Thuyện Thơ: Món Nợ Truyền Kiếp

17/09/201621:00(Xem: 13010)
Thuyện Thơ: Món Nợ Truyền Kiếp

MÓN NỢ

TRUYỀN KIẾP

buddha-405 

Hồi xưa trong cánh rừng bên

Họa mi làm tổ ở trên cây đào

Hàng ngày chim hót ngọt ngào

Véo von ca tụng trăng sao đất trời

Gốc cây phía dưới thảnh thơi

Có chàng rắn nọ nằm chơi, lành hiền

Nghe chim hót, rắn mê liền

Đôi bên kết bạn ngày thêm mặn nồng.

Hồi xưa loài vật nói chung

Trời sinh một mắt để dùng mà thôi.

Một hôm bướm ghé qua chơi

Báo tin đám cưới sẽ mời chim đi,

Mong rằng tiếng hót họa mi

Giúp cho đôi cánh bướm kia nhịp nhàng

Múa may uyển chuyển dịu dàng

Thêm phần khởi sắc cho bàn tiệc hoa.

*

Chim mừng, nhưng lại lo xa

Sợ rằng tiệc cưới người ta chê mình

Lông không đẹp, dáng chẳng xinh

So cùng anh bướm đa tình lẳng lơ.

Thở dài than ngắn hàng giờ

Chim bay tìm rắn, trông chờ ý hay.

Rắn khuyên: "Yên chí! Đi ngay!

Giọng anh quyến rũ đắm say tuyệt vời

Bà con mê mẩn mất rồi

Không còn để ý đến người anh đâu!"

Cúi đầu ngẫm nghĩ hồi lâu

Mơ màng chim nói: "Tôi cầu có thêm

Một con mắt đẹp dịu hiền

Thành hai con mắt thêm duyên mặn mà

Bà con chú ý thêm ra,

Anh cho mượn mắt thật là quý thay

Mượn đi ăn cưới một ngày

Anh nằm quanh gốc cây này nghỉ ngơi

Tiệc xong trả lại anh rồi

Mình thân nhau quá! Giúp tôi! Bạn hiền!"

Thoạt tiên rắn chẳng chịu liền

Họa mi nài nỉ, van xin đủ điều

Rắn ta cảm động xuôi chiều

Hứa cho mượn mắt vì xiêu lòng rồi!

Đến ngày tiệc cưới đẹp trời

Mượn thêm một mắt, nhìn đời đẹp thêm

Chim vui, chải chuốt làm duyên

Điểm trang óng mượt xong liền bay đi.

Rắn nằm ẩn gốc cây kia

Mắt mù tăm tối nên chi rụt rè.

*

Tiệc tùng đám cưới thỏa thê

Khách vui cùng bướm, không hề hỏi chim

Đến khi chim được mời lên

Trổ tài ca hát êm đềm du dương

Mọi người thán phục giọng vàng

Cùng nhau xúm lại rộn ràng ngợi khen,

Khen thêm lông đẹp như tiên

Khen đôi mắt lạ, dịu hiền như nhung.

Lời qua tiếng lại tưng bừng

Chim nghe ca tụng vui mừng, ba hoa:

"Trời sinh tôi khác người ta

Mắt nguyên một cặp thật là mộng mơ,

Giọng thời quyến rũ vang đưa

Giúp cho thiên hạ được nhờ biết bao

Rắn mù kia dưới gốc đào

Chán đời. Muốn chết. Nghe vào mê ngay

Tôi an ủi rắn hàng ngày

Giải sầu bằng giọng hót hay giúp người

Lại bay đi khắp mọi nơi

Kiếm về lương thực giúp hoài cho ăn!"

Chim nói khoác, khách phục lăn

Khen lòng hào phóng, khen tâm nhân từ.

*

Tiệc tàn. Theo cánh gió đưa

Chim ôm danh vọng say sưa bay về,

Rắn nằm cuộn dưới trăng thề

Mù lòa, sợ hãi, yên bề ngủ đây

Chim không đánh thức rắn ngay

Nghĩ mai trả lại mắt này được thôi!

Chim bay lên tổ nằm chơi

Suy tư trằn trọc rối bời tâm can:

"Ta giờ danh vọng vẻ vang

Có đôi mắt đẹp, giọng vàng, từ tâm

Mọi người thán phục vô ngần

Ngày mai trả mắt lỡ làng tiếng tăm,

Rắn kia dưới gốc cây nằm

Chỉ bò quanh quẩn có cần mắt đâu!"

Thế là tội lỗi hố sâu

Kéo chim phản bạn lao đầu xuống đây,

Họa mi dời tổ đi ngay

Đêm khuya lén lút khẽ bay xa rừng.

Rắn mù tội nghiệp vô cùng

Bò quanh dò dẫm truy lùng họa mi

Nghe chim hót, vội bò đi

Muốn đòi cho được mắt về mới thôi

Tiếc thay thấy rắn tới nơi

Chim kia bay trốn mất rồi còn chi.

*

Một đêm chim ngủ say mê

Giật mình tỉnh giấc thấy kề cạnh bên

Lắc lư đầu rắn như điên

Chim ta sợ hãi la lên kinh hoàng

Bay đi trốn vội trốn vàng,

Kể từ đêm đó hoang mang trong lòng

Chẳng còn say ngủ giấc nồng

Chẳng còn yên tĩnh tâm hồn như xưa.

Những mùa lạnh lẽo gió mưa

Rắn thường sợ lạnh chẳng ưa ra ngoài

Chim yên, ngủ một giấc dài,

Nhưng mùa Xuân đến đất trời ấm êm

Chim đành bay hót liên miên

Xua cơn buồn ngủ, suốt đêm canh chừng.

