Anh Chàng Bốn Vợ (thơ)

10/04/201709:04(Xem: 13206)
Anh Chàng Bốn Vợ (thơ)




bon ba vo

ANH CHÀNG BỐN VỢ

 

Chàng kia vốn được nổi danh

Một nhà bốn vợ đẹp xinh, diễm kiều.

Vợ đầu: chàng rất thương yêu

Vuốt ve âu yếm, nuông chiều mãi thôi

Khi đi đứng, lúc nằm ngồi

Cả khi làm lụng chẳng rời bước chân

Lo ăn uống, sắm áo quần

Hết lòng chăm sóc mười phần đẹp tươi

Không to tiếng, chẳng nhiều lời,

Chồng yêu vợ cả nhất nơi dương trần.

Vợ hai: chàng cũng ân cần

Ham mê quanh quẩn giữ gần một bên

Kề nhau vui sướng vô biên

Xa nhau lòng nặng ưu phiền nhớ thương.

Vợ ba: chàng chẳng vấn vương

Năm thì mười họa mới thường tìm nhau

Tìm khi cơ cực, dãi dầu

Tìm khi thiếu thốn khổ đau trường đời.

Vợ tư: buồn tủi phận người

Quanh năm vất vả, tứ thời hẩm hiu

Chàng sai phục dịch đủ điều

Chẳng thèm ve vuốt thương yêu chút gì.

*

Thời gian thấm thoắt trôi đi

Anh chàng lâm bệnh nặng khi về già

Biết mình cái chết khó qua

Nên chàng chuẩn bị lìa xa cõi đời.

Chồng mời vợ cả đến nơi

Bên giường hấp hối nói lời thiết tha:

"Ta yêu nàng nhất trong nhà

Từ lâu nâng trứng hứng hoa nuông chiều

Giờ mong nàng sẽ đi theo

Trọn tình trọn nghĩa đủ điều trước sau!"

Vợ nghe từ chối, lắc đầu

Khiến chồng hờn tủi lệ đâu lăn dài.

Chồng bèn mời đến vợ hai

Hết lời năn nỉ cũng hoài công thôi,

Chồng bèn trách móc nặng lời:

"Trước ta cần kiệm sống đời khó khăn

Nhịn ăn tiêu khổ quanh năm

Rước nàng chung sống, nhớ chăng hỡi nàng?"

Vợ hai: "Tôi chẳng cần chàng

Bởi chàng tham của mới màng đến tôi!"

Chồng nghe ngao ngán tình người

Vợ ba kêu tới xin mời đi theo,

Vợ ba quyến luyến ít nhiều

Xót thương nhỏ lệ nói điều đớn đau:

"Cùng chàng nghĩa nặng, ân sâu

Nhưng tôi không thể mãi đâu theo chàng

Tiễn nhau chỉ đến cuối làng

Hai ta vĩnh biệt, đôi đàng chia xa!"

Chồng kêu vợ thứ tư ra

Bảo nàng sửa soạn bỏ nhà đi theo

Vợ thưa: "Chàng hắt hủi nhiều

Dù tôi khốn khổ đủ điều trước sau

Xa lìa cha mẹ từ lâu

Theo chàng hầu hạ tôi đâu quản gì

Vui buồn, sống chết sá chi

Bên nhau mãi mãi xin đi theo chàng!"

Bốn bà vợ, bốn cô nàng

Mang làm thí dụ cho hàng chúng sinh.

*

Vợ đầu như xác thân mình

Chúng ta chau chuốt dáng hình mãi thôi

Dù yêu vợ cả tuyệt vời

Nhưng khi ta chết thân người chẳng theo

Dưới lòng đất lạnh buồn hiu

Xác thân nằm lại sớm chiều rã tan.

*

Vợ hai như bạc như vàng

Gia tài của cải ta hằng ấp ôm

Được thì vui, mất lại buồn

Ý thường ham muốn, lòng luôn kiếm tìm

Xuôi tay, nhắm mắt, đứng tim

Của kia bỏ lại cho miền nhân gian.

*

Vợ ba xem tựa họ hàng,

Vợ con, cha mẹ, xóm làng thân quen

Ân tình chan chứa bao phen

Sống thời thương mến, chết bèn khóc than

Tiễn nhau chỉ tới nghĩa trang

Nhớ nhau theo với thời gian nhạt nhòa.

