Chiều gió (thơ)

26/12/201516:40(Xem: 11018)
Chiều gió (thơ)

chieu gio-tuong van


Chiều gió
Tường Vân

 

Một làn gió làm biết bao lá rụng

Xa cành rồi chiếc lá có buồn không?

Nhìn lá bay nghe lạnh ở trong lòng

Lá nhẹ quá nên bay theo chiều gió

 

Dù vẫn biết chỉ là loài cây cỏ

Nhưng lá chưa vàng mà đã rụng rơi

Xin hãy nhè nhẹ thổi cơn gió ơi!

Đừng quá mạnh làm cây trơ cành sớm

 

Đừng như giận dữ cũng đừng nghịch ngợm

Hãy yêu thương loài hoa lá xanh tươi

Dẫu là cây nhưng cũng biết mỉm cười

Biết khoe sắc cho cuộc đời thêm đẹp

 

Hãy rộng lượng bao dung đừng nhỏ hẹp

Đừng quá vô tình nhé gió thân thương!

Đừng vội vàng cuốn đi chiếc lá thường

Vì lá rụng lòng người hơi chua xót

 

Đàn chim buồn cũng bớt vang tiếng hót

Mỗi ngày qua chim ở sát một bên

Nhưng cuộc đời đâu có chắc vững bền

Nay lá rụng thật là ngoài ý muốn

 

Ngày mai ấy lá vàng rơi đâu muộn

Luật vô thường thì chấp nhận thế thôi

Giờ con xanh cứ để lá tinh khôi

Sống trọn vẹn một thời xanh của lá.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/10/2003(Xem: 41759)
Tình cờ tôi được cầm quyển Việt Nam Thi Sử Hùng Ca của Mặc Giang do một người bạn trao tay, tôi cảm thấy hạnh phúc - hạnh phúc của sự đồng cảm tự tình dân tộc, vì ở thời buổi này vẫn còn có những người thiết tha với sự hưng vong của đất nước. Chính vì vậy tôi không ngại ngùng gì khi giới thiệu nhà thơ Mặc Giang với tác phẩm Việt Nam Thi Sử Hùng Ca. Mặc Giang là một nhà thơ tư duy sâu sắc, một nhà thơ của thời đại với những thao thức về thân phận con người, những trăn trở về vận mệnh dân tộc, . . . Tất cả đã được Mặc Giang thể hiện trong Việt Nam Thi Sử Hùng Ca trong sáng và xúc tích, tràn đầy lòng tự hào dân tộc khi được mang cái gène “Con Rồng Cháu Tiên” luân lưu trong huyết quản.