốn, Hoàng dương chánh pháp dứt kêu than.
16/04/2017(Xem: 18529)
Trong kho tàng thi ca cổ điển Việt Nam, Trần Nhân Tông là nhân vật lịch sử rất đặc biệt: Ngài không chỉ là một bậc minh quân lỗi lạc hiếm có, mà còn là một vị thiền sư đã liễu ngộ Phật pháp (được người đương thời tôn xưng là Điều Ngự Giác Hoàng hay Phật Hoàng, trở thành vị tổ sáng lậpdòng Thiền Trúc Lâm Yên Tử của Phật giáo Việt Nam), đồng thời, cũng là một nhà thơ lớn của dân tộc.
16/04/2017(Xem: 11560)
Xuân hơ hớ cũng già thôi Mùa thay ve ứa khúc li tao buồn Phượng phơi tình hạ vấn vương Chỉ sen đằm giữa vô thường thảnh thơi
16/04/2017(Xem: 10015)
Tháng tư hướng về quê cũ Hai bờ ngăn cách đại dương Biết bao người con dân Việt Ra đi mang cả tình thương .
14/04/2017(Xem: 11539)
Cảnh hí trường cũng chỉ là giả cảnh Chẳng bao giờ có thật ở đời nay Dù Mỹ Nga Tàu Cộng có giương oai Không thắng nỗi cơn vô thường Phật dạy .
14/04/2017(Xem: 10883)
Nụ cười kết nối tình ta Hoà trong ánh mắt thiết tha cõi lòng Cười cho xuyên suốt mây hồng Cho đời đẹp mãi tấm lòng bên nhau .
10/04/2017(Xem: 13975)
Có hai người bạn lái buôn Bàn nhau sửa soạn lên đường đi xa Đem hàng hóa để bán ra Cùng đi một hướng, cùng qua một vùng, Cả hai không thể đi chung Mỗi bên đều có người đông trong đoàn Lại thêm xe cộ đầy hàng Khó lòng chen chúc lên đường cùng nhau
10/04/2017(Xem: 12154)
Chàng kia vốn được nổi danh Một nhà bốn vợ đẹp xinh, diễm kiều. Vợ đầu: chàng rất thương yêu Vuốt ve âu yếm, nuông chiều mãi thôi Khi đi đứng, lúc nằm ngồi Cả khi làm lụng chẳng rời bước chân