Xót Thương Trận Động đất Nepal (thơ)

18/05/201509:08(Xem: 17609)
Xót Thương Trận Động đất Nepal (thơ)


Nepal-Aftermath-2


Xót Thương Trận Động đất Nepal
 
Trận động đất kinh hoàng tại Nepal
Trận động đất lớn nhất trong lịch sử
Một trong những trận động đất thứ dữ
Đã tiếp diễn xảy ra trên trái đất này
Bàn tay, rộng mở bàn tay
Lòng vàng, rộng mở quý thay lòng vàng
Một đồng cũng quý, xin ban
Hai đồng cũng quý, cái ân cứu đời
Tôi trân trọng viết lên
thay nạn nhân bị chết
Tôi trân trọng viết lên
thay nạn nhân bị thương
Viết những gì chưa biết
Nhưng, viết là viết cho trận động đất tại Nepal
Xảy ra ngày 25
Năm 2015 của tháng 4
Nói đến thiên tai là khủng khiếp quá dư
Nói đến động đất là bàng hoàng kinh ngạc
Chắc chắn là đắng cay chua chát
Chắn chắn là dở khóc dở cười
Chắc chắn là ngào nghẹn khôn nguôi
Xin mời hãy cùng tôi vào chuyện:
Trận động đất tại Nepal
Người bị chết báo động vài trăm, vài ngàn
Rồi vượt con số năm ngàn, mười ngàn
Tất cả bị vùi chôn trong tích tắc
Chết không kịp ngáp
Chết không kịp kêu la
Chết không bãi tha ma
Mà bị dập vùi không tàn thây giữa hoang tàn đổ nát
Số bị thương vong hơn 15 ngàn người bi đát
Máu đổ, xương rơi, lê lết khắp đường
Tay dìu, tay dắt, võng, cáng, vác, khiêng
Tiếng kêu cứu vọng vang oan khiên nghiệt ngã
Hơn nửa triệu người không nhà không cửa
Cảnh màn trời chiếu đất tràn ngập đó đây
Nghẹn ngào khóc gió than mây
Khóc thân than phận dẫy đầy nhiêu khê
Còn chi mà nói não nề
Còn chi mà nói ê chề khổ đau
Trời kia thảm não lên màu
Đất kia tàn tạ rầu rầu tang thương
Xác người chết được từ từ gom lại
Thây người chết được từ từ móc lên
Rồi sắp lớp từng cụm, từng cụm lền khên
Chất củi đốt lộ thiên gọi là hỏa táng
Mùi khét, mùi hôi, lan tràn tản mạn
Mùi ô, mùi uế, bốc khói bay bay
Sinh thời vốn đã khổ thay
Tử thời, ơi hỡi, thế này, hay sao
Trời đày, ông thấp, ông cao
Đất đày, khốn nỗi trần lao ta bà
Thiên tai rùng rợn can qua
Đừng đay nghiến nữa khổ nhà thế nhân
Phong trần chồng chất phong trần
Dày qua xéo lại lựa lần ố ô!!!
Trận động đất đã qua đi
Biết bao nhiêu tan hoang để lại
Biết bao nhiêu đổ nát tơi bời
Nepal nghèo lắm ai ơi
Tình trong nhân loại ngỏ lời kêu thương
Nepal cùng khốn trăm đường
Lá lành lá rách ai vương đỡ đần
Nepal nhỏ hẹp người đông
Dưới chân Hy Mã nghèo trông khổ nghèo
Một vùng vắt vảnh cheo leo
Hố sâu sâu thẳm lưng đèo treo mây
Chắp tay từ thảm nạn này
Đừng thêm khổ nữa đọa đày Nepal.
 
Tháng 4-2015
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08/08/2011(Xem: 15100)
Tôi may mắn chứng kiến Chuyện này của Thích Ca Khi Ngài đang tá túc Trong vườn cây Kỳ Đà. Triều vua Ba Tư Nặc Có vị quan đại thần, Bảy con trai, trong đó Sáu người đã thành thân. Ông giàu có, hiền đức,
08/08/2011(Xem: 13807)
Ở đời có ba việc. Một là việc của mình. Hai, việc của người khác. Ba, việc của thần linh. Ta thất bại, đau khổ, Sợ thần linh, sợ trời. Việc mình làm không tốt, Cứ thích xen việc người. Muốn vui ư? Đơn giản: Hãy làm tốt việc mình. Không xen việc người khác, Không sợ việc thần linh.
01/08/2011(Xem: 17829)
Mùa báo hiếu sao quên thân phụ Luôn nhắc mình lòng nhủ nhớ ơn Công cha như núi Thái sơn Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra.
01/08/2011(Xem: 22830)
Mỗi người con khi rời xa gia đình, đều mang theo mình là cả một trời thân thương trong lời ru, trong tình thương, trong ánh mắt, trong trái tim bà mẹ.
01/08/2011(Xem: 28051)
"TámTiết thơ giúp tập luyện Tâm thức"là tựa của một bài thơ ngắn do một nhà sư Tây Tạng là Guéshé Langri Tangpa (1054-1123) trước tác với chủ đích giúp phát huy tinh thần giác ngộ qua phép thiền định về hoán chuyển giữa ta và người khác, (một phép thiền định rất phổ thông của Phật giáo Tây Tạng: đó là cách tự nguyện xin được nhận về phần mình tất cả khổ đau của người khác, và trao lại cho họ tất cả những gì đạo hạnh của mình), và xem đấy là mục đích cao cả nhất trong cuộc sống của chính mình... Từ bi là một phản ứng của tâm thức khi nó không thể chịu đựng nổi trước những cảnh khổ đau của người khác và phát lộ những ước nguyện mãnh liệt...
31/07/2011(Xem: 15235)
Làn tóc rối trải dài trên thềm vắng Trăng có về, ngây ngất bức thảm hoang Người lữ hành trên đường đời cô quạnh Từng bước chân nghe nặng nỗi vô thường
31/07/2011(Xem: 16061)
Cuộc đời người, ai là người không đi kiếm mùa xuân, một mùa xuân viên viễn, cho chính mình hoặc gia đình, thân nhân. Một sớm mai thức giấc, nhìn nhau lại hỏi xuân là gì và có mặt tự bao giờ.
31/07/2011(Xem: 15483)
Xin gửi đến nhau tâm tình của người con Phật, khi chung quanh mây mù của lòng tham sân si còn dày đặc. Bàn tay, tấm lòng của chúng ta đến với nhau với tâm tư vì người, sẽ là những hạt tư lương đẹp tràn lan trên mọi nẽo đường vũ trụ, sẽ làm ấm lòng người và nước mắt có rơi, cũng chỉ là nước mắt của hạnh phúc, vì còn những con người vẫn mang tâm nguyện làm đẹp cuộc đời…
30/07/2011(Xem: 29428)
Tiếng chuông chùa mãi ngân vang, vào lúc buổi bình minh vừa thức giấc hay lúc chiều về, đem theo âm thanh ấm cúng, chan chứa tâm tình, lan rộng ra khắp không gian. Từ bao đời qua, tiếng chuông chùa trở thành nề nếp đẹp của văn hoá tâm linh cho mọi người, với nhịp khoan thai, nhịp nhàng, trong âm vang như chứa những niềm vui, hỷ lạc, một tấm lòng nào đó, khó diễn tả được.
26/07/2011(Xem: 15308)
Quán tưởng (thơ)