Buông (thơ)

11/09/201720:18(Xem: 11599)
Buông (thơ)

119-b


BUÔNG


Quẳng gánh lo đi chớ cố trì
Còng lưng cuốc cổ mãi ưu bi
Thạch Sùng (1) tiếc của do tham chấp
Bàng Uẩn (2) ngộ thời thí của đi
Bill Gates (3) tiền tài đem phụng sự
Steven Paul (4) gần chết mới tư duy 
Nghỉ ngơi cho đi và buông xả
Thanh thản nhẹ nhàng phiền não ly
 
Adelaide, Nam Úc, 11/9/2017.
Tưởng niệm những nạn nhân trong đợt khủng bố ở Mỹ, nghĩ đến vô thường mà cảm tác.Mong mọi người sớm giác ngộ,
mà hy hiến, buông xả và sống đầy ý nghĩa để yêu thương. 
Thích Viên Thành



Ghi chú:
- (1) Thạch Sùng: là quan nhà Tây Tấn trong lịch sử Trung Quốc, nổi tiếng là nhân vật xa hoa giàu có đương thời. do khoe và đua của với Vương Khải, vì thiếu “mẻ kho” thua, phải giao tài sản hết cho Vương Khải, tiếc của, nên Thạch Sùng chết uất ức, khí uất không tan hóa thành con vật thuộc lớp bò sát gọi là thạch sùng, cứ tắc lưỡi như tiếc của
- (2) Bàng Long Uẩn: Giàu có nhưng hướng tu thiền, khi ngộ được đạo, cả gia đình đồng tu, biết được tài sản là những thứ trói buộc không cho ta giải thoát, nên đã đem đổ hết xuống sông, không muốn cho ai phải gánh chịu những khổ đau ấy nữa.
- (3) Bill Gates: Doanh nhân, tỷ phú giàu nhất thế giới, nhưng đã dành 2/3 tài sản cho công tác TTXH, chủ yếu dành cho chăm sóc sức khỏe toàn xã hội cũng như đầu tư vào giáo dục.
- (4) Steven Paul "Steve" Jobs: là doanh nhân và nhà sáng chế người Mỹ. Ông là đồng sáng lập viên, chủ tịch, và cựu tổng giám đốc điều hành của hãng Apple, là một trong những người có ảnh hưởng lớn nhất ở ngành công nghiệp vi tính. Cuối đời khi nằm trên giường bệnh, Ông đã ý thức được sự Vô thường và khổ đau của cuộc đời, nên có  “Những Lời Trăn Trối Cuối Cùng” làm chấn động thế giới. http://aroma.vn/loi-tran-troi-cua-steve-jobs-va-chiec-giuong-dat-nhat-the-gioi/
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
18/02/2019(Xem: 10654)
Lệ rơi rơi...hỏi thầm ...mừng hay tủi ? Nghiên cứu kịp không ...sách quý xếp hàng . Mỗi tác phẩm ...tuyệt diệu khó luận bàn Nguyện còn thời gian .....một lần thông duyệt
18/02/2019(Xem: 14939)
Ngàn năm mây núi xa xăm Sương mờ bao phủ trăng rằm chiếu soi Người Xưa trên đỉnh mây trôi Khách thiền lặng lẽ giữa đồi ai qua?
14/02/2019(Xem: 9737)
Em từng hỏi ...." Có thể nào chuyển đổi " Tĩnh lặng an nhiên ....dẹp bỏ điên cuồng Ngày luôn vướng mắc hốt hoảng ...nắm , buông? Xin khuyên ....tạm thực hành tu ngũ giới
13/02/2019(Xem: 10242)
Núi ôm mây trắng phù vân, Để cho đời hát diệu xuân chân thường; Mẹ như từng hạt mai sương, Cha là hạt nắng không vương tuổi đời;
13/02/2019(Xem: 16790)
Gió từ tay Mẹ thiết tha Ru Bàn chân bước đi qua tháng ngày Núi cao biển rộng sông dài Vần thơ đọng giọt sương mai đỉnh trời Gió từ tay mẹ ttrùng khơi Về reo giọt mực nở ngời muôn hoa Xanh cây rót lộc vào da Chạy quanh ngọn gió ru ta, dâng người !
12/02/2019(Xem: 10363)
Nhìn lại quảng đời con, thường gặp những quý nhân hay Bồ Tát hiện ra vào những lúc con thấy chơi vơi ... mà khoảng gần một năm nay là thấy rõ nhất nên con kính dâng Thầy và quý bạn đọc bài thơ nầy Lật giở trang đời hỏi ....Duyên hay Phước ? Có sao xảy ra đúng lúc đúng thời , Khi tuyệt vọng ....buồn chán , quá chơi vơi ... Xuất hiện giùm .... Quí nhân hay Bồ Tát !!!! Hạnh phúc nhỏ nhoi lòng thường ...khao khát Nên khởi tâm giúp đỡ thiện nguyện lành Hãy từ bi nhìn bất hạnh ....chẳng đành Sẽ biến dần thành .... hành động nhân cách !!!
11/02/2019(Xem: 14776)
Ở đây hốc núi chiều thung lũng Chạnh nhớ mùa xuân của núi rừng Bước chân lữ thứ mòn năm tháng Nhìn hoa lòng bỗng nhớ thêm xuân
11/02/2019(Xem: 11817)
Khi con người lạc hậu còn đi bộ. Rồi lần lần biết cưỡi ngựa, cưỡi trâu. Rồi lần hồi thông minh tìm ra hơi nước, Rồi máy bay, xe lửa, xe hơi. Và trong tương lai có thể du hành bằng hỏa tiễn. Cuộc sống tưởng chừng như vô cùng hạnh phúc. Thế tại sao con người vẫn khổ?
10/02/2019(Xem: 10658)
Biết tha thứ là bước đầu tu học Tự thương mình không làm khổ tha nhân Sống hài hoà luôn trân quý tình thân Đức khiêm tốn chẳng có gì thua thiệt.
02/02/2019(Xem: 28278)
01. Sắc tướng vốn không, nương cảnh huyễn độ người mê muội; Tử sanh nào có, mượn thuyền từ vớt kẻ trầm luân. (Phụng điếu Đức Tăng Thống Thích Tịnh Khiết, chùa Tường Vân – Huế, 1972) 02. Một chút giận, hai chút tham, lận đận cả đời ri cũng khổ; Trăm điều lành, ngàn điều nhịn, thong dong tấc dạ rứa mà vui.