Đừng khóc bên nấm mồ của Mẹ

02/10/201505:24(Xem: 21424)
Đừng khóc bên nấm mồ của Mẹ
Mary Elizabeth Frye : ĐỪNG ĐỨNG KHÓC BÊN NẤM MỒ  CỦA MẸ.
 
Dịch thơ : Vi Tâm

mua thu(ảnh minh họa, lấy trên mạng)


Bài thơ vô cùng súc động Do not stand at my grave and weep (Đừng đứng khóc bên nấm mồ của mẹ) của Mary Elizabeth Frye (1905-2004) đã được dịch ra không biết bao nhiều thứ tiếng và đã được đọc lên, phổ nhạc, trình bầy không biết bao nhiêu lần bởi các ca sỹ trứ danh.

 

Mary Elizabeth Frye là một bà nội trợ người Mỹ, làm nghề bán hoa. Bà được cả thế giới biết tên vì một lý do độc nhất : bà là tác giả bài thơ « Đừng đứng khóc bên nấm mồ của mẹ », được viết vào năm 1932.

Mary Elizabeth sinh ra ở Dayton, Ohio. Mới ba tuổi đã mồ côi. Sau đến ở Baltimore, Maryland. Năm 27 tuổi lập gia đình với Claud Frye, ông làm nghề buôn bán quần áo. Bài thơ làm bà sau này trở nên nổi tiếng được viết trên một chiếc túi mua sắm, lấy cảm hứng từ chuyện một cô gái trẻ tuổi, Margaret Schwarzkopf, ở với gia đình Frye, đã không thể đến thăm mẹ đang hấp hối ở Đức, vì cô gái là dân Do Thái. Bài thơ chỉ vẻn vẹn có 12 dòng, không có chủ đề. Frye thấy bạn bè thích nên đã sao nhiều bản và lưu hành, nhưng chưa bao giờ gửi đăng trên báo.

 

Bài thơ được cả hoàn cầu biết đến, nhưng mãi đến năm 1990, Frye mới tiết lộ rằng chính mình là tác giả. Yêu cầu bồi thường của bà đã được chấp nhận trong năm 1998 sau cuộc điều tra của Abigail Van Buren.

 

Đã có một số bản dịch sang tiếng Việt, nhưng Vi Tâm chỉ được đọc những phóng tác.
Nay Vi Tâm xin dịch sang tiếng Việt, cố cho sát ý, đổi vài chữ cho có vần thôi.

 

DO NOT STAND AT MY GRAVE AND WEEP
Mary Elizabeth Frye


Do not stand at my grave and weep
I am not there; I do not sleep.
I am a thousand winds that blow,
I am the diamond glints on snow,
I am the sun on ripened grain,
I am the gentle autumn rain.

When you awaken in the morning’s hush
I am the swift uplifting rush
Of quiet birds in circling flight.

I am the soft starshine at night.
Do not stand at my grave and cry:
I am not there; I did not die.

ĐỪNG ĐỨNG KHÓC  BÊN NẤM MỒ  CỦA MẸ

Dịch : Vi Tâm

 

Đừng đứng khóc bên nấm mồ của mẹ

Mẹ không ở trong mồ, mẹ có ngủ đâu con.

Mẹ là cả một ngàn cơn gió nhẹ,

Trên tuyết mẹ là những óng ánh kim cương,

Mẹ là mặt trời trên lúa vàng chín mọng,

Là cơn mưa của mùa thu thân thương.

Lúc con thức vào buổi mai êm ả

Mẹ là lời thúc dục gọi đàn chim

Khi chúng đang vòng vòng bay thư thả.

 

Mẹ là ánh sao mềm rọi sáng suốt ban đêm.

Đừng đứng khóc bên nấm mồ của mẹ :

Mẹ không ở trong mồ ; mẹ có chết đâu con.

 

 

Sau nhiều tìm tòi trên mạng, Vi Tâm đã chọn để trình quí vị một video đọc thơ, một video phổ nhạc thơ nguyên bản, và một video phổ nhạc thơ dịch sang tiếng Pháp.

Quí vị có thể nghe đọc bài thơ tiếng Anh ở đây :

[youtube]zR-F42HyBRk[/youtube]

https://www.youtube.com/watch?v=zR-F42HyBRk

 

Catherine Jenkins phổ nhạc từ nguyên bản tiếng Anh và trình bầy :

[youtube] jynpGNaSAMA[/youtube]

https://www.youtube.com/watch?v=jynpGNaSAMA

 

Sarah Brightman ca bản dịch thơ sang tiếng Pháp :

