Chùa Bái Đính (thơ)

03/03/201711:51(Xem: 13307)
Chùa Bái Đính (thơ)

 

chua bai dinh
chua bai dinh 4


CHÙA BÁI ĐÍNH

oOo


Từ các triều vua Đinh, Lê, Lý...

Đã lên đây Bái Đỉnh

Tràng An dài dãy núi địa linh

Lịch sử mấy ngàn năm

Nguyễn Minh Không Ngài

Chiếu ánh trăng rằm

Bóng đêm tan biến

Sen hồng nở hoa

oOo

Đinh Tiên Hoàng

Lên Đỉnh lập Đàn Tràng

Tế trời đất

Cầu dân an mưa hòa

Quang Trung Nguyễn Huệ

Tế cờ

Động viên binh sĩ

Trước giờ ra quân

oOo

Vĩ đại thay

Sừng sững giữa trời mây

Một quần thể liên hoàn

Trùm dãy núi Tràng An

Phật Điện ...

Vách đá rừng cây

Sen cảnh Phật

Nước thơm hương

Tháp dựng giữa trời mây

Màu ngói đậm

Như tình quê màu đất

Hoa vàng tô điểm nét son xưa

Tiếng chuông ngân

Như báo hiệu giao mùa

Rời cõi tục lên đây trời quang đãng

oOo

Điện, Điện uy nghiêm

Trầm hương xông ướp

Tám vạn bốn ngàn Pháp Môn

Gom lại một đường lên

Khi thấy Phật

Quên hành lang La Hán

Hồ sen đây

Mây ngũ sắc tầng trên

oOo

Điện  Phật vàng hiển hiện

Không gian trầm mặc uy nghiêm

Lâng lâng Pháp nhạc

Sâu lắng tiếng chuông

Vang vang Chín Cõi Sáu Miền

Trần tâm không gợn

Não phiền bay đi

Chim trời trỗi nhạc ban mai

Đĩnh cao Phật ngự

Liên đài vàng hoa

oOo

Cao vút trời trong

Tầng không mây trắng gợn 

Bóng chim bay còn dư ảnh ngày qua

Lưu ly đáy nước

Như bích ngọc đường lên tòa Phật Ngọc

Hoa trời bay thoang thoảng gió hương trầm

Tiếng chuông ngân

Tỉnh mộng

Giữa đêm đen vằng vặc ánh trăng trong

oOo

Lên tận Đỉnh

Không còn trông thấy Đỉnh

Chỉ thấy không gian

Và vĩnh viễn thời gian

Ba ngàn cõi

Đã qui về một Đỉnh

Không thấy Ta

Giờ Bái Đính ngày qua.

oOo

Tháng 3 năm 2015

Chùa Bái Đính, tỉnh Ninh Bình

o0o

*Thân kính tặng Thượng Tọa Thích Nguyên Tạng

Trụ Trì Tu Viện Quảng Đức

Trang Chủ Trang Nhà Quảng Đức

o0o

Lâm Như-Tạng

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
05/09/2020(Xem: 18394)
Ngày Rằm Tháng Bẩy Đại Lễ Vu Lan Con Thắp Nén Nhang Gửi Nhớ Về Trời Vô cùng Nhớ Mẹ ! Con ngồi lặng lẽ Con ngồi rất lâu Con nghĩ gì đâu !
05/09/2020(Xem: 18061)
Sớm ra Biển, Thấy đàn Chim bay lượn Đàn Hải Âu sung sướng rỡn mây trời Con bỗng dưng, Nhớ Mẹ! Mẹ ơi !
04/09/2020(Xem: 10998)
Ngày Rằm tháng Bảy đã qua Với bao phẩm vật hương hoa cúng dường Hiềm sợ Covid lây lan Vắng nhiều Phật tử mọi năm về Chùa
04/09/2020(Xem: 8386)
À... á... ru hời... ơi hời ru... Con ơi hãy ngủ cho say nhé! Xanh lá Xuân con, Mẹ cội Thu Lớn lên hãy nhớ lời ru Làm người chớ để thiên thu chê cười...
04/09/2020(Xem: 9385)
Cha ơi ! Con đã thấy Con đã khóc bao đêm vì đã THẤY! Cha vẫn cạnh bên khi con phạm sai lầm, Dù hình hài lìa xa đã mấy chục năm Nhưng thể phách tinh anh đánh tâm con rất KHẼ!
04/09/2020(Xem: 8990)
Tri Ân từng khoảnh khắc Phải chăng ngày ngày cần vài khoảnh khắc ! Tri ân vào đời với đủ lục căn , Dũng mãnh kiên trì vượt những khó khăn , Trưởng thành đúng lời mẹ cha dạy bảo . Khoảnh khắc nào nhận ra điều toàn hảo! Đến từ người ân ...làm Bồ Tát khuyên ta , Ô kìa ! Thấy chăng vũ trụ quả bao la . Nhưng sự tương giao nhiệm mầu kỳ diệu !
30/08/2020(Xem: 13752)
Bạn đồng đạo thường cười chê “MÊ TÍN “ Bao năm rồi lệ vẫn giữ ...cúng cô hồn Cháo, bánh chè xôi tươm tất thật ngon Mời người âm ....đang lang thang về ẩm thực!
30/08/2020(Xem: 22026)
Dâng dòng thơ Đạo an vui Nhiệm mầu pháp giới Mẹ cười mỉm chi Câu kinh gửi gắm trang dài Âm ba vi diệu một ngày Mẹ nghe Chuyện xưa ân nghĩa dâng về Rộn ràng xúc cảm, vắng hoe nỗi buồn Chữ Hiền, chữ Nhẫn, chữ Thương Thi ca bát ngát Mẹ thường gửi trao Từng câu ai điếu nghẹn ngào Từng lời từ ái dạt dào cho con Muôn vàn hương sắc ngời loang Là muôn vàn ý mãi còn đọng lưu Dâng dòng thơ ẩn chữ Tu Mẹ cười một nụ thiên thu nhẹ nhàng.
30/08/2020(Xem: 15403)
Viết về tập thơ “Cuối Đời Lọc Những Tinh Sương” của thi sĩ Tâm Tấn Tu nhà năm mấy tuổi đầu Lẽ huyền chưa đạt thâm sâu Bến Bờ Chừ nương cảnh chợ sống hờ Thử xem nhẫn nhục còn chờ những chi? Niết Bàn – Địa Ngục bất ly Ngoài-trong cánh cửa có gì đâu xa: Mở thương cảnh loạn Ta Bà Khép Tâm tịnh lại ấy là Chơn Không.” (Tâm Tấn, Đêm Huyền)
29/08/2020(Xem: 11456)
Khó đi Cha dắt con đi Đường trần Huyễn Thực còn đầy nợ duyên Nước kia đục cứ đánh phèn Đồi cao đá cứng chân mềm nhẹ qua Khó đi Con cứ gọi Cha Cho vần thơ thổi để mà diều bay Tiếng đàn giải chuếnh choáng say Nụ cười sảng khoái Nắm tay ấm tình Khó đi vì lối gập ghềnh Cha Con