Nét Xuân Khai

01/02/201721:23(Xem: 16302)
Nét Xuân Khai
blank
blank
Ngày Xuân đọc thơ Thiền
 
 Ngày xưa Thiền sư Quang Giác (đời nhà Tống bên Trung Hoa) nhân khi mùa Xuân đến, 
thì nhớ lại ngày nào mình vẫn còn niên thiếu mà bây giờ tuổi đời đã bảy mươi, thời gia trôi 
quá nhanh như dòng nước chảy và vấn đề sinh tử là một vấn đề mà con người không thể nào 
tránh khỏi. Ngài viết:
 
“Khứ niên phùng thanh xuân
 Châu nhan ánh đào lý
 Kim niên phùng thanh xuân
 Bạch phát yểm song nhỉ
Nhân sanh thất thập niên
 Tất nhược đồng lưu thủy
 Bất liễu bản lai tâm
 Sanh tử hà do ly”
 
Dịch:
“ Năm trước gặp thanh xuân
 Má hồng khoe đào lý
 Năm nay gặp thanh xuân,
 Tóc bạc đầy cả mái .
 Người đời tuổi bảy mươi
 Nhanh như dòng nước chảy
 Chẳng ngộ tâm xưa nay,
 Sanh tử làm sao khỏi”
(Thích Thanh Từ thiền sư dịch)
 
- Trong những ngày đầu năm, người đời ai gặp nhau cũng đều chúc những lời tốt lành cho 
năm mới, có khi người ta lại chúc thọ, giả dụ như “ Chúc cụ được thêm một tuổi thọ”. Nói cách 
khác, người đời đã nghĩ theo hướng cộng thêm một tuổi thọ trong việc chúc tụng vào đầu năm. 
Nhưng các vị thiền sư thì lại có cách nhìn ngược chiều với người đời, các ngài nghĩ rằng mỗi khi 
Tết đến, mỗi khi Xuân về, là con người mất đi một năm sống, mạng sống giảm dần, vì vậy đã 
thốt lên: '' Chẳng ngộ tâm xưa nay, sanh tử làm sao khỏi ''. 
 
Người ngộ được bản thể của tâm, chính là người tìm thấy được mùa Xuân miên viễn.
 Namo Buddhaya
blank
 
 Nét Xuân Khai
 
 Thầm lặng Xuân về lúc nửa đêm
 Lay giọt sương khuya đọng trước thềm
Đánh thức cội mai già hé nụ
Khẻ khàng xuân bước nhẹ êm êm..
 
 Đằm thắm xuân về giữa kiếp mơ
Hồn ai mây nước lặng như tờ
Cũng nghe gờn gợn niềm rung cảm
Có phải Xuân lòng nở đóa thơ !?
 
Nhè nhẹ Xuân về theo gió Đông.
 Về trong ánh ánh mắt Mẹ mênh mông..
Đốt làn hương nguyện cùng sông núi
 Xuân đến Bình An khắp đại đồng.
 
 Dìu dịu Xuân về trong nắng mai
 Qua rồi tăm tối những bi ai..
 Xuân sang tô thắm màu hoa cũ
Rạng nét môi cười giữa đổi thay.
 
 Trầm lặng Xuân về theo tiếng chuông
 Hòa theo tiếng mõ quyện làn hương
 Có người tỉnh giấc Xuân trần mộng
 Rũ áo phong sương .. dưới Cội Nguồn..
 Như Nhiên -Thích Tánh Tuệ
( Đêm Trừ Tịch Xuân Đinh Dậu 2017)
blank
 
Với lòng
 
Thành kính Tạ ơn
Chúng con đảnh lễ
Linh Sơn Phật Đà
Cầu cho khắp cõi ta bà
 
Một năm
 
Hạnh Phúc- An Hòa nơi nơi..
 