[youtube]YGncGGdp95Q[/youtube]

https://www.youtube.com/watch?v=YGncGGdp95Q

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27/04/2023(Xem: 9293)
Nhòa nhạt nẻo TÂM chỉ khép đời, Ngát hương TÂM nhật sánh xanh trời. Hoa tàn, cảnh mệt TÂM rầu nhớ, Đạo có, TÂM lành phúc khó rơi.
27/04/2023(Xem: 7868)
Mai này đi vào núi Đường mây bặt dấu hài Thân tâm chút cát bụi Điểm hồng đời thêm vui!
27/04/2023(Xem: 11032)
Kính đa tạ quý Giảng Sư đã truyền trao kinh nghiệm, Khi chọn lựa chủ đề tinh yếu giáo pháp Như Lai Hành trình độ sanh, xuyên suốt 45 năm dài Mà kinh “Tứ Thập Nhị Chương” có thể gọi là tiêu biểu !
27/04/2023(Xem: 14577)
Đã mấy tháng nay, cứ sáng ra tôi lại nhận được một bài thơ, đều đặn. Có bài là một pháp số, có bài là một tâm nguyện mà hành giả sau khi tu tập chiêm nghiệm đúc kết lại, nhất là khi đã trải qua mọi biến cố thăng trầm, hiểu sự hữu hạn của kiếp người khi mỗi ngày trôi qua là một phần thưởng kéo dài sự sống nên làm sao sống vui, sống trọn vẹn với tri kiến về đạo pháp. Nhà thơ, hành giả, Thầy Thích Đồng Bổn đã cảm nhận nguồn thơ tuôn trào qua kiến
27/04/2023(Xem: 12884)
Nhân dân ta yêu thơ, thích làm thơ cũng là chuyện đáng mừng, bởi ít ra đó cũng là niềm vui nơi trần thế. Đạo Phật nói đời là bể khổ, nhưng hơn bảy mươi năm chìm nổi trong bể khổ ấy, tôi thấy không thiếu niềm vui. Tôi tin, hễ ai tìm được niềm vui cho mình, cho người quanh mình là hạnh phúc. Phật hoàng Trần Nhân Tông cũng từng nhắc nhở: “Gia trung hữu bảo hưu tầm mịch/ Đối cảnh vô tâm mạc vấn thiền” (Trong nhà có báu thôi tìm kiếm/ Đối cảnh vô tâm chớ hỏi thiền). Phật tạ i tâm. Tâm tức Phật. Phật tức Tâm. Nếu ai thấy được tâm tịnh thì lập tức thành Phật, nhưng chuyện đó xa xôi quá; theo tôi, trước mắt cứ như lời bài hát của Trịnh Công Sơn: “Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui” trong bể khổ ở cõi Ta bà này là sướng lắm rồi.
27/04/2023(Xem: 13869)
Cuộc đời vốn dĩ vô thường Xuân sang năm ấy bây giờ tàn phai Giật mình tỉnh giấc bàn hoàn Kiếp người nhanh quá chỉ mành treo chuông
26/04/2023(Xem: 10914)
Học lời dạy Phật là bước đầu căn bản Tìm thấy trong Kinh, Luật, Luận đấy mà Tuỳ căn cơ tìm phương tiện hợp ra Với MP3, video pháp thoại chủ đề thực tiễn !
26/04/2023(Xem: 6839)
Mạt Pháp nào hay sanh nhầm thời Oán kết nhau chi đáng nực cười Cá chậu,chim lồng ai giải thoát ? Chiến tranh, dịch bịnh thảm đầy vơi!
25/04/2023(Xem: 12351)
“Con đường trúc biếc“ là tuyển tập 40 bài thơ của nhà thơ Thanh Trúc, trải dài hơn 50 năm của một dòng sống, kể từ lúc tác giả còn ngồi ở ghế nhà trường cho đến bây giờ. Với tác giả, dù mái tóc đã trải qua hai giai đoạn đen và bạc, và dù hai mái đầu tuần tự nhường chỗ cho nhau nhưng vẫn còn đó một tâm hồn không hề đổi thay trong dâu bể và tâm hồn ấy vẫn trong trắng tinh khôi màu nguyên thể, màu của trúc biếc, màu của chân tâm thường trú, bất sanh bất diệt.
25/04/2023(Xem: 15290)
Thầy hát cùng chúng tôi bằng cả trái tim. Thầy rất thích nghe các con của Thầy hát bài này. Bài thơ ấy cũng hàm chứa một sự thực tập rất sâu sắc mà Thầy muốn nhắn nhủ. Đêm nay, giữa khung cảnh ấm tình này, Thầy đã hát và phát âm rõ ràng nhiều từ. Các con của Thầy vui quá, xúc động quá, nhiều sư em đã vừa hát vừa đưa tay lên quẹt những giọt nước mắt không ngăn được. Mà thực sự không ai cần phải cố gắng ngăn cản những giọt nước mắt hạnh phúc ấy. Các anh chị em đã nói lên niềm vui khi nghe được những từ Thầy phát âm tròn chữ trong bài hát. “Bạch Thầy, Thầy hát rõ chữ lắm!”,