Tặng Một Vầng Trăng (thơ)

06/06/201619:56(Xem: 17477)
Tặng Một Vầng Trăng (thơ)

TẶNG MỘT

 VẦNG TRĂNG

anh-trang-ram 

Thiền sư cất túp lều tranh

Một mình ẩn dật tu hành rừng sâu

Thị thành xa lánh từ lâu

Tâm hồn thanh thản, đạo mầu kiên trinh.

Một đêm đầy ánh trăng thanh

Thiền sư lên núi dạo quanh ngắm trời

Bóng hằng vằng vặc muôn nơi

Thiên nhiên, vạn vật chơi vơi ảo huyền

Giữa vùng thanh tịnh thần tiên

Sư bừng khai ngộ thấy liền được ra

"Tự tính bát nhã" thăng hoa

Từ lâu tiềm ẩn cao xa trong người

Chính là trí tuệ tuyệt vời

Thấu nhìn đạo lý, việc đời thật chân.

*

Thiền sư hoan hỷ vô ngần

Vội vàng rảo bước về am tu hành

Nào ngờ khi tới lều tranh

Nhìn vào thấy trộm viếng mình bên trong

Loay hoay lục lọi lung tung

Có chi quý giá mà mong kiếm tìm,

Tội thay cho kẻ nghèo hèn

Tay không thất thểu muộn phiền bước ra

Vô tình chạm mặt sư già,

Thật ra sư đã về nhà từ lâu

Đứng ngoài nấn ná chẳng vào

Sợ làm cho trộm chợt đâu giật mình.

Trộm vừa ra khỏi lều tranh

Thiền sư cầm sẵn một manh áo choàng

Cà sa cũ kỹ ố vàng

Hiền từ lên tiếng, dịu dàng, thiết tha:

"Con từ xa tới thăm ta

Lều tranh nghèo mạt, thật là tiếc thay!

Trời khuya, gió lạnh heo may

Nào ta còn có gì đây làm quà

Chỉ còn manh áo cà sa

Tặng con kỷ niệm gọi là chút thôi!"

Nói xong sư mỉm nụ cười

Nhẹ choàng tấm áo lên người trộm kia,

Ngỡ ngàng chẳng biết nói chi

Trộm bèn lầm lũi ra đi vội vàng.

Nhìn theo sư khẽ thở than:

"Lòng ta cảm thấy vô vàn héo hon!

Ước gì tặng được cho con

Vầng trăng rực rỡ trên non đêm này!"

Trăng khuya phô sắc đẹp thay

Sáng tươi, tinh khiết, tròn đầy, sạch trong

Nhìn thêm thanh thoát cõi lòng

Núi rừng cảnh vật chập chùng thênh thang

Ánh trăng tỏa thật dịu dàng

Sáng soi đều khắp non ngàn nơi nơi

Tượng trưng tự tính con người,

Tiếc thay trộm lại buông lơi tâm mình

Mắt mờ bởi bóng vô minh

Chạy theo dục vọng thường tình nhân gian

Như trăng trên đỉnh non ngàn

Bỗng nhiên che phủ bởi làn mây đen

Thật là bất hạnh vô biên

Còn đâu sáng suốt mà tìm hướng đi!

Còn đâu ánh sáng lương tri

Phá tan tăm tối u mê thân mình!

*

Hôm sau vừa rạng bình minh

Thiền sư thức dậy, quả tình ngạc nhiên

Nhận ra áo cũ để bên

Món quà đêm trước vừa đem tặng người

Nay người hoàn trả lại rồi

Cà sa ngay ngắn xếp nơi cạnh mình,

Thiền sư vui vẻ thật tình

Hoa lòng nở rộ, lặng thinh mỉm cười,

Bước ra ngắm cảnh núi đồi

Thiền sư khe khẽ nói lời thiết tha:

"Kẻ đáng thương, đáng xót xa

Cuối cùng ta tặng được quà cho ngươi

Một vầng trăng sáng tuyệt vời

Sáng nơi trần thế, rạng nơi tâm người!"

 

TÂM MINH NGÔ TẰNG GIAO

(phỏng theo tập truyện văn xuôi

NHỮNG HẠT ĐẬU BIẾT NHẢY

của Lâm Thanh Huyền, Phạm Huê dịch)

