Mùa Ngát Hương Đàm

21/05/201521:19(Xem: 17202)
Mùa Ngát Hương Đàm
blank

Nam Mô Lâm Tỳ Ni Viên Vô Ưu Thọ Hạ 
Thị Hiện Đản Sanh Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.
'' Ưu Đàm hoa thiện sanh một thuở . Vạn năm sau còn tỏa linh hương..''
 
Mùa Ngát Hương Đàm
 
Hằng năm, cứ vào dịp đến những ngày tháng tư âm lịch, lòng tôi lại dâng lên một 
niềm hân hoan  khôn tả; niềm vui ấy chính là khoảnh khắc đón chờ đến ngày Phật đản,
 ngày Đức Phật ra đời mang Ánh Đạo Vàng soi chiếu xuống cỏi trần gian.
 
Bảy đóa sen vàng nâng gót tịnh 
Đón mừng Bồ Tát xuống trần gian
Vườn Lâm chợt thấy hoa đàm nở
Muôn vạn tin vui trổi nhịp đàn.
 
Cứ mỗi dịp đọc lên bốn câu thơ ấy, tôi lại liên tưởng đến một khung cảnh huy hoàng khi Đức Phật giáng sanh vào trần thế. Càng suy tưởng tôi lại càng ước ao và tự nhủ thầm, ước chi mình cũng được sống trong những giây phút ấy để tận mắt chứng kiến Đức Phật khi mới sinh ra bước đi trên bảy đóa hoa sen, tay chỉ trời, tay chỉ đất với hai dòng nước mát lạnh tắm gội lên kim thân của Ngài, cùng với muôn vạn đóa hoa thơm, muôn ngàn lời ca đẹp hòa quyện với muôn triệu thanh âm và lòng thành kính của muôn loài đồng thanh dâng lên tán tụng.  
 
Phật về mở cửa vô minh
Khơi dòng xuối mát nối tình chúng sanh
Phật về cho đất thêm lành
Cho cây thêm nhụy, cho cành trổ bông.
 
Quả thật, không phải là sự ngẩu nhiên mà cả trời người đều hướng vọng về Ngài khi Ngài giáng thế mà chính oai đức của Ngài đã có sự cảm ứng lay chuyển đến cả trời người và đó cũng là một điềm lành báo trước với những điều tốt đẹp mà Ngài sẽ mang đến cho cuộc đời và muôn loài chúng sanh. 
Chính vì vậy khi Phật Đản trở về không ai bảo ai người nào cũng muốn thể hiện lòng thành tri ân đối với đấng cha lành cao cả.
 
Nếu vào những ngày tháng tư âm lịch ta có dịp dạo quanh các ngôi chùa ta sẽ dễ dàng bắt gặp một hình ảnh Đức Phật sơ sinh đang ngự tọa trên đài sen của lễ đài và xung quanh là băng rôn cờ xí rợp trời với nhiều biểu ngữ như: Thánh Ma Gia mộng ứng điềm lành, vua Tịnh Phạn phước sanh con thảo - thiên thượng thiên hạ, duy ngã 
độc tôn, hay như:
 
Hạnh phúc thay Đức Phật giáng sinh
Hạnh phúc thay giáo pháp cao minh
Hạnh phúc thay tăng già hòa hợp
Hạnh phúc thay tứ chúng đồng tu.
 
Thật là thiếu xót nếu ta là người Phật tử khi Phật đản về mà mình không được hòa mình vào không gian lễ hội, không được chắp tay đứng dưới đài sen chiêm ngưỡng Đức Phật sơ sanh, không được xưng tán danh hiệu về cuộc đời và công hạnh của Đức Từ Phụ, không được lấy nước thơm tắm lên kim thân của Ngài thì quả thật ta đã đánh mất một cơ hội quý báu đi qua trong cuộc đời của mình.
 
Tôi còn nhớ rất rõ trong một đêm tắm Phật, khi khóa lễ chưa bắt đầu thì đã có một trận mưa đổ xuống, tôi rất lo không biết với tình cảnh thế này thì có ai chịu đến chùa dự lễ không, nỗi lo ấy thoáng chóc được thay thế bởi sự vui mừng xen lẫn niềm xúc động khi thấy trời vẫn còn mưa nặng hạt mà Phật tử lớn bé, đội gió đội mưa đến chùa dự lễ. Khi chứng kiến cảnh tượng những cụ già tuổi ngoài 80 lần bước lên từng bậc cầu thang tắm Phật, rồi những em bé theo sau chân mẹ mũm mĩm tay cầm gàu nước tắm lên Đức Phật sơ sinh trong mới đẹp làm sao.
 
