Hương lòng tự tỏa (thơ)

22/02/201515:05(Xem: 18047)
Hương lòng tự tỏa (thơ)

lotus_14

Hương lòng tự tỏa 

Kính Tặng Thầy Trụ Trì Thích Nguyên Tạng

Hôm nay con lại về đây,

Gặp Thầy vui vẻ, thành tâm đón chào

Chân tình  nghĩa  nặng Thầy trao

Không hề câu nệ quyền cao chức dầy

Khiến lòng đệ tử tràn đầy

Tỏ lòng khâm phục Thầy đây khiêm nhường

Tài cao mà chẳng coi thường

Kẻ sang, người mọn ân cần như nhau

Đức đây sánh với biển sâu

Phong độ bày tỏ ai đâu sánh bằng

Dù rằng vất vả khó khăn

Nhưng Thầy không ngại giúp người cứu nguy

Tâm Thầy sen phẩm sánh bì

Hương lòng tự tỏa, người người kính thương

Thầy luôn giản dị khiêm nhường

Phẩm tu Thầy tỏ như hương sen vàng

Luôn luôn tha thiết vị tha

Sen vàng chín phẩm Ta Bà Thầy đây

Chúc Thầy tinh tấn đêm ngày

Để hương sen ấy tràn lây muôn người.

Nam Mô Bổ Sư Thích Ca Mâu Ni Phật

Nam Mô A Di Đà Phật

Nam Mô Mẹ Hiền Quán Thế Âm Bồ Tát  tác đại chứng minh.

 

hoa_sen (41)





PHẨM HẠNH NGƯỜI TU

Sen đầm đẹp đẽ cao sang

Nhẹ đưa trước gió từ bi dịu dàng

Hoa sen cánh đỏ nhị vàng

Gần bùn mà chẳng vương mang vị bùn

Hỡi người thật có chân tu

Hãy nên lấy hạnh sen vàng mà tu

Ta Bà tăm tối mịt mù

Phong ba bão tố chẳng lu tấm lòng

Như sen vươn giũa trời trong

Rộn ràng hoa nở tỏa nồng vị hương

Nồng hương bát ngát thân thương

Gửi đi theo gió thơm lừng mười phương

Đời người vốn đã vô thường

Tài cao, sống ngạo vô thường cũng tiêu

Phẩm sen làm lẽ mục tiêu

Giữ cho đúng hạnh, những điều Phật răn

Tài cao mà chẳng kiêu căng

Đức rộng luôn tỏ khiêm nhường từ bi

Hèn sang chẳng có phân bì

Khen chê cũng chẳng có gì bận tâm

Tình thương chất phác ân cần

Già thăm, yếu hỏi xa gần thiết tha

Luôn luôn đức độ vị tha

Hương lòng sẽ tỏa như là hương sen

Hương sen thơm ngát đậm đà

Người tu chân chính hương là từ bi

Từ nơi gương mặt, bước đi

Cũng đều tự tỏa từ bi hương lòng

Như sen hương ngát giữa đồng

Sen vàng chín phẩm hương lòng là đây.

Hạnh tu là phải như vầy

Nghe lời Phật dạy hay năng răn mình

Giữ lòng trong trắng khiết tinh

Để sen vàng nở tại nơi lòng mình

Tu hành thì phải thật tình

Xả thân, cứu độ hy sinh vì đời

Hương sen tỏa ngát muôn nơi

Người tu như vậy, thật người chân tu.

Nam Mô A Di Đà Phật

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật

Nam Mô Đại Từ Đại Bi Quán Thế Âm Bồ Tát

Nam Mô Đại Hạnh Phổ Hiền Bồ Tát tác đại chứng minh.



 

Hoa Sen Quang Duc

 


HOA LÒNG TỪ BI


Sen hồ đã mọc lên cao

Búp sen vươn tới đón chào hạ sang

Quanh hồ cúc mọc từng hàng

Đua nhau khoe sắc, muôn mầu thắm tươi

Sen hoa bẽn lẽn nụ cười

Tỏa ra hương vị bay mười phương xa

Sen xinh đẹp chẳng kiêu sa

Cao sang hoa nở nhị vàng nhã tao

Hương hoa thơm ngát dạt dào

Dịu dàng trong nắng, ngọt ngào  vị tha

Vị nồng hương tỏa bao la

Ngắm hoa cảm nhận lòng người trồng hoa

Trung kiên, nhẫn nhục, vị tha

Từ bi, hỷ xả, thiết tha độ đời

Sớm hôm chăm bón hoa tươi

Dịu hiền như mẹ chăm người con thơ

Sen vàng hương tỏa vô bờ

Vị thơm đức hạnh của người trồng hoa.



