Đất (thơ)

28/09/201611:59(Xem: 10894)
Đất (thơ)
lotus_6

ĐẤT 
Bao la độ lượng giữa đời nầy 
Chất chứa khoan dung bỏ dở hay.
Rác thối phân dơ đều ngậm trọn,
Thây ươn gỗ mục vẫn ôm đầy.
Ngàn năm chôn chặt không xao xuyến,
Vạn thuở  vùi sâu chẳng giãi bày.
Lá biếc hoa tươi nhờ chuyển hóa,
Thế gian thắm nghĩa động tâm lay.


 Minh Đạo



lotus_5
 CƠ DUYÊN 
Bình minh tỏa rạng phía chân mây,
Lạy Phật linh thiêng sớm gặp Thầy.
Áo vải mong manh bao ý diệu,
Giường tre xốc xếch cõng tâm đầy.
Bến mê chỉ lối xua kìm hãm,
Nẻo giác đưa đường thoát bủa vây.
Nước mát Tào Khê thôi chạy kiếm,
Trần gian nay đã có ơn nầy.

  Minh Đạo
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/10/2003(Xem: 41842)
Tình cờ tôi được cầm quyển Việt Nam Thi Sử Hùng Ca của Mặc Giang do một người bạn trao tay, tôi cảm thấy hạnh phúc - hạnh phúc của sự đồng cảm tự tình dân tộc, vì ở thời buổi này vẫn còn có những người thiết tha với sự hưng vong của đất nước. Chính vì vậy tôi không ngại ngùng gì khi giới thiệu nhà thơ Mặc Giang với tác phẩm Việt Nam Thi Sử Hùng Ca. Mặc Giang là một nhà thơ tư duy sâu sắc, một nhà thơ của thời đại với những thao thức về thân phận con người, những trăn trở về vận mệnh dân tộc, . . . Tất cả đã được Mặc Giang thể hiện trong Việt Nam Thi Sử Hùng Ca trong sáng và xúc tích, tràn đầy lòng tự hào dân tộc khi được mang cái gène “Con Rồng Cháu Tiên” luân lưu trong huyết quản.