Đêm Xuân rừng núi chập chùng

Họa mi tấu khúc vang lừng vui tươi

Tiếng chim bay bổng tuyệt vời

Như mang hạnh phúc cho người trần gian,

Buồn thay hạnh phúc chóng tàn

Mong manh sương khói vì mang nỗi niềm

Thoáng vương hối hận, ưu phiền:

"Lòng tham nổi dậy, tâm hiền mất đi!".

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

 

(thi hóa phỏng theo Truyện Cổ Phật Giáo)

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/06/2025(Xem: 5852)
Cho đến một ngày, tôi gặp một nhà sư, có lẽ trẻ hơn tôi đến gần hai thập niên. Không ai ngờ nhà thơ này làm được các bài thơ kể chuyện về các Thiền sư Việt Nam trong thể thơ Đường luật, y hệt như khai mở lại một mạch nguồn thi ca sinh động. Những bài thơ của thầy, tinh luyện từng chữ, dịu dàng mang hơi thở Thiền Tông Việt Nam. Tôi đọc và kinh ngạc, như gặp lại một tri kỷ những năm rất xưa cũ, nhưng với một chân trời thi ca hoàn toàn mới. Nơi đó, riêng một mình Thầy Thích Chúc Hiền bước đi đơn độc, trong văn phong thanh thản, giữa những như dường gian nan trong từng chữ, từng ý đối, từng vần trau chuốt khó gieo, và trong từng âm vang Thiền ngữ. Tôi đọc và cảm nhận từng trang thơ đầy những tràn ngập hạnh phúc, hẳn nhiên là cho cả thi sĩ Thích Chúc Hiền và cho cả những độc giả khó tính như tôi. Từ thầy, tôi nhận ra rằng thơ Đường luật không hề cũ, chỉ là vì mình đã tránh né một lối đi rất khó khăn của thi ca.
29/06/2025(Xem: 5098)
Sân si ngã chấp ta người Gương lu vì bụi, trăng mờ vì mây. Bao năm yêu ghét lưu đầy Năm ấm che lấp khó mong hiển bày Lìa năng lìa sở đêm ngày. Thầy mà lìa thấy, ai ơi chớ ngờ. Từ nay dẹp hết mê mờ. Nào ai lại hội trăng giờ ở đâu. ?? ?.
28/06/2025(Xem: 5062)
Có những điều không thể hiểu bằng lý trí ! Chỉ cần giữ lòng mềm giữa đời cứng mà thôi Lặng nghe tim gọi tiếng “ mầu nhiệm” ơi Trong khoảnh khắc đó, cảm nhận được sự sống quá ư kỳ diệu !
28/06/2025(Xem: 4726)
Tĩnh mịch canh thâu gợi nỗi buồn Con đò khua nhẹ giấc mơ buông Chênh vênh mái nhớ trôi bờ mộng Lặng lẽ hồn mong khuất nẻo nguồn Nhặt chút tình xưa hong gió nhạt Gom vài hương cũ nhuộm trăng suông. Đêm về trăn trở lòng thao thức Khói quyện am trà lệ lại tuôn.
28/06/2025(Xem: 4947)
Giới trường tiêu tướng được cung tuyên Hành giả an cư kết thắng duyên Thúc liễm oai nghi tâm nhiếp niệm Trao dồi tế hạnh ý tinh chuyên Thời thời thức tĩnh gieo mầm thiện Khắc khắc hân hoan hướng bến thiêng Tịnh nghiệp đạo tràng hương khấn nguyện
27/06/2025(Xem: 4691)
Bảo Quang sen nở ngát hương thiền Tĩnh lặng tăng nhân hướng đạo viên Mắt ngắm hoa bừng ưu não chuyển Tai nghe pháp rưới lạc an truyền Quê người đuốc tuệ ghi thành truyện Đất khách đèn tâm thắp sáng duyên Dẫu thế trầm luân luôn lắm chuyện Nhưng lòng mãi giữ tín căn nguyền.
26/06/2025(Xem: 6336)
Là có thể vượt qua mọi chướng ngại thử thách! Là của cải đích thực của mọi cá nhân Sẽ dẫn dắt tâm trí đến vùng tri thức cao hơn Sống giữa đời thường, ung dung dạo chơi trong nắng! Tỉnh như sương sớm, vì trong ta có sẵn phẩm tính của hiền thánh! 🙏🙏🙏🌼🍁🌺🍀🌹🥀🌷🌸🏵️🌼🍁🌺🍀🌹🥀🌷🌸🏵️
22/06/2025(Xem: 6167)
Bài thơ được cảm tác khi người viết hữu duyên đọc lại lời dạy của vua Trần Thái Tông trong bài kinh HƯỚNG THƯỢNG NHẤT ĐẠO và chỉ một câu đầu thôi với lời giải thích của một vị ân sư (Sứ giả Như Lai )đã cảm hoá được mình về đường lối tu tập. Kính trích đoạn câu dạy đầu tiên trong bản dịch “Hướng Thượng Nhất Đạo của Trần Thái Tông
20/06/2025(Xem: 4745)
Em trở lại cho hồn thêm tươi mát Cho hoàng hôn tràn ngập ánh bình minh Cho đêm thôi đen cho ngày thôi dài Cho lệ bớt rơi giữa lòng nhân thế!
20/06/2025(Xem: 4586)
Kính thưa bạn, Tha thiết trân trọng có vài lời tâm huyết! Hãy cùng nhau cảm nhận được ánh sáng rất sâu nơi trái tim Một lòng giữ lấy đạo trong tình yêu thiêng liêng, Giữa thời đại mà nhiều người như bỏ quên nó.!