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
04/02/2026(Xem: 4190)
Phật Sự Mục đích Thế Tôn đến cõi đời, Mở bày tri kiến Phật mà thôi. Trong nhà của báu quên tìm thấy, Búi tóc minh châu sẵn đó rồi. Đương thể hiện tiền đang chính nó, Nhắc ra cái ấy có nơi người. Thấy nghe hay biết lìa hay biết, Trên bước chân như mỉm miệng cười. Thích Nữ Phước Hoàn (Như Thanh)
04/02/2026(Xem: 4405)
Tôi có thói quen, sau khi tụng kinh buổi sáng xong, thường ngồi uống một ly trà trước khi dùng điểm tâm. Vừa uống trà, tôi vừa lướt qua trang Thắng Hoan Thi Tập và tình cờ đọc được bài thơ Thiền Trà của Hòa thượng. Tôi cảm thấy thú vị và bỗng dưng nhớ Hòa thượng. Tôi nhớ không phải vì sự bịn rịn của thế gian, mà nhớ cái đức, cái tài và cái tính hào sảng của Ngài.
04/02/2026(Xem: 3966)
Hôm nay Tháng Chạp hăm ba Táo quân khắp chốn gần xa về chầu Bớ khanh Bắc Đẩu Nam Tào Mau mau mở máy bắt đầu online Táo Quân dưới đó là ai Trẫm đây miễn lễ, trình ngay phương nào ? Trong năm Ất Tỵ ra sao Mà ta bị réo điên đầu điếc tai.
02/02/2026(Xem: 5493)
Có đôi khi trong cuộc sống …nếu bị nhiều mệt mỏi quá lại là không cần thiết nhất là vì những việc mà chẳng hề quan trọng, cũng không đến từ việc phải sống thế nào để an yên mà đến từ việc phải trở thành một ai đó trong đầu mình .
30/01/2026(Xem: 6094)
Nhà hiền triết Krishnamurti đã nhắc nhở gì cho nhân loại hôm nay? Thích Phước An Tôi còn nhớ hồi giữa thập niên 60 của thế kỷ trước, nhà xuất bản An Tiêm đã cho ra đời tác phẩm Tự do đầu tiên và cuối cùng (The First and Last Freedom) của Krishnamurti do Phạm Công Thiện dịch. Mở đầu tác phẩm, dịch giả còn dịch bài viết của Henry Miller, văn hào hàng đầu nước Mỹ thời bấy giờ, trong đó có đoạn Henry Miller tóm tắt tư tưởng của Krishnamurti như thế này: “Con người là kẻ tự giải phóng chính mình”, phải chăng đó là đạo lý tối thượng của đời sống? Biết bao bậc hiền nhân trác việt đã nhắc nhở và đã thể hiện bao lần giữa lòng đời? Họ là những đạo sư, những con người đã làm lễ cưới của đời sống, chứ không phải những nguyên tắc, tín điều, luân lý, tín ngưỡng. Những bậc đạo sư đúng nghĩa thì chẳng bao giờ bày đặt ra lề luật hay giới luật, họ chỉ muốn giải phóng con người. Điều làm nổi bật Krishnamurti và nói lên sự khác nhau giữa Krishnamurti và những bậc giáo chủ vĩ đại tro
30/01/2026(Xem: 4737)
MEISTER ECKHART, sinh tại nước Đức, là nhà thần bí vĩ đại của Thiên Chúa Giáo thời Trung Cổ. Sự xuất hiện của Eckhart đả làm đảo lộn những người đi trước ông. D.T Suzuki trong Mysticism, Christian and Buddhist[*] đã nói rằng, lần đầu tiên khi đọc Eckhart, ông đã xúc động tràn trề, và D. T. Suzuki cho rằng, Eckhart đúng là “một tín đồ Thiên Chúa Giáo phi thường” và Thiên Chúa Giáo của Eckhart, D.T. Suzuki nghĩ là “thật độc đáo và có nhiều điểm khiến chúng ta do dự không muốn xếp ông thuộc vào loại mà ta thường phối hợp với chủ nghĩa hiện đại duy lý hóa hay chủ nghĩa truyền thống bảo thủ. Ông đứng trên những kinh nghiệm của riêng mình, một kinh nghiệm phát sinh từ một tư cách phong phú, thâm trầm, và đạo hạnh” Và như vậy D.T. Suzuki viết tiếp về Eckhart: “Ông cố hóa giải những kinh nghiệm ấy với cái loại Thiên Chúa Giáo lịch sử rập khuân theo những truyền kì và huyền thoại. Ông cố đem cho chúng một ý nghĩa ‘bí truyền’ hay ‘nội tại’ và như thế ông bước vào những địa vực mà đa số những tiề
30/01/2026(Xem: 4876)
Đây là bút ký của thầy Thích Phước An viết về ngài Tuệ Sỹ, mà thầy vừa mới gởi cho tôi chiều qua. Tôi đã từng, hơn một lần, đọc lại những bài viết hay, viết về ngài Tuệ Sỹ, lúc ngài viên tịch hôm 24.11.2023 vừa qua tại chùa Phật Ân, trong đó có bài này của thầy Thích Phước An – Thơ Tuệ Sỹ, Tiếng Gọi Của Những Đêm Dài Heo Hút. Văn hay thì đọc lại bao lần cũng hay. Đó là chưa kể, đây là một áng văn rất thơ của một nhà sư, viết về một nhà sư. Thầy Thích Phước An và ngài Tuệ Sỹ, vốn là huynh đệ, gắn bó cùng nhau đã từ lâu lắm trên bước đường tu hành. Thân thiết với ngài Tuệ Sỹ, có lẽ chẳng ai bằng thiền sư Lê Mạnh Thát, cùng các huynh đệ của ngài, trong đó, có một người luôn kề cận, từ lúc còn gian khó của gần năm mươi năm về trước, cho đến khi ngài mất, đó là thầy Thích Phước An.
24/01/2026(Xem: 4803)
Bính Ngọ Xuân về tỏa ngát hương Hoa ngàn cỏ nội đẹp muôn phương Yên bình vũ trụ qua tai chướng Tĩnh tại mây trời lắng họa vương Thế sự chan hòa xa ác tưởng Nhân dân vững mạnh hướng an tường Nghĩa ân mầu nhiệm lòng luôn dưỡng Phật pháp thâm huyền phát nguyện nương..!
23/01/2026(Xem: 4400)
Một lần tịch tĩnh rừng hoang Sao Mai huyền diệu óng vàng trời đêm Cỏ lau thức giấc êm đềm Khuya bên bếp lạnh khưi niềm ủ tro Tâm tư hạt thóc rợp cờ Viễn trình sinh tử phất phơ năm màu Nỗi hờn tủi nhục tan mau
22/01/2026(Xem: 4917)
Hai ngàn năm Thế Tôn khuất bóng Lời dạy xưa còn vọng đến nay Chỉ là nắm lá trong tay Vẫn tròn huệ mạng Như Lai ba đời Đúng diệu pháp, một lời cũng đủ Đủ bao hàm pháp nhũ Phật thân Một lời như thật, như chân Cho ra diệu dụng vạn lần hư ngôn Biển trầm luân sóng dồn gió dập