Chùm thơ đường luật (thơ)

04/03/201708:45(Xem: 12397)
Chùm thơ đường luật (thơ)

CHÙA XƯA

     Kính dâng Thầy Thích Trí Đạo

Lên Chùa Linh Mụ hết phân vân

Tránh đạn bom rền tết mậu thân

Hòa thượng* khoan dung tình nhã nhặn

Chúng sanh đón nhận sự ân cần

Chuông ngân dịu tánh người di tản

Mõ nhịp an lòng khách trú chân

Một thuở bạn thù đều hốt hoảng

Bởi đâu Thành Nội đến điêu tàn

Lê Đăng Mành

*Hòa Thượng Đôn Hậu

Ngày ấy Thầy Trí Đạo đang hành điệu tại Linh Mụ

Chúng tôi người tản cư thường gọi Chú Lý rất thân thương

Hiện nay Thượng Toạ Thích Trí Đạo trụ trì chùa Nam Phổ Huế

 “Đệ tử của cố Hòa thượng Thích Đôn Hậu

 

NGUYÊN TIÊU NHẮN BẠN

“Trắc bằng nhất vận”

Vén mây trăng xuống cõi ta bà

Dạo ngõ nguyên tiêu ngợp nõn nà

Xúng xính huênh hoang cùng trí giả

Xuềnh xoàng quảng bác với văn gia

Có còn đằm thắm cầm nho nhã

Hay đã vênh vang nắm điệu đà

Bạn hỡi bút vờn nơi khó tả

Thì nên chuẩn mực chớ cho là

Lê Đăng Mành

 

MƯA LÒNG

“Tam đối”

Mưa buồn thấm lạnh buổi ra giêng

Trăng khuất xa mờ Lãm nguyệt hiên

Nhức nhối cơ hàn khi đoạn tuyệt

Âm thầm khổ não lúc cô miên

Chờ người góp ý luôn tha thiết

Đợi bạn so vần cứ mặc nhiên

Sông vẫn ôn hòa trong hiện tại

Đất còn bất động thuở uyên nguyên

Như Thị

 

MƯNG LÊN PHỐ

Nở giữa mênh mông ấy lộc vừng

Loài hoa dân dã lại tưng bừng

Nụ đơm một dải treo liên tiếp

Cánh kết từng dây thả chẳng ngừng

Tiếc cảnh nông phu cày giữa ruộng

Thương tình mục tử giỡn bên mưng

Một thời yên ả nơi quê cũ

Lên phố chán chê điệu nhạc mừng

Lê Đăng Mành

 

BÌNH THẢN

“NĐT- BÁT ÂM”

Cầm giêng cám cảnh nụ mai tàn

Để thấy quanh mình nỗi hợp tan

Lại tưởng màu tươi chìa giữa quán

Nào hay nhụy héo rã bên đàng

Trồng cây ái ngữ đừng rao giảng

Dưỡng đóa từ tâm chẳng luận bàn

Gặp gỡ, chia lìa không hốt hoảng

Nên bình tĩnh lội nẻo trần gian

Lê Đăng Mành

 

KẾT TÌNH THI HỮU

Quay về nhìn lại cái thân ta

Để sống bao dung đẹp tuổi già

Hãy bỏ nâng niu đường phú quý

Xin chừa o bế cửa vinh hoa

Nuôi tâm đằm thắm nơi ngâm vịnh

Dưỡng tánh dịu dàng chỗ hát ca

Rõ nghĩa vô thường vui hiện tại

Kết tình bằng hữu dẫu còn xa

Lê Đăng Mành

 

THIỀN THƠ

Ơi người cao tuổi giữ hồn thơ

Nuôi dạ như thường chớ vẩn vơ

Khơi mạch phong tư đừng cạn kiệt

Dưỡng tia thần thái chẳng lu mờ

Nâng niu thư pháp vài ba chữ

Ve vuốt cảo thơm một số tờ

Đi đứng , nằm ngồi lìa vọng tưởng

Thân yên tĩnh lặng lọc nghi ngờ

Lê Đăng Mành

 

