Phải chi (thơ)

14/01/201607:52(Xem: 12176)
Phải chi (thơ)


hoa_sen (23)

PHẢI CHI

Hàn Long Ẩn

Phải chi mây đã ngừng bay
Phải chi gió chỉ nhẹ lay bên thềm
Phải chi nắng hỡi đừng lên
Phải chi nỗi nhớ đành quên một lần

Phải chi buồn thoảng qua nhanh
Phải chi ảo ảnh tan tành khói sương
Phải chi không giận mà thương
Phải chi ta biết vô thường chút thôi

Phải chi người biết yêu người
Phải chi bến cũ còn ngời trăng khuya
Phải chi ngày ấy hôm kia
Phải chi ta gặp rồi về hư vô

Phải chi thôi hãy mộng mơ
Phải chi ta để câu thơ nửa chừng
Phải chi ngày bỏ sau lưng
Phải chi ta hết ngập ngừng phải chi...!

Chùa Thiên Trúc, San Jose, California, 
Ngày đầu năm, 2016



vu tru2

VÒNG XOAY THỜI GIAN

Hàn Long Ẩn

Sáng nay vô tình mở
Bản nhạc thiền không tên
Chợt giật mình tỏ ngộ
Thấy điều gì quen quen

Ngộ không vì bài hát
Mà là nhìn cuốn băng
Nếu bên này cuộn chặt
Bên kia mở thật nhanh

Thời gian cũng như thế
Cuốn tuổi mình qua mau
Rêu phong, đời hưng phế
Tóc bỗng chốc ngả màu

Nhưng đầu kia ngược lại
Ta có bao niềm vui
Có tình yêu đồng loại
Có ngày về tinh khôi

Mùa thu, ôi lá rụng!
Mùa đông dài lạnh căm
Nhưng xuân về nắng ấm
Hoa nở cả vườn tâm.

Ngày cuối năm Tết Dương lịch, 2016
Chùa Thiên Trúc, California, USA.


nghi van

TỰ HỎI

Hàn Long Ẩn

Có bao giờ ta tự hỏi ta chưa?
Những bực bội, giận hờn, chua cay, ích kỉ...
Dù tất cả chỉ là điều phi lý
Bởi cuộc đời vốn chẳng dính gì ta

Mây trên trời là của vũ trụ bao la
Chẳng của gió, của mưa, của ngày hay của nắng...
Không gian này vốn phẳng lặng
Ta lấy bên ngoài làm rồi cất nó vào tâm

Phật pháp dạy rằng vạn vật đều không
Nó không tướng, không tánh, không không, không có
Giáo lý mấy nghìn năm của đức Thế Tôn còn đó
Nhưng ngài dạy rằng: Ta chẳng nói gì đâu!

Trăng là trăng chứ chẳng của đêm thâu
Vì trái đất xoay tròn nên có ngày đêm, sáng tối
Điều tuyệt đối duy nhất đó là các pháp điều tương đối
Chấp làm gì chuyện được, mất, hơn, thua?

Có bao giờ ta tự hỏi ta chưa?

Đầu đông, chùa Thiên Trúc, California, 28 tháng 12/2015


phong canh dep

BẾN NỌ BỜ KIA

Hàn Long Ẩn

Nếu không có ban đêm
Thì ngày sao có mặt?
Nếu không có thắt chặt
Nới lỏng tựa vào đâu?

Nếu chẳng có điểm đầu
Làm sao có điểm cuối?
Nếu trần gian không tội
Sám hối chẳng ích gì!

Nếu không bước chân đi
Thì lấy đâu đứng lại?
Kiếp người không ngang trái
Hạnh phúc chẳng ai cần!

Nếu không có huyễn thân
Dựa vào đâu giác ngộ?
Nếu trời không bão tố
Biển lặng cũng vô hồn.

Nếu chẳng có hoàng hôn
Bình minh không giá trị
Thắc mắc làm gì nhỉ
Bến nọ với bờ kia!?

Sáng lên đồi ngắm hoa
Chiều ra sông hóng gió
Tối nằm trên cọng cỏ
Ta ngắm nhìn trăng lên!

Chùa Thiên Trúc, California,
Ngày 4 tháng 12/2015

canhdep_2

LỮ KHÁCH VÀ CHIẾC CHĂN BÔNG

Hàn Long Ẩn

Khi mùa đông giá lạnh
Ta và chiếc chăn bông
Đêm đông dài hiu quạnh
Cùng sưởi ấm cõi lòng

Chiếc chăn sẽ chẳng ấm
Nếu chỉ đứng một mình
Thân người chắc lạnh cóng
Khi đông về lặng thinh

Ta là người lữ khách
Bạn là chiếc chăn bông
Đường đời bao khổ lụy
Dìu nhau qua mùa đông

Đông qua xuân lại tới
Hạ hết thu cũng đi
Lẽ tuần hoàn biến đổi
Bận lòng chi thị phi?

