Hoàng Hôn Trên Biển (thơ)

28/02/201506:22(Xem: 16500)
Hoàng Hôn Trên Biển (thơ)

hoang hon

Biển ơi, biển có biết không?

Có người ngắm biển mà lòng suy tư

Bao năm mài miệt kinh thư

Chiều nay cảm thấy tâm từ hiện ra

Yêu thương khắp cõi ta bà

Từ người đến biển bao la nghĩa tình

Bao nhiêu sóng biển diệt sinh

Là bao nhiêu độ tâm mình rong chơi

Hôm nay được phút thảnh thơi

Để tâm lắng đọng một thời gian lâu

Tư duy về biển rộng sâu

Tận cùng đáy biển nào đâu sóng dồi

Sóng là hiện tượng mà thôi

Sóng to sóng nhỏ đến rồi lại đi

Tâm người sanh diệt trường kỳ

Cũng như sóng biển có gì khác nhau

Thăng trầm trong biển trần lao

Tiền tài danh vọng xôn xao não phiền

Chơn tâm thể tánh lặng yên

Vô thường tâm mới triền miên luân hồi

Giờ đây đã hiểu rõ rồi

Do duyên sanh diệt thì thôi rõ ràng

Trở về bản thể bình an

Tịnh thanh vắng lặng muôn ngàn đẹp xinh

Biển kia cũng rất hữu tình!

Giống như tất cả nhân sinh cõi này

Mặc dù suy thịnh đổi thay

Nhưng mà vẫn có điều hay tuyệt vời

Loài người có mặt trên đời

Đôi khi để lại rạng ngời công danh

Dù cho sanh diệt qua nhanh

Thế nhưng vẫn đẹp vẫn thanh như thường.

Đẹp như sóng nước trùng dương

Ngắm nhìn không chán không vương vấn gì.

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21/05/2024(Xem: 8358)
Đường xưa rũ sạch bụi phiền, đường nay rũ sạch đôi miền có, không. Trắng thơm ta có tấm lòng thương ai phiêu dạt giữa dòng thế gian…
21/05/2024(Xem: 16067)
Phật Việt ngót hai ngàn năm Đương cơn pháp nạn lạc lầm truyền thông Dẫu rằng sương khói mênh mông Cũng xin tỏ rõ đục trong nơi mình. Tháng tư mừng Phật đản sinh Nước thơm rưới tắm tơ tình trong ta Mỗi thời khắc, dứt bôn ba Thân-khẩu-ý tịnh: Phật đà hiện thân.
20/05/2024(Xem: 8682)
nhớ thuở xưa – khi ngươi còn là đám bạch vân bay thong dong ta theo nguồn múa ca đi về đại dương mênh mông. ngươi lưu luyến chốn đỉnh cao, lắng tiếng reo cười ngàn thông ta nhấp nhô trên sóng bạc, lên xuống vào ra muôn trùng kịp đến khi thấy trần gian quằn quại lệ chảy thành dòng thì ngươi biến thành mưa, nhỏ giọt tuôn tràn đêm đông mây đen mịt mờ một phương chừ, mặt trời hấp hối ngươi gọi ta về, cùng nhau giăng tay nổi trận cuồng phong.
19/05/2024(Xem: 7829)
Tôi với “Sư Em” có cùng Đạo Hiệu Nhưng hành Đạo thì mỗi người mỗi kiểu Tôi quý “Sư Em” tu Hạnh Đầu Đà Hình ảnh chân tu - thời này hơi thiếu !... Vậy mà thế gian thường hay đàm tiếu Dõi bước Em đi - có nhiều cách hiểu Thị phi xưa nay, ở đời phải chịu Nhưng với Sư Em có gì dính líu?!
18/05/2024(Xem: 10655)
Nào cùng nhau…. kính mừng Ngày Đản Sinh thiêng liêng trọng đại ! Truyền cảm hứng nhau bằng đóa tâm hương Hứa nguyện làm tròn bổn phận ĐẠO PHÁP XIỂN DƯƠNG Trong kỷ cương nhưng rực rỡ cho Sự Thật Tuyệt Đối !
18/05/2024(Xem: 8137)
Hãy chấp nhận nghịch cảnh và vượt qua nó ! Khó khăn nào xuất hiện, cũng là bài học kiểm tra Nếu cuộc sống toàn màu hồng, làm sao tôi luyện ý chí ta Phải kiểm soát thái độ mình khi gặp nghịch cảnh!
18/05/2024(Xem: 7588)
Vang vọng dưới trời lời cầu cứu Nghẹn ngào trên đất tiếng khóc than Thiên tai lũ lụt trôi nhà cửa Người thương người ly biệt tóc tang.
18/05/2024(Xem: 10785)
Chiều qua chiều qua mau Lá thu vàng xôn xao Nghe trong niềm thương nhớ Có nỗi sầu đớn đau. Người đi chưa lần về Nên lòng mãi ê chề Quê hương nghìn xa cách
18/05/2024(Xem: 8011)
đường quê đi mãi về vô tận thầm kín trong tôi gợi quốc hồn: hương lúa mùa thu, theo gió quyện mang về sầu muộn khóc cô thôn. gió mưa gội rửa lòng hoa gạo trinh bạch hồn nhiên, giọt lệ buồn.
17/05/2024(Xem: 6715)
Hãng xưởng máy reo nghĩ chuông kêu Tưởng thầy Nguyên Tạng tụng Kinh chiều Quá khứ qua rồi thôi níu lại Tương lai mấy độ bước liêu xiêu Đạo ấy lắng sâu trong nhất niệm Đời thì huyên náo giữa chợ chiều Sáu thời không chịu lo tu niệm Đừng hòng tắt thở được Âm siêu