Góc ngồi

23/12/201521:16(Xem: 10473)
Góc ngồi
Góc ngồi
Dừng lại nơi góc lặng yên
Bụi đường thăm hỏi cái nhìn trần ai
Thinh thinh bóng Phật một vài
Im im bút cọ mệt nhoài nghỉ ngơi
Mái nhà giả tạm nín hơi
Ngữ ngôn quấn quít thảnh thơi gác nghèo
Bình thường vai sánh cao siêu
Thì thầm sách nói những điều đã qua
Đọng nơi ngồi gẫm chính tà
Tháng năm trôi lặng tuổi già vẫy tay
Cái nhìn đọng lại nơi đây
Lôi ta ngồi xuống tiếp bày cuộc vui
Mai kia ngồi đó khóc cười
Bóng hình chữ nghĩa chôn vùi chiêm bao
Đắng cay khắng khít ngọt ngào
Giòng thơ rơi xuống xôn xao góc ngồi.
 
Tâm Không Vĩnh Hữu
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/10/2003(Xem: 41760)
Tình cờ tôi được cầm quyển Việt Nam Thi Sử Hùng Ca của Mặc Giang do một người bạn trao tay, tôi cảm thấy hạnh phúc - hạnh phúc của sự đồng cảm tự tình dân tộc, vì ở thời buổi này vẫn còn có những người thiết tha với sự hưng vong của đất nước. Chính vì vậy tôi không ngại ngùng gì khi giới thiệu nhà thơ Mặc Giang với tác phẩm Việt Nam Thi Sử Hùng Ca. Mặc Giang là một nhà thơ tư duy sâu sắc, một nhà thơ của thời đại với những thao thức về thân phận con người, những trăn trở về vận mệnh dân tộc, . . . Tất cả đã được Mặc Giang thể hiện trong Việt Nam Thi Sử Hùng Ca trong sáng và xúc tích, tràn đầy lòng tự hào dân tộc khi được mang cái gène “Con Rồng Cháu Tiên” luân lưu trong huyết quản.