Duyên sanh duyên sẽ diệt
Duyên hợp duyên lìa tan
Gặp nhau rồi từ biệt
Ta về cõi thênh thang…

Chùa Thiên Trúc, California
San Jose, 10/10/2015


canhdep_6

 

YÊU VÀ THÍCH

 

Hàn Long Ẩn

 

Vói tay ngắt một bông hoa

Mang về chưng ở góc nhà ngắm chơi

Chỉ trong phút chốc rồi thôi

Ta lao vào những mộng đời loanh quanh

 

Bỏ quên, hoa úa tàn nhanh

Cánh rơi lả tả trơ cành héo queo

Đó là thích, chẳng phải yêu

Yêu là che chở, sớm chiều hỏi han

 

Bản chất hoa nở cũng tàn

Nhưng ta tưới tẩm hoa càng tươi lâu

 

Yêu mà chiếm đoạt lẫn nhau

Người ngắt, kẻ hái làm rầu rỉ hoa

Tới khi ta kịp nhận ra

Thì hoa đã úa, đã xa thật rồi!

 

Mai sau về phía cuối trời

Có gì đâu, một kiếp đời mỏng manh!

Yêu là cho, chẳng giật giành

Thương là thương ở cái tình bên trong

 

Kìa xem trăng lướt qua sông

Gió reo đỉnh núi, mây bồng bềnh mây…

 

California, San Jose

Chùa Thiên Trúc, 1 tháng 10/2015

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
25/06/2015(Xem: 11834)
Narada, Narada ! Nghìn năm tình du ca Nghìn năm bờ sinh diệt Đất trời mộng thực kiêu sa. Hồn du tử khúc hòa ca linh cầu.
23/06/2015(Xem: 13222)
Tay nâng bát ngọc của trời Mồ hôi, huyết lệ của người quanh ta Hạt cơm đổi biển châu sa Ngọt thơm tình nghĩa, mặn mà nhân duyên Nguyện tu tinh tấn đáp đền Nguyện độ đại chúng, cửa thiền mở toang
21/06/2015(Xem: 20436)
Nước mắt của Quán Thế Âm làm sao đong đếm? làm sao lau khô những giọt nước trong veo chảy xuyên các kiếp?
21/06/2015(Xem: 12087)
Trên đồi máu lõa lồ trăng úa chết Bóng hồn tôi xiêu đổ giữa trời mây Sương khói vỡ uông uông chuông tử biệt Biển thiên thu lảo đảo con táu say!
20/06/2015(Xem: 17024)
Hình Đồng nhập Phật đạo Nối gót chư Tổ Sư Đại thừa kinh tham cứu Nhập thất ngộ Chân Như.
18/06/2015(Xem: 11697)
Lang thang mây ghé đỉnh non Hỏi thăm Đá cỗi đã mòn bao nhiêu Cô đơn mưa nắng sớm chiều Khi nào chán ngán thì theo Mây cùng. Đá cười cây cỏ nghiêng rung Trôi lăn vô định thì đừng lang thang Mưa thơm, gió mát, nắng vàng An nhiên chóp núi, hiên ngang lưng trời Không mỏi mệt, khỏi nghỉ ngơi Hằng ngày vẫn vậy không dời không nghiêng Đi chi cho rước khổ phiền Ngàn năm một cõi thiên nhiên an lành.
18/06/2015(Xem: 12527)
A Nan Đà, ta biết, Là một trong mười người Được gọi đại đệ tử Khi Đức Phật sinh thời. Ông xuất thân quí tộc Con vua A Mi Đà, Tức ông là cháu ruột Của Đức Phật Thích Ca. Khi Ngài về La Vệ, Ông vừa tròn hai mươi
15/06/2015(Xem: 12486)
Bố luôn luôn là một người Dễ thương, tử tế đồng thời giỏi thay Bố thường đoán biết ra ngay Trong đầu ta nghĩ loay hoay những gì. Bố là người biết lắng nghe Đôi khi góp ý rất chi tận tình Và luôn bảo vệ cho mình. Bố là người bạn chân thành nhất thôi. Khi ta thắng lợi trong đời Bố thường kiêu hãnh thốt lời ngợi ca Khi ta thất bại xót xa Bố thường kiên nhẫn giúp ta tới cùng Không hề có lúc nản lòng.
15/06/2015(Xem: 12342)
Con yêu Cha rất nồng nàn Yêu vì những thứ Cha làm con vui. Khi con cảm thấy buồn đời Cha làm con nở nụ cười được ngay. Khi con làm kẹt nút dây Cha luôn gỡ nút, khéo tay vô cùng.
13/06/2015(Xem: 13951)
Có nhân thì có quả. Đó là luật của Trời. Cũng là luật của Phật, Ứng nghiệm với mọi người Một lần, khi giảng pháp, Với tôn giả, sư thầy, Phật Thích Ca đã kể Một câu chuyện thế này. Có một con bò nọ, Nhân khi vắng người chăn, Đã xuống ăn ruộng lúa Của một người nông dân.