Lưu Vong Khúc (thơ)

06/06/201610:46(Xem: 14783)
Lưu Vong Khúc (thơ)

Hoa cuc quang duc (7) 

 

LƯU VONG KHÚC 

Vĩnh Hảo

 

 

 

 

Cổ thụ nghìn năm, vươn thẳng trời phương nam

Đâm chồi, tủa nhánh, tỏa bóng bao la trên đất lành

Người nương thân, cỏ cây trổ hoa đơm trái,

Chim, sóc, côn trùng... đêm ngày lừng tiếng hoan ca

Một thời vòi vọi bờ đông, sừng sững non đoài, cao vút

Nào ai hay, có khi cũng hiện tướng suy tàn!

Nước cạn, đất khô, sâu mọt đục khoét

Từ rễ đến ngọn e chừng đã mục ruỗng

Cũng đành: đại bàng soải cánh tha phương, người hiền lánh mặt

Những người hiền đã từng đánh đuổi kẻ hung hăng

Đã từng uy phong chống giặc ngoài lấn hiếp

Nhưng không biết đối sách nào với loài sâu mọt bé tí

Cũng đành: ẩn tích non cao, khuất thân rừng thẳm

Có khi làm kẻ không nhà, du hành qua những phố thị

Lắng nghe hơi thở sinh dân

Quặn đau tiếng khóc muôn loài…

Có khi băng rừng vượt biển, làm kẻ tha hương

Lao đao sống gửi quê người, mà lòng nào nguôi

Nhớ nước, thương non, xót dân tình khổ lụy

Vời vợi đôi bờ biển lớn

Canh cánh quê nhà đoái trông

 

Này anh này chị này em

Nước đục còn dùng được không?

Nước nhục lấy chi mà rửa?

Tôm cá, chim trời, cây cỏ chết

Rồi người sẽ chết dần mòn trong năm tháng nào đó

Biển, đất hoang vu

Làng quê quạnh vắng

Còn ai ghi lại tang thương nầy!

 

Ngoắc ngoải chờ ai cứu vớt

Lây lất tạm sống từng giây

Biển rộng không dung được cá

Thì đất nầy chứa chấp những ai!

Quê nhà rợp cả rừng cờ

Hay máu lệ trải khắp non sông!

Người đi, kẻ ở nay cùng một phận: LƯU VONG!

Làm người xa xứ, hoặc lạc loài trên chính quê hương mình.

 

Hỡi anh chị em, hãy tự hỏi

Còn lối thoát nào cho chúng ta?

Cây nghiêng bờ đông, cành gẫy bờ tây

Bão giông đã tận một phương nầy

Biển mất, đất mất, ta còn gì để mất!

Ngồi xuống cùng nhau, mở rộng đôi tay trần

Mặc định một lần: không làm kẻ lưu vong nữa

Quê nhà là đây:

Trong tiếng nói, trong con tim đồng điệu

Hãy nói cùng nhau, hãy đập cùng nhau

Trang sử nầy!

 

 55- bao chanh phap so 55

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/07/2022(Xem: 12763)
An Cư Kiết Hạ mỗi hàng năm Pháp Phật chế ra nhất nhất hoằng Bất luận Nam Truyền hay Bắc Hệ Giới trường tổ chức thật trang nghiêm
29/07/2022(Xem: 6888)
Đã đến đây Duyên hội ngộ thân ái Cho không gian Tràn ngập những nụ cười Và rạng rỡ Bao nụ hồng xinh tươi Lòng nhẹ mây lướt trôi!
29/07/2022(Xem: 7050)
Cứ mỗi Vu Lan về là ngày giỗ Mẹ, Đọc trăm bài thơ trên báo..dạ nao nao Ôi! Có ai biết …tựa đề bài thơ ….luôn khơi dậy nỗi thương đau Nào “khoảng lặng trong lòng“, “âm thanh của ký ức”. Mưa chiều thường dai dẳng đến khuya … ……..xuyến xao thổn thức ! Dự lễ …cài hoa trắng nay đếm năm lần. Ngày tháng thoi đưa….tuổi đã thu đông Nhớ thương vô hạn…khi cô đơn trống vắng!
25/07/2022(Xem: 10219)
Nam Hoa cổ tự khách tham quan Lễ bái hành hương cảm đạo vàng Suối pháp ngàn năm tuôn ánh ngọc Đèn thiền vạn kiếp tỏa hào quang Tào Khê dòng biếc soi gương tổ Phật Ấn kinh mầu thắp tuệ tâm Bến giác bờ an chiêm ngưỡng lạy Niềm đau nỗi khổ bỗng tiêu tan
25/07/2022(Xem: 9077)
Sống là tạo dựng cho mình hạnh phúc Mọi việc thế gian không phải ngẫu nhiên, Dễ gì hiểu rõ nhìn thấu căn nguyên Hãy cứ hồn nhiên đón nhận, tự hân thưởng! Dẫu biết mọi hiện hữu do nhân duyên ảnh hưởng Nếu gặp nhân xấu…vun gốc pháp lành Dẫn dắt nội tâm về với Phật trong lòng Không còn nhỏ hẹp nương vào Từ Bi vĩ đại
22/07/2022(Xem: 15218)
Bác Diệu Trí người Mẹ hiền mẫu mực Rất đảm đang khi làm vợ theo chồng Nuôi dưỡng con cùng xây dựng non sông Ra hải ngoại đồng một lòng hộ đạo
22/07/2022(Xem: 9138)
Em ơi ! BỤT BÉ kìa BÉ chính là con BỤT BỤT cho con đôi hia Bảy bước đi ngàn dặm ...
21/07/2022(Xem: 8995)
Bạn hỏi mình: Bước qua tuổi thu đông, đã đạt diều toại ý ? Xin thưa: “ THẤY RA SỰ THẬT” ý nghĩa cuộc đời Thấy mình không là gì cả …học mãi thôi Hoàn cảnh tuỳ duyên, thuận pháp ứng biến!
19/07/2022(Xem: 9360)
Lục Tín Phật dạy nằm lòng Khả năng mình có gắng công tất thành ( bản tâm Phật ) Tha lực hổ trợ thêm nhanh Tin vào Nhân Quả mà hành đúng, sai
14/07/2022(Xem: 9071)
Lang thang mãi nhiều năm tìm tri kỷ, Cuối cùng chỉ kinh sách làm bạn mà thôi Trải tâm tình mượn văn bút….bớt chơi vơi Đại duyên …giờ cuối …. tìm được chốn để khúc đàn…khẩy dạo