Melbourne, đầu Xuân Ất Mùi 2015
Chúng đệ tử,
Hiền Hỷ - Nguyên Ngộ Tâm
 

 

Ý kiến bạn đọc
22/02/201506:00
Khách
Thầy là bóng cây che mát chúng con
Thầy là ánh sáng dắt dìu lòng con
Thầy là con thuyền Thanh Lương đưa chúng con đến bờ thơm hương
Thầy theo hạnh nguyện Pháp Vương treo gương lành sáng soi mười phương
Nam Mô A Di Đà Phật
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/09/2010(Xem: 19086)
Được sinh ra, lớn lên, đi vào trường học, đi vào trường đời, rồi dong ruổi muôn phương, và dù có ra sao, Quê Hương vẫn Còn Đó ! Từ thuở phôi sinh xuất hiện Lạc Hồng, Hùng Vương - Văn Lang, xuyên qua chiều dài lịch sử, cấu thành mảnh dư đồ Chữ S, với Bắc Nam Trung gấm vóc, với núi non hùng vĩ, biển rộng sông dài, với những tên gọi thân yêu Huế - Sài Gòn - Hà Nội, với từng thời kỳ dù có qua đi, không gian dù có biến đổi, và dù cho vật đổi sao dời, Quê Hương vẫn Còn Đó !
06/09/2010(Xem: 18046)
Người phương tây thường nói “trẻ ước mơ, già hoài niệm”, nhưng sau khi đọc xong tập thơ Hành Trình Quê Mẹ, tôi thấy tác giả, một nhà thơ ở tuổi tri thiên mạng, nhưng lại luôn ghi lòng tạc dạ, nâng niu trân trọng các giá trị được tài bồi bởi tiền nhân; tác giả còn hoài bảo, mơ vọng một hướng sống thiết thực cho người Việt Nam nói chung. Với Mặc Giang, hoài niệm và ước mơ nào có hạn cuộc bởi tuổi tác. Hoài niệm và ước mơ ấy đã trở thành chất liệu tài bồi cho dòng thơ với chủ đề Hành Trình Quê Mẹ tuôn chảy không mỏi mệt, để nguồn thơ của thi nhân vốn nhào nặn từ cuộc sống, trở lại phụng sự cuộc sống ấy, trở thành niềm tự hào kiêu hãnh của trào lưu thi ca hiện đại.
06/09/2010(Xem: 20736)
Qua năm mươi năm, tiếp bước tiền nhân tôi trót vào con đường khảo cứu lịch sử văn học dân tộc. Tôi đã đọc rất nhiều thơ và cũng làm được một số việc cho các thế hệ thơ ca. Nhưng khi may mắn được đọc tập thơ Quê Hương Nguồn Cội (và khoảng 650 bài khác nữa) của nhà thơ Mặc Giang, một tập thơ chan chứa tình quê hương dân tộc, với tâm hồn bao la, sâu rộng bằng trái tim và dòng máu của người Việt Nam, tập thơ đã làm cho tôi hòa đồng trong tác phẩm không còn phân biệt được tâm tư và cảm giác của mình và chỉ còn là một con tim, một dòng máu chung của dân tộc trộn lẫn vào sự cấu tạo chung trải qua mấy ngàn năm lịch sử của núi sông.
06/09/2010(Xem: 16092)
Nhịp Bước Đăng Trình, TNT Mặc Giang
01/09/2010(Xem: 21065)
Theo dòng diễn tiến của những cuộc du hóa qua những quốc gia trên thế giới, giàu và nghèo, Đông và Tây, chúng tôi đã từng thấy con người say sưa với niềm vuisướng, và những con người khổ đau. Sự phát triển của khoa học kỷ thuật dường như có đạt được thêm một ít đường nét, một số cải tiến; phát triển thườngcó nghĩa thêm ít nhiều những tòa nhà ở thành thị.
31/08/2010(Xem: 15522)
Em có về cồn phượng là tuyển tập truyện ngắn của nhà văn Hoàng Ngọc Hiển.(Tên thật Trần Ngọc Hiển) Sinh năm 1942 tại Phú Lý, Hà Nam. Di cư vào Sài Gòn năm 1954. Cựu học sinh Chu Văn An. Sinh viên Luật khoa (dở dang). Sinh viên ban Triết Tây, Đại học Văn Khoa (cũng dở dang). Tốt nghiệp khả năng Sư Phạm Trung Cấp, ban Văn Chương. Giáo sư văn chương các trường trung học Côn Sơn, Ngô Quyền, Minh Đức, Trí Đức Sài Gòn và Kỷ Thuật Biên Hòa.
30/08/2010(Xem: 15946)
Nửa đời người tôi hiểu được Vô thường - ấy lẽ thường nhiên Và ta chỉ là chiếc lá Trong rừng nhân loại vô biên..
28/08/2010(Xem: 14373)
Chén cơm trong chốn lao tù, Con xin cúng Phật con tu quá đường ! Thế gian huyết hận đau thương ! Nghẹn nào lệ nhỏ vô phương kêu gào !.
12/08/2010(Xem: 13395)
Nằm ngủ ôm vầng trăng Đồi Cù nghiêng nghiêng mộng Đà Lạt chảy trong thân Tôi như rừng thông im bóng. Em như sương trăng áo mộng Đêm thu xưa quyến hớp hồn tôi.
04/08/2010(Xem: 14797)
Để hướng về Mùa Hiếu Hạnh Thiêng Liêng Để tưởng nhớ công ơn Công Đức Sinh Thành Để cùng nhau nhắc nhở Con Hiền Cháu Thảo Để đền đáp trong muôn một công đức Cha Mẹ Và lễ tạ Thù Ân Bốn Ơn Trọng cưu mang. Chúng tôi xin viết, cảm ơn quý vị đón nhận và phổ biến. Trân trọng, TNT Mặc Giang [email protected]