Chờ mãi... Xuân Thanh Bình

02/03/201508:08(Xem: 15796)
Chờ mãi... Xuân Thanh Bình


ban_do_viet_nam2

Chờ mãi...
Xuân Thanh Bình

Thoại Hoa

 

Lắng nghe, buồn đứt ruột từng khúc

Tiếng thở than, oán trách đất trời

Trên mái nhà, giọt mưa thổn thức

Vết thương lòng, ri rỉ máu rơi

 

Bên song cửa ngóng trông người thiếu nữ

 Thả hồn nhìn trăng sáng bâng khuâng

Người tham sân si bừng cháy lửa

Bao giờ buông xả, tính lương thuần?

 

Người con nước Việt bỏ xứ hận thù

Nghe tiếng vọng reo, mây khói mịt mù

Gió ru, hồn bóng ai, tưởng nhớ mẹ?

Vạc kêu sương trong đêm vắng u buồn!

 

Hồn thiêng hòa ngàn muôn tiếng âm thầm

Mảnh đất thân yêu mảnh khảnh Việt Nam

Rừng thông, đồi hoang, nghe reo tiếng suối

Vợ trẻ bồng con trong màn khói lam

 

Thế hệ trẻ hy sinh vượt trùng dương

Chít khăn tang, thiếu phụ khóc người thương

Đứa bé chào đời mồ côi cha sớm

Mất tất cả, tổ quốc lẫn quê hương!

 

Buồn vấn nạn, khẻ gọi Mẹ Quán Âm

Ta liền niệm Phật, trì chú âm thầm

Cầu xin cho các vong linh siêu thoát

Sức mạnh hộ trì Chư Phật trong tâm!

 

Thế hệ sau nhớ mãi anh chiến sĩ

Lên đường chinh chiến đòi hỏi tự do

Lo cho người, quên mình, không suy nghĩ

Ước đem thanh bình cho dân ấm no!

 

Hồn thiêng, nước độc, mảnh đất Việt Nam

Bao vong linh vất vưởng ở cõi âm

Đời lính “ hận thù ”, nay nên buông xả

Ngày Ba Mươi Tết Xá Tội Vong Nhân

 

Một dây hoa leo trên rào kẽm gai

Như đời người lánh khỏi ách nạn tai

Tựa hoa rừng, hiên ngang, tự chống đối

Từng bước một, len lỏi đời bi ai!

 

Người Việt “ vong quốc ”, sẽ phải “ vong thân ”

Tiếng Việt “ mẹ đẻ ”, gìn giữ ân cần

Thế hệ thứ ba nở mặt phát triển

Hảnh diện mang danh “ Mỹ Thiện Chân ”

Từ bé đến lớn ta học tiếng “ chờ ”

Chờ ngày hết giặc hưởng Tết vui chơi

Chờ đến tuổi bạc đầu mà chẳng thấy?

Hai chữ “ THANH BÌNH ” thiêng liêng, bạn ơi !

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21/02/2019(Xem: 12842)
Đây lời Phật dạy lâu rồi: "Ta xem chức tước, thứ ngôi trên đời Của hàng vua chúa mọi thời Hay là của kẻ khắp nơi cầm quyền
21/02/2019(Xem: 10799)
Ngày xưa ở một ngôi làng Nhiều người có của giàu sang vô cùng Ông kia giàu nhất trong vùng Có nhiều vàng bạc chứa trong nhà mình.
18/02/2019(Xem: 11545)
Lệ rơi rơi...hỏi thầm ...mừng hay tủi ? Nghiên cứu kịp không ...sách quý xếp hàng . Mỗi tác phẩm ...tuyệt diệu khó luận bàn Nguyện còn thời gian .....một lần thông duyệt
18/02/2019(Xem: 16011)
Ngàn năm mây núi xa xăm Sương mờ bao phủ trăng rằm chiếu soi Người Xưa trên đỉnh mây trôi Khách thiền lặng lẽ giữa đồi ai qua?
14/02/2019(Xem: 13151)
Em từng hỏi ...." Có thể nào chuyển đổi " Tĩnh lặng an nhiên ....dẹp bỏ điên cuồng Ngày luôn vướng mắc hốt hoảng ...nắm , buông? Xin khuyên ....tạm thực hành tu ngũ giới
13/02/2019(Xem: 11723)
Núi ôm mây trắng phù vân, Để cho đời hát diệu xuân chân thường; Mẹ như từng hạt mai sương, Cha là hạt nắng không vương tuổi đời;
13/02/2019(Xem: 17131)
Gió từ tay Mẹ thiết tha Ru Bàn chân bước đi qua tháng ngày Núi cao biển rộng sông dài Vần thơ đọng giọt sương mai đỉnh trời Gió từ tay mẹ ttrùng khơi Về reo giọt mực nở ngời muôn hoa Xanh cây rót lộc vào da Chạy quanh ngọn gió ru ta, dâng người !
12/02/2019(Xem: 11181)
Nhìn lại quảng đời con, thường gặp những quý nhân hay Bồ Tát hiện ra vào những lúc con thấy chơi vơi ... mà khoảng gần một năm nay là thấy rõ nhất nên con kính dâng Thầy và quý bạn đọc bài thơ nầy Lật giở trang đời hỏi ....Duyên hay Phước ? Có sao xảy ra đúng lúc đúng thời , Khi tuyệt vọng ....buồn chán , quá chơi vơi ... Xuất hiện giùm .... Quí nhân hay Bồ Tát !!!! Hạnh phúc nhỏ nhoi lòng thường ...khao khát Nên khởi tâm giúp đỡ thiện nguyện lành Hãy từ bi nhìn bất hạnh ....chẳng đành Sẽ biến dần thành .... hành động nhân cách !!!
11/02/2019(Xem: 15110)
Ở đây hốc núi chiều thung lũng Chạnh nhớ mùa xuân của núi rừng Bước chân lữ thứ mòn năm tháng Nhìn hoa lòng bỗng nhớ thêm xuân
11/02/2019(Xem: 13009)
Khi con người lạc hậu còn đi bộ. Rồi lần lần biết cưỡi ngựa, cưỡi trâu. Rồi lần hồi thông minh tìm ra hơi nước, Rồi máy bay, xe lửa, xe hơi. Và trong tương lai có thể du hành bằng hỏa tiễn. Cuộc sống tưởng chừng như vô cùng hạnh phúc. Thế tại sao con người vẫn khổ?