Phật đản về con thành tâm tưởng niệm
Đức cha lành thị hiện độ sanh
Đây là dòng nước tịnh thanh
Với hương hoa với cả lòng thành
Xin dâng cúng Đức Từ Tôn ba cõi.
 
Quả thật, khi chứng kiến những khung cảnh ấy thì lòng ai mà không khỏi dâng lên một niềm xúc động quý kính đối với Đức Cha Lành và tấm lòng thiết tha của hàng Phật tử.
Trong mỗi chúng ta khi mở mắt chào đời chắc cũng đã từng được mẹ lấy nước thơm tắm lên thân thể mình, đó là cả 
một nguồn tình thương mà mẹ đã dành tặng cho người con yên quý của mẹ và lúc đó chắc ta sẽ cảm thấy hạnh phúc lắm. Nhưng ở đây tôi thấy không chỉ có một bà mẹ mà có đến hàng trăm hàng ngàn bà mẹ cùng với mọi thành phần lứa tuổi khác nhau và còn biết bao con người khắp nơi trên hành tinh này đang hướng vọng về Ngài để thực hiện những nghi thức  cao quý ấy nhằm dâng lên cúng dường Đức Từ Phụ. 
Nếu như Ngài không phải là một bậc tôn quý, không phải là đóa hoa thơm trong vườn hoa nhân loại thì cuộc đời này đâu dành cho Ngài sự tôn sùng đến vậy. Sự thực ấy đã được chứng nghiệm quá rõ ràng qua bức tranh về cuộc đời vĩ đại của Ngài kể từ lúc Ngài hiện hửu trên cuộc đời này, đến tuổi trưởng thành rời bỏ hoàng cung ra đi tìm đạo, rồi 49 năm vân du hóa đạo, cho đến giây phút cuối cuộc đời giã từ ra đi thì lúc nào tâm từ của Ngài đều trùm khắp để ban rãi pháp màu nhằm mang đến cho muôn loài chúng sanh có được một đời sống bình an hạnh phúc.  
 
Giờ phút này dưới bệ Phật đài khói hương trầm xông tỏa con xin chắp tay hướng vọng lên Ngài, một hình ảnh Đức Phật sơ sinh đầy phước tướng trang nghiêm, xin Ngài dủ lòng từ chứng minh cho lời khấn nguyện:
 
Chắp tay thành kính thiết tha
Hướng về giáo chủ Thích Ca Phật Đà
Cũng vì hạnh nguyện lợi tha
Ngài vào trần thế để mà độ sanh
Con xin tiếp bước Cha lành  
Thắp đèn trí tuệ chúng sanh nương nhờ.
Inline image 1

 
"Một chúng sinh duy nhất , 
một con người phi thường 
đã xuất hiện trên thế gian này, 
vì lợi ích cho số đông, vì lòng bi mẫn , 
vì sự tốt đẹp, vì lợi ích 
và hạnh phúc cho chư Thiên và loài Người ". 
Kinh A Hàm
Phật Đản 2639
 
