Chùm thơ đường luật (thơ)

04/03/201708:45(Xem: 15194)
Chùm thơ đường luật (thơ)

CHÙA XƯA

     Kính dâng Thầy Thích Trí Đạo

Lên Chùa Linh Mụ hết phân vân

Tránh đạn bom rền tết mậu thân

Hòa thượng* khoan dung tình nhã nhặn

Chúng sanh đón nhận sự ân cần

Chuông ngân dịu tánh người di tản

Mõ nhịp an lòng khách trú chân

Một thuở bạn thù đều hốt hoảng

Bởi đâu Thành Nội đến điêu tàn

Lê Đăng Mành

*Hòa Thượng Đôn Hậu

Ngày ấy Thầy Trí Đạo đang hành điệu tại Linh Mụ

Chúng tôi người tản cư thường gọi Chú Lý rất thân thương

Hiện nay Thượng Toạ Thích Trí Đạo trụ trì chùa Nam Phổ Huế

 “Đệ tử của cố Hòa thượng Thích Đôn Hậu

 

NGUYÊN TIÊU NHẮN BẠN

“Trắc bằng nhất vận”

Vén mây trăng xuống cõi ta bà

Dạo ngõ nguyên tiêu ngợp nõn nà

Xúng xính huênh hoang cùng trí giả

Xuềnh xoàng quảng bác với văn gia

Có còn đằm thắm cầm nho nhã

Hay đã vênh vang nắm điệu đà

Bạn hỡi bút vờn nơi khó tả

Thì nên chuẩn mực chớ cho là

Lê Đăng Mành

 

MƯA LÒNG

“Tam đối”

Mưa buồn thấm lạnh buổi ra giêng

Trăng khuất xa mờ Lãm nguyệt hiên

Nhức nhối cơ hàn khi đoạn tuyệt

Âm thầm khổ não lúc cô miên

Chờ người góp ý luôn tha thiết

Đợi bạn so vần cứ mặc nhiên

Sông vẫn ôn hòa trong hiện tại

Đất còn bất động thuở uyên nguyên

Như Thị

 

MƯNG LÊN PHỐ

Nở giữa mênh mông ấy lộc vừng

Loài hoa dân dã lại tưng bừng

Nụ đơm một dải treo liên tiếp

Cánh kết từng dây thả chẳng ngừng

Tiếc cảnh nông phu cày giữa ruộng

Thương tình mục tử giỡn bên mưng

Một thời yên ả nơi quê cũ

Lên phố chán chê điệu nhạc mừng

Lê Đăng Mành

 

BÌNH THẢN

“NĐT- BÁT ÂM”

Cầm giêng cám cảnh nụ mai tàn

Để thấy quanh mình nỗi hợp tan

Lại tưởng màu tươi chìa giữa quán

Nào hay nhụy héo rã bên đàng

Trồng cây ái ngữ đừng rao giảng

Dưỡng đóa từ tâm chẳng luận bàn

Gặp gỡ, chia lìa không hốt hoảng

Nên bình tĩnh lội nẻo trần gian

Lê Đăng Mành

 

KẾT TÌNH THI HỮU

Quay về nhìn lại cái thân ta

Để sống bao dung đẹp tuổi già

Hãy bỏ nâng niu đường phú quý

Xin chừa o bế cửa vinh hoa

Nuôi tâm đằm thắm nơi ngâm vịnh

Dưỡng tánh dịu dàng chỗ hát ca

Rõ nghĩa vô thường vui hiện tại

Kết tình bằng hữu dẫu còn xa

Lê Đăng Mành

 

THIỀN THƠ

Ơi người cao tuổi giữ hồn thơ

Nuôi dạ như thường chớ vẩn vơ

Khơi mạch phong tư đừng cạn kiệt

Dưỡng tia thần thái chẳng lu mờ

Nâng niu thư pháp vài ba chữ

Ve vuốt cảo thơm một số tờ

Đi đứng , nằm ngồi lìa vọng tưởng

Thân yên tĩnh lặng lọc nghi ngờ

Lê Đăng Mành

 

DẠ QUỲNH

Dạ quỳnh tinh khiết nhả vào đêm

Lả lướt khều trăng bước xuống thềm

Cũng bởi thanh cao đằm thắm quá

Nên chi nhuần nhị dịu dàng thêm

Thuyền quyên vẫn ước bàn tay ấm

Quân tử thường mơ ánh mắt mềm

Đài các đâu còn khi nắng dội

Mong làn gió rụng nhẹ nhàng êm

Lê Đăng Mành

 

