Tụng Kinh (thơ)

03/12/201601:57(Xem: 12210)
Tụng Kinh (thơ)

TỤNG KINH

 tung-kinh

Bác nông dân rất thiết tha

Đi mời tu sỹ về nhà tụng kinh

Cầu cho vợ được siêu sinh

Vợ yêu khuất núi, gia đình nhớ nhung.

Khi tu sỹ tụng kinh xong

Bác bèn ướm hỏi với lòng hoài nghi:

"Phước do lời tụng kinh kia

Vợ tôi chẳng biết hưởng gì được chăng?"

Mỉm cười tu sỹ nói rằng:

"Tụng kinh lợi ích sẽ mang tốt lành

Lợi cho bác gái đã đành

Còn cho tất cả chúng sinh hữu tình!"

Bác nông dân chợt lặng thinh

Rồi lo ngại hỏi: "Tụng kinh phước nhiều

Vợ tôi hưởng được bao nhiêu

Theo như thầy nói những điều mới đây

Chúng sinh chung hưởng phước này

Sẽ giành sẽ giật hết ngay phước rồi

Vợ tôi yếu đuối, thua người

Hưởng chi công đức của lời cầu kinh,

Thầy ơi! Thầy có thương tình

Xin thầy chỉ tụng cho mình bà thôi!"

Ôn tồn tu sỹ trả lời:

"Người con Phật phải sống đời từ bi

Lòng tham, tự ngã dẹp đi

Quyết tâm hồi hướng phân chia phước lành,

Tụng kinh công đức tạo thành

Hiến dâng cùng khắp chúng sinh muôn loài!".

*

Bác nông dân ngẫm nghĩ hoài

Sau khi nghe kỹ được bài giảng trên

Cuối cùng bác khẽ thốt lên:

"Lời thầy vừa dạy quả nhiên tốt lành

Nhưng xin thầy hãy nể tình

Trừ ra một kẻ gian manh, xấu tồi

Đó là hàng xóm của tôi

Bất lương, hung bạo, lắm lời xưa nay,

Xin thầy loại hắn ra ngay

Đừng chia phước báu khi thầy tụng kinh

Đừng cho hắn hưởng an bình

Loại ra khỏi đám chúng sinh của thầy!"

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

 

(phỏng theo Reciting Sutra

trong tập truyện văn xuôi 101 ZEN STORIES

của Nyogen Senzaki và Paul Reps)

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26/03/2014(Xem: 17919)
Chúng ta đều đã lên tàu Thời gian không định biết về đâu, Ga cuối cuộc đời tất phải đến Bây giờ còn sống hay thương nhau...
26/03/2014(Xem: 17344)
Chuyến Tàu Định Mệnh Chào đời là đã lên tàu Chuyến tàu định mệnh biết về đâu? Qua bao ghềnh thác bao đồi núi Người lên kẻ xuống bến ga nào!
23/03/2014(Xem: 40989)
Một thường lễ kính chư Phật Lễ Phật, tâm Phật dung Phật tuệ sanh Kính Phật phước đức an lành Nguyện làm Bồ Tát dưới chân Phật đài.
22/03/2014(Xem: 16775)
Tiếng Chuông (thơ) Thích Tánh Tuệ
21/03/2014(Xem: 21545)
Nếu ai có đến Melbourne nhớ về Quảng Đức ghé thăm chùa mình Ngôi chùa ấm cúng chân tình Mang tên Bồ Tát thiêu mình hy sinh
21/03/2014(Xem: 18602)
Quảng Đức Tu viện chúng ta Mệnh danh bốn chữ Tuyết Trồng Sen Hoa Sen trồng trên tuyết khó đà Giữ sen tươi thắm mới là khó hơn Ai ơi biết nghĩa nhớ ơn
20/03/2014(Xem: 38596)
Khi được tuệ giác vô thượng Bản thân rực sáng muôn phương thế giới Ba mươi hai tướng sáng ngời Tám mươi vẽ đẹp, mọi người giống con.
20/03/2014(Xem: 23254)
Mùa Xuân, Thơ ngát trầm hương Dâng lời tôn kính cúng dường Như Lai Hương Từ Bi, Ánh Dương ngời Cho Đời nhân ái, cho Người sống vui Xuân Hoan Hỷ đến muôn loài
19/03/2014(Xem: 27717)
Mẹ Hiền Nam Hải Quan Âm Xót thương sanh chúng giáng lâm tại trần Ngai vàng Mẹ cũng chẳng cần Đi tu theo Phật cứu lần chúng sanh Hôm nay mừng Mẹ đản sanh Con hiền quỳ xuống lòng thành kính dâng
18/03/2014(Xem: 24553)
Trong văn học Trung Hoa, từ thời đại xa xưa, Chu Hy cho rằng “nhân chi sơ tính bản tĩnh”. Từ “bản tĩnh”, do cảm xúc của dục tính mà “tĩnh” chuyển sang “động”. Và một khi tâm đã động thì trí sẽ vận dụng đến suy tư, khi đã suy tư thì phải thốt lên bằng tiếng nói.