DẠ QUỲNH

Dạ quỳnh tinh khiết nhả vào đêm

Lả lướt khều trăng bước xuống thềm

Cũng bởi thanh cao đằm thắm quá

Nên chi nhuần nhị dịu dàng thêm

Thuyền quyên vẫn ước bàn tay ấm

Quân tử thường mơ ánh mắt mềm

Đài các đâu còn khi nắng dội

Mong làn gió rụng nhẹ nhàng êm

Lê Đăng Mành

 

 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08/10/2014(Xem: 15097)
Chiều nay nắng ghé sân chùa Đậu lung linh đủ để vừa đề thơ Nắng vờn vạt áo thiền sư Hình như nắng thích phù du đường trần
07/10/2014(Xem: 14793)
Hạnh phúc thay khi Tăng già hòa hợp Cùng “Về nguồn” để “Hiệp Kỵ” vinh danh Bảy kỳ qua tố chức được viên thành Nay Pháp Bảo Úc châu kỳ thứ tám Chư Tôn Đức Tăng Ni đều đồng cảm Trông mong ngày hội ngộ để sẻ chia Những mưu toan áp lực muốn cắt lìa
07/10/2014(Xem: 15940)
Năm xưa ở nơi này, Đại chúng hội về đây, Lạc thành và Đại hội, Bốn chúng thật đủ đầy. Rồi cũng hai năm trước, Ghé thăm trước khi về, Mọi chuyện còn dang dỡ, Tuy nhiên cũng Ô-kê.
07/10/2014(Xem: 14386)
Tuyệt trần hoa nở chào đêm Vườn sau ứ rác nhũn mềm nhớp nhơ Trăng soi ma mị mập mờ Triêu dương tôi đón vần thơ nắng hiền.
06/10/2014(Xem: 20250)
Đêm mơ tôi hái được trăng Cài lên ngực áo lam vầng vàng hoe Mang trăng trên áo tôi về Ghim nơi áo trắng miền quê học trò Chập chờn bừng mắt giữa mơ Mẹ ngồi bên ánh đèn mờ cắt may
06/10/2014(Xem: 21529)
Thông thường, trong một tác phẩm văn học nghệ thuật, lời Tựa mở đầu bao giờ cũng được tác giả tự bộc bạch, thổ lộ, diễn bày rất cẩn trọng dài dòng, để người đọc dễ lãnh hội sâu vào nội dung tác phẩm đó, nhưng với Triều Nguyên thì lại hoàn toàn khác hẳn, khi viết Tựa cho tập thơ đầu tay Bay Đi Hạt Cát của mình, thi sĩ chỉ có một câu duy nhất, thật vô cùng giản dị : “Sa mạc buồn thương hạt cát bay đi…” Giản dị đơn sơ mà độc đáo, thể hiện một cốt cách đặc thù riêng biệt trên con đường sáng tạo, ngao du qua những phương trời ngôn ngữ thi ca quá mộng dập dìu.
04/10/2014(Xem: 14141)
Chân Tăng giảng lý Đạo suốt thông Đáp ân Phật Tổ trọn tấm lòng Khiến người hiểu thấu hành cách sống Hướng đường Giải Thoát bước thong dong.
04/10/2014(Xem: 16910)
Sau Bức Màn Mây Thả mây bay về núi đồi Thênh thang vùng trời Vô Niệm Còn nguyên đó dáng ai ngồi Nhìn hoa môi cười chúm chím
02/10/2014(Xem: 19475)
Đây là một bài thơ rất nổi tiếng của Kenji Miyazawa (1896-1933)*: Nhà phía đông có đứa trẻ ốm, Ta sang săn sóc, Nhà phía tây có bà mẹ gầy, Ta mang cho túi gạo, Nhà phía nam có người đang chết, Ta sang khuyên đừng sợ, Nhà phía bắc đang kiện cáo nhau, Ta sang can thôi bỏ đi.
01/10/2014(Xem: 19352)
Lòng vẫn nhớ ngày hè xa xưa ấy, Tôi còn là cô bé tuổi mười hai. Trời hôm ấy, chín tầng cao xanh thẳm, Gió mơn man nỗi vui sướng dâng tràn, Mắt háo hức nhìn con đường trước mặt, Lòng đăm đăm về hướng cuối trời xa Đinh ninh đó là miền quê yêu dấu,