Chân trần (thơ)

30/11/201520:39(Xem: 9984)
Chân trần (thơ)

chan tran_tam khong vinh huu


Chân trần

Chân trần đạp núi băng nương
Tóe tươm máu đỏ bón ươm chồi mầm
Thiêng liêng tỏa ngát hương trầm
Bài ca ngất ngưỡng, chiêng cồng âm vang

Chân trần thoăn thoắt dọc ngang
Oán hờn tan biến, lợi danh nát nhừ
An nhiên vượt thoát ngục tù
Đại ngàn hun hút như như mời chào.

 

Thơ: Tâm Không.
Ảnh: Vĩnh Hữu

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/07/2011(Xem: 27742)
Tiếng chuông chùa mãi ngân vang, vào lúc buổi bình minh vừa thức giấc hay lúc chiều về, đem theo âm thanh ấm cúng, chan chứa tâm tình, lan rộng ra khắp không gian. Từ bao đời qua, tiếng chuông chùa trở thành nề nếp đẹp của văn hoá tâm linh cho mọi người, với nhịp khoan thai, nhịp nhàng, trong âm vang như chứa những niềm vui, hỷ lạc, một tấm lòng nào đó, khó diễn tả được.
26/07/2011(Xem: 13808)
Quán tưởng (thơ)
26/07/2011(Xem: 13633)
Chiều thăm điệu Hảo (thơ)
25/07/2011(Xem: 12848)
Tôi bước chân qua những phố phường Bụi trần uế tạp gót chân vương… Lòng chưa nhận định niềm Chơn Giả Cảnh hý trường hay bãi chiến trường? Mây quấn non sông hận ngút trời Ngàn năm oán khí vẫn chưa trôi… Danh từ “Dân Tộc” say binh lửa Máu lệ càng thêm ngập Biển Đời.
25/07/2011(Xem: 14075)
Những giọt huyết ngà (thơ khóc con)
24/07/2011(Xem: 13454)
Trầm mặc lầu hương (thơ)
23/07/2011(Xem: 13887)
Mưa rơi trong Chùa (thơ)
23/07/2011(Xem: 16690)
Khóc Cha (thơ)
23/07/2011(Xem: 14216)
Trời mưa sắc thuốc hầu Thầy (thơ)