 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
31/08/2010(Xem: 16822)
Em có về cồn phượng là tuyển tập truyện ngắn của nhà văn Hoàng Ngọc Hiển.(Tên thật Trần Ngọc Hiển) Sinh năm 1942 tại Phú Lý, Hà Nam. Di cư vào Sài Gòn năm 1954. Cựu học sinh Chu Văn An. Sinh viên Luật khoa (dở dang). Sinh viên ban Triết Tây, Đại học Văn Khoa (cũng dở dang). Tốt nghiệp khả năng Sư Phạm Trung Cấp, ban Văn Chương. Giáo sư văn chương các trường trung học Côn Sơn, Ngô Quyền, Minh Đức, Trí Đức Sài Gòn và Kỷ Thuật Biên Hòa.
30/08/2010(Xem: 17094)
Nửa đời người tôi hiểu được Vô thường - ấy lẽ thường nhiên Và ta chỉ là chiếc lá Trong rừng nhân loại vô biên..
28/08/2010(Xem: 15861)
Chén cơm trong chốn lao tù, Con xin cúng Phật con tu quá đường ! Thế gian huyết hận đau thương ! Nghẹn nào lệ nhỏ vô phương kêu gào !.
12/08/2010(Xem: 14965)
Nằm ngủ ôm vầng trăng Đồi Cù nghiêng nghiêng mộng Đà Lạt chảy trong thân Tôi như rừng thông im bóng. Em như sương trăng áo mộng Đêm thu xưa quyến hớp hồn tôi.
04/08/2010(Xem: 16102)
Để hướng về Mùa Hiếu Hạnh Thiêng Liêng Để tưởng nhớ công ơn Công Đức Sinh Thành Để cùng nhau nhắc nhở Con Hiền Cháu Thảo Để đền đáp trong muôn một công đức Cha Mẹ Và lễ tạ Thù Ân Bốn Ơn Trọng cưu mang. Chúng tôi xin viết, cảm ơn quý vị đón nhận và phổ biến. Trân trọng, TNT Mặc Giang [email protected]
04/08/2010(Xem: 14763)
Quê tôi còn đó dòng sông Nước đi nước đến chờ con nước về Quê tôi còn đó sơn khê Sắt son tô thắm ước thề không phai Ơn sâu nghĩa nặng tình dài Đường quê lối nhỏ hoa cài thơm hương Tin yêu hòa ái mến thương Chia mưa sẻ nắng gió sương không màng Quê tôi còn đó đò ngang Chờ người lữ thứ miên man chưa về
04/08/2010(Xem: 16520)
Quê Cha ngàn dặm mù khơi Đất Mẹ vạn lý một đời chia xa Thương non, ôm ấp mái nhà Nhớ núi, sầu mộng sơn hà chờ ai Thương sông, con nước chảy dài Nhớ biển, sóng vỗ miệt mài trùng dương Ra đi, vạn lý mù sương Rong rêu in bóng dặm đường phân ly Nhớ xưa, mấy thuở kinh kỳ Mà nay cũng lắm tư nghì hồn đau “Chiều chiều ra đứng ngõ sau Trông về quê Mẹ ruột đau chín chiều”
04/08/2010(Xem: 15083)
Rằng xưa, có Mục Kiền Liên Tu hành giác ngộ, chứng liền lục thông “Thiên nhãn”, “Thiên nhĩ” vô cùng “Tha tâm”, “Thần túc” thỉ chung rõ ràng “Túc mệnh”, “Lậu tận” vô can Đường xuôi lối ngược dọc ngang đi về Mục Liên bèn nhớ Mẫu hề
04/08/2010(Xem: 14980)
Bảy tình (thơ)
16/07/2010(Xem: 27035)
Vừa qua, được đọc mấy bài thơ chữ Hán của thầy Tuệ Sĩ đăng trên tờ Khánh Anh ở Paris (10.1996) với lời giới thiệu của Huỳnh kim Quang, lòng tôi rất xúc động. Nghĩ đến thầy, nghĩ đến một tài năng của đất nước, một niềm tự hào của trí tuệ Việt Nam, một nhà Phật học uyên bác đang bị đầy đọa một cách phi pháp trong cảnh lao tù kể từ ngày 25.3.1984, lòng tôi trào dậy nỗi bất bình đối với những kẻ đang tay vứt "viên ngọc quý" của nước nhà (xin phép mượn từ này trong lời nhận xét của học giả Đào duy Anh, sau khi ông đã tiếp xúc với thầy tại Nha trang hồi năm 1976: "Thầy là viên ngọc quý của Phật giáo và của Việt Nam ") để chà đạp xuống bùn đen... Đọc đi đọc lại, tôi càng cảm thấy rõ thi tài của một nhà thơ hiếm thấy thời nay và đặc biệt là cảm nhận sâu sắc tâm đại từ, đại bi cao thượng, rộng lớn của một tăng sĩ với phong độ an nhiên tự tại, ung dung bất chấp cảnh lao tù khắc nghiệt... Đạo vị và thiền vị cô đọng trong thơ của thầy kết tinh lại thành những hòn ngọc báu của thơ ca.