*

Vợ tư xem tựa tâm ta

Nếu buông theo gót quỷ ma dẫn đầu

Tham lam, sân hận dài lâu

Si mê không dứt, Đạo mầu chẳng tin

Ngày lìa dương thế muộn phiền

Vợ như nghiệp chướng theo liền bên ta,

Tâm nhơ nhớp, ý gian tà

Đọa vào đường ác ai mà thoát qua.

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(thi hóa phỏng theo

TRUYỆN CỔ PHẬT GIÁO)

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
12/11/2010(Xem: 17979)
Đông tàn, tuyết rụng, ánh trời quang Cảnh vật dường như mới điểm trang. Cây cỏ thắm tươi... hoa nở đẹp
08/11/2010(Xem: 21034)
Đức Phật dạy các con phải tự độ Thường ngày đêm y giới luật tu hành Tham nhiễm rời giải thoát như trăng thanh Y pháp Phật tu hành tất giác ngộ.
07/11/2010(Xem: 13200)
Thổ Man Đầu xưa nay vẫn vậy Ngoài thành kia vùng vẫy ra sao Làm cho cây cỏ tiêu hao Thành kia vẫn thế biết bao tháng ngày Người ăn uống xưa nay vẫn thế Chỉ bày trò dâu bể ai hay Chớ chê sanh tử đường ngay Bao nhiêu vị đắng lẫn cay thấm dần.
06/11/2010(Xem: 30899)
Ẩn tu nào phải cố xa đời! Mượn cảnh u-nhàn học đạo thôi! Những thẹn riêng mình nhiều nghiệp chướng Bốn ân còn nặng nghĩa đền bồi.
03/11/2010(Xem: 15640)
Để tạ ơn Tất cả chúng sinh là cha mẹ của tôi, Tôi thực hành tâm linh ở nơi này. Nơi chốn này như một hang ổ của những dã thú hung dữ; Trước cảnh tượng này, những người khác sẽ bị kích động đến độ phẫn nộ. Thực phẩm của tôi thì giống như thức ăn của những con heo và chó; Trước cảnh tượng này, những người khác sẽ phải xúc động đến độ nôn mửa. Thân thể tôi như một bộ xương; Trước cảnh tượng này một kẻ thù hung dữ sẽ phải khóc than.
02/11/2010(Xem: 17391)
Đôi mắt ướt tuổi vàng khung trời hội cũ Áo màu xanh không xanh mãi trên đồi hoang Phút vội vã bỗng thấy mình du thủ Thắp đèn khuya ngồi kể chuyện trăng tàn từ núi lạnh đến biển im muôn thuở Đỉnh đá này và hạt muối đó chưa tan Cười với nắng một ngày sao chóng thế Nay mùa đông mai mùa hạ buồn chăng Đếm tóc bạc tuổi đời chưa đủ Bụi đường dài gót mỏi đi quanh Giờ ngó lại bốn vách tường ủ rũ Suối nguồn xa ngược nước xuôi ngàn
31/10/2010(Xem: 14257)
Giấc đời tỉnh hạt mù sương Chim về bên cửa Phật đường nghe kinh. Mới hay từ buổi vô tình Sắc-Không nào chẳng không hình huyển như.
29/10/2010(Xem: 18292)
Thơ Trong Tuyển Tập Thơ Tuệ Thiền (Lê Bá Bôn) (Trích trong Đường Về Minh Triết; 1989-2005; NXB Văn Nghệ, 2007) --- * Nghìn Câu Thơ Tài Hoa Việt Nam (Bản tái bản lần 4; NXB Hội nhà văn, 2013) Không Đề Chất chứa những cằn nhằn Hồn lô nhô sỏi đá!... Chút lặng thầm hỉ xả Sỏi đá dậy hồn thơ…
29/10/2010(Xem: 16074)
May I be free from enmity and danger, May I be free from mental suffering, May I be free from physical suffering
28/10/2010(Xem: 19281)
Một thương chú tiểu dễ thương Hai thương chú tiểu chọn đường đi tu Ba thương sớm tối công phu Bốn thương chú học và tu đàng hoàng Năm thương chú tiểu nhẹ nhàng Sáu thương chú tiểu đoan trang nụ cười