Chờ mãi... Xuân Thanh Bình

02/03/201508:08(Xem: 13911)
Chờ mãi... Xuân Thanh Bình


ban_do_viet_nam2

Chờ mãi...
Xuân Thanh Bình

Thoại Hoa

 

Lắng nghe, buồn đứt ruột từng khúc

Tiếng thở than, oán trách đất trời

Trên mái nhà, giọt mưa thổn thức

Vết thương lòng, ri rỉ máu rơi

 

Bên song cửa ngóng trông người thiếu nữ

 Thả hồn nhìn trăng sáng bâng khuâng

Người tham sân si bừng cháy lửa

Bao giờ buông xả, tính lương thuần?

 

Người con nước Việt bỏ xứ hận thù

Nghe tiếng vọng reo, mây khói mịt mù

Gió ru, hồn bóng ai, tưởng nhớ mẹ?

Vạc kêu sương trong đêm vắng u buồn!

 

Hồn thiêng hòa ngàn muôn tiếng âm thầm

Mảnh đất thân yêu mảnh khảnh Việt Nam

Rừng thông, đồi hoang, nghe reo tiếng suối

Vợ trẻ bồng con trong màn khói lam

 

Thế hệ trẻ hy sinh vượt trùng dương

Chít khăn tang, thiếu phụ khóc người thương

Đứa bé chào đời mồ côi cha sớm

Mất tất cả, tổ quốc lẫn quê hương!

 

Buồn vấn nạn, khẻ gọi Mẹ Quán Âm

Ta liền niệm Phật, trì chú âm thầm

Cầu xin cho các vong linh siêu thoát

Sức mạnh hộ trì Chư Phật trong tâm!

 

Thế hệ sau nhớ mãi anh chiến sĩ

Lên đường chinh chiến đòi hỏi tự do

Lo cho người, quên mình, không suy nghĩ

Ước đem thanh bình cho dân ấm no!

 

Hồn thiêng, nước độc, mảnh đất Việt Nam

Bao vong linh vất vưởng ở cõi âm

Đời lính “ hận thù ”, nay nên buông xả

Ngày Ba Mươi Tết Xá Tội Vong Nhân

 

Một dây hoa leo trên rào kẽm gai

Như đời người lánh khỏi ách nạn tai

Tựa hoa rừng, hiên ngang, tự chống đối

Từng bước một, len lỏi đời bi ai!

 

Người Việt “ vong quốc ”, sẽ phải “ vong thân ”

Tiếng Việt “ mẹ đẻ ”, gìn giữ ân cần

Thế hệ thứ ba nở mặt phát triển

Hảnh diện mang danh “ Mỹ Thiện Chân ”

Từ bé đến lớn ta học tiếng “ chờ ”

Chờ ngày hết giặc hưởng Tết vui chơi

Chờ đến tuổi bạc đầu mà chẳng thấy?

Hai chữ “ THANH BÌNH ” thiêng liêng, bạn ơi !

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
03/08/2013(Xem: 20948)
Tháng năm ngày lễ Mẹ Tháng sáu ngày lễ Cha. Niềm yêu thương chan hòa Mẹ Cha, Ôi cao cả ! Đã cho con tất cả Từ sơ sinh đến già, Dòng sữa mẹ đậm đà Cha công lao vất vả,
03/08/2013(Xem: 22302)
Có khi mở tròn xoe mắt Mà trong Tâm tối mịt mùng. Có khi ngồi yên nhắm mắt Mà đèn tâm vụt sáng trưng.
01/08/2013(Xem: 25574)
Bồ đề chủng tử diệu tâm Ứng thân đồng ấu nẫy mầm thiên lương Đức Thầy bình dị chơn phương Phụng thờ Phật Tổ hạnh thường khiêm cung.
01/08/2013(Xem: 18483)
Nắng hồng rực rỡ trời mây Chim muông ríu rít, cỏ cây rộn ràng Hào quang chói lọi ánh vàng Theo chân Đức Phật lên đàng sáng nay Ngài đi khất thực trong ngày Tìm cơ giáo hóa ai đây lầm đường.
21/07/2013(Xem: 17476)
Chư Tăng lắm Bát nhiều Y Bởi vì phương tiện chuyển di theo thời Y che thân thể tốt tươi Bát dùng khất thực đặng rời Ngã ra
16/07/2013(Xem: 21418)
Cõi thơ của Thầy Tuệ Sỹ mênh mông bát ngát. Cao thì bay vút từng không. Sâu thì hun hút hố thẳm. Biết đâu mà dò để gọi là theo! Với người viết bài này, có lẽ là ngồi bệt xuống đất nhìn trừng trừng vào mấy dấu lặng trên “Những Điệp Khúc Cho Dương Cầm” của Thầy để mà nghe, có thể chỉ như là “vịt nghe sấm,” nhưng, may ra còn nghe được vài khoảng lặng vô thanh đâu đó, sau những cung bậc du dương siêu thoát.
01/07/2013(Xem: 11848)
Tuệ Trung Thượng Sỹ (1230-1291) có nhiều vai trò quan trọng tại Việt Nam thế ký thứ mười ba: là một thống đốc, ngài là một trong các vị tướng nổi tiếng những người chỉ huy cuộc kháng chiến chống ba cuộc xâm lăng của Mông Cổ; là một cư sĩ, ngài sống một cuộc đời hòa lẫn với thiền định, thi ca và hào quang vương giả
01/07/2013(Xem: 12596)
Nhục thân không gục ngã Lửa phừng cao ngọn tỏa Khắp thế giới kinh hoàng Gương hy sinh cao cả