blank

 
Trả Nốt Cho Duyên.
Trả ai cái Kiếp luân hồi Về nơi cố quận mà ngồi thong dong Trả luôn mấy độ lưng còng Gá thân, rồi tự đèo bồng nghiệp duyên Trả bao tâm thức đảo điên Theo con sóng biển tan miền đại dương Trả tình mấy bận tơ vương Dùng dằng lũy kiếp mù sương, gập ghềnh. ..Liêu xiêu bóng trúc qua thềm Sông thời gian vẫn bồng bềnh lặng trôi Còn gì sót lại trong tôi Thả theo mây trắng bên trời loãng tan.. Trả ai cơn mộng trần gian Nghìn năm mở mắt.. mơ màng lối xưa! Bàn chân nhịp điệu mơ hồ Giữa thiên thu lại đứng chờ thiên thu, Trả trời, đất thuở âm u Trả luôn nhịp võng lời ru mẹ hiền. Tấm thân sinh tử, ưu phiền Kiếp tằm mấy độ oan khiên tự ràng. Trả rừng thu ngọn lá vàng Trả thơ cho bút, trả đàn cho dây. Tôi về '' mặt mũi xưa, nay '' Vạn duyên, hoàn lại chốn này vạn duyên.. Như Nhiên (Thích Tánh Tuệ)  
Himachal India - Hạ 2012
blank
blank
blank
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
31/05/2024(Xem: 7758)
Chút băn khoăn về một nơi không thể thay thế! Xin cám ơn, mấy tuần nay truyền thông xã hội đưa người xa xứ trở về Thật sung sướng nhìn lại các tỉnh miền quê Nào Gio linh, cầu Hiền lương, Quảng Bình, Quảng Trị !
31/05/2024(Xem: 6456)
Tôi là người lưu vong Từ thuở còn thanh xuân Mang mối sầu viễn xứ Lòng muôn nỗi nhớ mong. Nhớ phố phường thân yêu Cùng bóng dáng yêu kiều Tà áo bay trong gió Như cánh bướm mỹ miều.
27/05/2024(Xem: 11908)
Thầy nắm bàn tay Mẹ Trong bàn tay của Thầy Lòng tràn đầy xúc cảm Hiếu từ dâng Mẹ yêu, Nhớ ngày xưa còn bé Bàn tay Mẹ thương yêu Săn sóc đàn con dại Tay Mẹ dãi nắng chiều Suốt ngày ngoài đồng ruộng Ươm mầm lúa nuôi con, Một mình Mẹ tần tảo. Về nhà nhìn con thảo, Mẹ quên hết nhọc nhằn
27/05/2024(Xem: 8344)
Ngôn ngữ Việt, chữ “Mùa” tự thân rất huyền ảo Mô tả được chiều dài, rộng, sâu của thời gian Nào mùa gặt, mùa thi, mùa nhãn, mùa mưa, mùa nắng khô khan Ôi đứng cạnh bên chữ Mùa, có đôi khi ước lệ nhưng rất độc đáo!
25/05/2024(Xem: 5513)
Cho con được hưởng ké Tình yêu thương Mẹ hiền Của người con chí hiếu Được nhìn Mẹ tươi vui Sáng chiều trong từng phút
24/05/2024(Xem: 7891)
Con hỏi mẹ tình cha bao lớn? Mẹ nhìn đại dương tít chân trời Kìa con thuyền căng buồm ra khơi Đương đầu với hiểm nguy giông bão.
24/05/2024(Xem: 6927)
Một triết gia cho rằng : “Bản chất con người là tổng hòa các mối quan hệ xã hội”.! Nên hãy tự nguyện “mang ánh sáng của tình thương” Luôn để tâm phát xuất những ý niệm kính nhường Đấy phương pháp tối ưu thanh lọc phiền não.!
21/05/2024(Xem: 8104)
Đường xưa rũ sạch bụi phiền, đường nay rũ sạch đôi miền có, không. Trắng thơm ta có tấm lòng thương ai phiêu dạt giữa dòng thế gian…
21/05/2024(Xem: 15744)
Phật Việt ngót hai ngàn năm Đương cơn pháp nạn lạc lầm truyền thông Dẫu rằng sương khói mênh mông Cũng xin tỏ rõ đục trong nơi mình. Tháng tư mừng Phật đản sinh Nước thơm rưới tắm tơ tình trong ta Mỗi thời khắc, dứt bôn ba Thân-khẩu-ý tịnh: Phật đà hiện thân.
20/05/2024(Xem: 8406)
nhớ thuở xưa – khi ngươi còn là đám bạch vân bay thong dong ta theo nguồn múa ca đi về đại dương mênh mông. ngươi lưu luyến chốn đỉnh cao, lắng tiếng reo cười ngàn thông ta nhấp nhô trên sóng bạc, lên xuống vào ra muôn trùng kịp đến khi thấy trần gian quằn quại lệ chảy thành dòng thì ngươi biến thành mưa, nhỏ giọt tuôn tràn đêm đông mây đen mịt mờ một phương chừ, mặt trời hấp hối ngươi gọi ta về, cùng nhau giăng tay nổi trận cuồng phong.