Tự Tại Đến Đi (thơ)

19/07/201608:37(Xem: 13907)
Tự Tại Đến Đi (thơ)

thichnguyenkimTỰ TẠI ĐẾN ĐI

 Kính bạch Sư Phụ Nguyên Tạng, Thầy Nguyên Kim con yếu rồi, Bác Sĩ ở nhà thương cho về. Hiện Thầy đang nằm dưỡng ở Chùa Cổ Lâm, Seattle thuộc Bang Washington. Con thường ngâm thơ Sư Phụ Nguyên Kim, con và Tâm Nhiên gởi thơ đăng ở Tập San CÕI VỀ CÒN ĐÓ mà Thầy Nguyên Kim hợp tác với Thầy Phước Thắng ở Đà Lạt ấn hành hàng năm một Tập San. Y Chỉ Sư con: Ôn HT Thích Toàn Châu ở Pháp Hạnh Tùng Lâm Thủ Đức VN là tình huynh đệ trong Đạo với Thầy Nguyên Kim và Thầy cũng hổ trợ tịnh tài về Pháp Hạnh. Nay Sư Phụ Nguyên Kim tuổi lớn, sức khoẻ yếu, con lại ở xa nên chỉ xin dâng lời thơ cảm tác và nhờ chư PT săn sóc Thầy ở Chùa đọc Bài Thơ dâng Sư Phụ Nguyên Kim - Tâm Không  



Mấy mươi năm ở chốn Ta Bà
Sự nghiệp tu hành độ gần xa
Nương theo phương tiện mà dẫn chúng
Tịnh hoá thân tâm niệm Di Đà   ( Pháp môn Tịnh Độ )
 
Nguyên Kim với Pháp hiệu Tâm Không
Theo bước Như Lai an lạc lòng
Tuỳ duyên bất biến là Bản Thể
Hiện tượng sanh diệt lẽ tương thông
 
Rời Mê liền Giác là vãng sanh
Bờ bến an vui trọn phước lành
Nhẹ buông chấp mắc lòng thanh thoát
Ta Bà Tinh Độ chẳng lằn ranh
 
Phật dạy lời Kinh đầy Chân Lý
Hữu hình hữu hoại lẽ vô thường
Thân Tứ Đại đến thời hoại diệt
Bản hoài Nguyện Lực mãi tư lương.   ( Tu Hành độ tha )
Nam Mô A Di Đà Phật.
 

PT Quảng An Houston, Tx
Quảng An được Phật tử Minh Thuần cho hay Thầy Nguyên Kim - Tâm Không đã về lại Chùa từ Bệnh Viện và được chư vị chăm lo sức khoẻ. QA cảm tác bài Thơ “Đến Đi Tự Tại” dâng cúng dường Thầy Nguyên Kim đang nằm dưỡng bệnh ở Chùa Cổ Lâm, Bang WA, Seattle.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
31/07/2011(Xem: 15353)
Cuộc đời người, ai là người không đi kiếm mùa xuân, một mùa xuân viên viễn, cho chính mình hoặc gia đình, thân nhân. Một sớm mai thức giấc, nhìn nhau lại hỏi xuân là gì và có mặt tự bao giờ.
31/07/2011(Xem: 14830)
Xin gửi đến nhau tâm tình của người con Phật, khi chung quanh mây mù của lòng tham sân si còn dày đặc. Bàn tay, tấm lòng của chúng ta đến với nhau với tâm tư vì người, sẽ là những hạt tư lương đẹp tràn lan trên mọi nẽo đường vũ trụ, sẽ làm ấm lòng người và nước mắt có rơi, cũng chỉ là nước mắt của hạnh phúc, vì còn những con người vẫn mang tâm nguyện làm đẹp cuộc đời…
30/07/2011(Xem: 27823)
Tiếng chuông chùa mãi ngân vang, vào lúc buổi bình minh vừa thức giấc hay lúc chiều về, đem theo âm thanh ấm cúng, chan chứa tâm tình, lan rộng ra khắp không gian. Từ bao đời qua, tiếng chuông chùa trở thành nề nếp đẹp của văn hoá tâm linh cho mọi người, với nhịp khoan thai, nhịp nhàng, trong âm vang như chứa những niềm vui, hỷ lạc, một tấm lòng nào đó, khó diễn tả được.
26/07/2011(Xem: 14178)
Quán tưởng (thơ)
26/07/2011(Xem: 13977)
Chiều thăm điệu Hảo (thơ)
25/07/2011(Xem: 13269)
Tôi bước chân qua những phố phường Bụi trần uế tạp gót chân vương… Lòng chưa nhận định niềm Chơn Giả Cảnh hý trường hay bãi chiến trường? Mây quấn non sông hận ngút trời Ngàn năm oán khí vẫn chưa trôi… Danh từ “Dân Tộc” say binh lửa Máu lệ càng thêm ngập Biển Đời.
25/07/2011(Xem: 14453)
Những giọt huyết ngà (thơ khóc con)
24/07/2011(Xem: 13496)
Trầm mặc lầu hương (thơ)
23/07/2011(Xem: 14270)
Mưa rơi trong Chùa (thơ)
23/07/2011(Xem: 17116)
Khóc Cha (thơ)