Chờ mãi... Xuân Thanh Bình

02/03/201508:08(Xem: 14513)
Chờ mãi... Xuân Thanh Bình


ban_do_viet_nam2

Chờ mãi...
Xuân Thanh Bình

Thoại Hoa

 

Lắng nghe, buồn đứt ruột từng khúc

Tiếng thở than, oán trách đất trời

Trên mái nhà, giọt mưa thổn thức

Vết thương lòng, ri rỉ máu rơi

 

Bên song cửa ngóng trông người thiếu nữ

 Thả hồn nhìn trăng sáng bâng khuâng

Người tham sân si bừng cháy lửa

Bao giờ buông xả, tính lương thuần?

 

Người con nước Việt bỏ xứ hận thù

Nghe tiếng vọng reo, mây khói mịt mù

Gió ru, hồn bóng ai, tưởng nhớ mẹ?

Vạc kêu sương trong đêm vắng u buồn!

 

Hồn thiêng hòa ngàn muôn tiếng âm thầm

Mảnh đất thân yêu mảnh khảnh Việt Nam

Rừng thông, đồi hoang, nghe reo tiếng suối

Vợ trẻ bồng con trong màn khói lam

 

Thế hệ trẻ hy sinh vượt trùng dương

Chít khăn tang, thiếu phụ khóc người thương

Đứa bé chào đời mồ côi cha sớm

Mất tất cả, tổ quốc lẫn quê hương!

 

Buồn vấn nạn, khẻ gọi Mẹ Quán Âm

Ta liền niệm Phật, trì chú âm thầm

Cầu xin cho các vong linh siêu thoát

Sức mạnh hộ trì Chư Phật trong tâm!

 

Thế hệ sau nhớ mãi anh chiến sĩ

Lên đường chinh chiến đòi hỏi tự do

Lo cho người, quên mình, không suy nghĩ

Ước đem thanh bình cho dân ấm no!

 

Hồn thiêng, nước độc, mảnh đất Việt Nam

Bao vong linh vất vưởng ở cõi âm

Đời lính “ hận thù ”, nay nên buông xả

Ngày Ba Mươi Tết Xá Tội Vong Nhân

 

Một dây hoa leo trên rào kẽm gai

Như đời người lánh khỏi ách nạn tai

Tựa hoa rừng, hiên ngang, tự chống đối

Từng bước một, len lỏi đời bi ai!

 

Người Việt “ vong quốc ”, sẽ phải “ vong thân ”

Tiếng Việt “ mẹ đẻ ”, gìn giữ ân cần

Thế hệ thứ ba nở mặt phát triển

Hảnh diện mang danh “ Mỹ Thiện Chân ”

Từ bé đến lớn ta học tiếng “ chờ ”

Chờ ngày hết giặc hưởng Tết vui chơi

Chờ đến tuổi bạc đầu mà chẳng thấy?

Hai chữ “ THANH BÌNH ” thiêng liêng, bạn ơi !

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
31/07/2011(Xem: 15594)
Xin gửi đến nhau tâm tình của người con Phật, khi chung quanh mây mù của lòng tham sân si còn dày đặc. Bàn tay, tấm lòng của chúng ta đến với nhau với tâm tư vì người, sẽ là những hạt tư lương đẹp tràn lan trên mọi nẽo đường vũ trụ, sẽ làm ấm lòng người và nước mắt có rơi, cũng chỉ là nước mắt của hạnh phúc, vì còn những con người vẫn mang tâm nguyện làm đẹp cuộc đời…
30/07/2011(Xem: 30120)
Tiếng chuông chùa mãi ngân vang, vào lúc buổi bình minh vừa thức giấc hay lúc chiều về, đem theo âm thanh ấm cúng, chan chứa tâm tình, lan rộng ra khắp không gian. Từ bao đời qua, tiếng chuông chùa trở thành nề nếp đẹp của văn hoá tâm linh cho mọi người, với nhịp khoan thai, nhịp nhàng, trong âm vang như chứa những niềm vui, hỷ lạc, một tấm lòng nào đó, khó diễn tả được.
26/07/2011(Xem: 15593)
Quán tưởng (thơ)
26/07/2011(Xem: 15438)
Chiều thăm điệu Hảo (thơ)
25/07/2011(Xem: 14719)
Tôi bước chân qua những phố phường Bụi trần uế tạp gót chân vương… Lòng chưa nhận định niềm Chơn Giả Cảnh hý trường hay bãi chiến trường? Mây quấn non sông hận ngút trời Ngàn năm oán khí vẫn chưa trôi… Danh từ “Dân Tộc” say binh lửa Máu lệ càng thêm ngập Biển Đời.
25/07/2011(Xem: 15912)
Những giọt huyết ngà (thơ khóc con)
24/07/2011(Xem: 17306)
Trầm mặc lầu hương (thơ)
23/07/2011(Xem: 15809)
Mưa rơi trong Chùa (thơ)
23/07/2011(Xem: 18883)
Khóc Cha (thơ)