Chia sẻ cùng cả nhà Theo Dấu Như Lai
hình ảnh Tăng Ni VN
Tam Bộ Nhất Bái lên đỉnh Linh Sơn
trong tâm niệm năm mới nguyện cầu
Thế giới Hòa Bình, chúng sanh An Lạc .
Ngày mùng 3 Tết 
Xuân Đinh Dậu 2017. 
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01/07/2025(Xem: 15809)
Truyện Cổ Tích "Con Chim Tu Hú", Mùa mưa là khoảng thời gian tuyệt vời để những mầm sống mới bắt đầu hồi sinh trên các cánh rừng mưa nhiệt đới. Loài thực vật khoác trên mình tấm áo mới xanh non và đâu đó trong rừng, các vùng đất ngập nước, từng bụi lau, sậy cũng vươn mình phát triển. Đó là nơi trú ngụ, làm tổ lý tưởng của một số loài chim chích đầm lầy thuộc giống Locustella.
30/06/2025(Xem: 4622)
Cho đến một ngày, tôi gặp một nhà sư, có lẽ trẻ hơn tôi đến gần hai thập niên. Không ai ngờ nhà thơ này làm được các bài thơ kể chuyện về các Thiền sư Việt Nam trong thể thơ Đường luật, y hệt như khai mở lại một mạch nguồn thi ca sinh động. Những bài thơ của thầy, tinh luyện từng chữ, dịu dàng mang hơi thở Thiền Tông Việt Nam. Tôi đọc và kinh ngạc, như gặp lại một tri kỷ những năm rất xưa cũ, nhưng với một chân trời thi ca hoàn toàn mới. Nơi đó, riêng một mình Thầy Thích Chúc Hiền bước đi đơn độc, trong văn phong thanh thản, giữa những như dường gian nan trong từng chữ, từng ý đối, từng vần trau chuốt khó gieo, và trong từng âm vang Thiền ngữ. Tôi đọc và cảm nhận từng trang thơ đầy những tràn ngập hạnh phúc, hẳn nhiên là cho cả thi sĩ Thích Chúc Hiền và cho cả những độc giả khó tính như tôi. Từ thầy, tôi nhận ra rằng thơ Đường luật không hề cũ, chỉ là vì mình đã tránh né một lối đi rất khó khăn của thi ca.
29/06/2025(Xem: 3825)
Sân si ngã chấp ta người Gương lu vì bụi, trăng mờ vì mây. Bao năm yêu ghét lưu đầy Năm ấm che lấp khó mong hiển bày Lìa năng lìa sở đêm ngày. Thầy mà lìa thấy, ai ơi chớ ngờ. Từ nay dẹp hết mê mờ. Nào ai lại hội trăng giờ ở đâu. ?? ?.
28/06/2025(Xem: 3810)
Có những điều không thể hiểu bằng lý trí ! Chỉ cần giữ lòng mềm giữa đời cứng mà thôi Lặng nghe tim gọi tiếng “ mầu nhiệm” ơi Trong khoảnh khắc đó, cảm nhận được sự sống quá ư kỳ diệu !
28/06/2025(Xem: 3835)
Tĩnh mịch canh thâu gợi nỗi buồn Con đò khua nhẹ giấc mơ buông Chênh vênh mái nhớ trôi bờ mộng Lặng lẽ hồn mong khuất nẻo nguồn Nhặt chút tình xưa hong gió nhạt Gom vài hương cũ nhuộm trăng suông. Đêm về trăn trở lòng thao thức Khói quyện am trà lệ lại tuôn.
28/06/2025(Xem: 3779)
Giới trường tiêu tướng được cung tuyên Hành giả an cư kết thắng duyên Thúc liễm oai nghi tâm nhiếp niệm Trao dồi tế hạnh ý tinh chuyên Thời thời thức tĩnh gieo mầm thiện Khắc khắc hân hoan hướng bến thiêng Tịnh nghiệp đạo tràng hương khấn nguyện
27/06/2025(Xem: 3759)
Bảo Quang sen nở ngát hương thiền Tĩnh lặng tăng nhân hướng đạo viên Mắt ngắm hoa bừng ưu não chuyển Tai nghe pháp rưới lạc an truyền Quê người đuốc tuệ ghi thành truyện Đất khách đèn tâm thắp sáng duyên Dẫu thế trầm luân luôn lắm chuyện Nhưng lòng mãi giữ tín căn nguyền.
26/06/2025(Xem: 5223)
Là có thể vượt qua mọi chướng ngại thử thách! Là của cải đích thực của mọi cá nhân Sẽ dẫn dắt tâm trí đến vùng tri thức cao hơn Sống giữa đời thường, ung dung dạo chơi trong nắng! Tỉnh như sương sớm, vì trong ta có sẵn phẩm tính của hiền thánh! 🙏🙏🙏🌼🍁🌺🍀🌹🥀🌷🌸🏵️🌼🍁🌺🍀🌹🥀🌷🌸🏵️
22/06/2025(Xem: 5423)
Bài thơ được cảm tác khi người viết hữu duyên đọc lại lời dạy của vua Trần Thái Tông trong bài kinh HƯỚNG THƯỢNG NHẤT ĐẠO và chỉ một câu đầu thôi với lời giải thích của một vị ân sư (Sứ giả Như Lai )đã cảm hoá được mình về đường lối tu tập. Kính trích đoạn câu dạy đầu tiên trong bản dịch “Hướng Thượng Nhất Đạo của Trần Thái Tông
20/06/2025(Xem: 3783)
Em trở lại cho hồn thêm tươi mát Cho hoàng hôn tràn ngập ánh bình minh Cho đêm thôi đen cho ngày thôi dài Cho lệ bớt rơi giữa lòng nhân thế!