Hương lòng tự tỏa (thơ)

2/22/201515:05(View: 18036)
Hương lòng tự tỏa (thơ)

lotus_14

Hương lòng tự tỏa 

Kính Tặng Thầy Trụ Trì Thích Nguyên Tạng

Hôm nay con lại về đây,

Gặp Thầy vui vẻ, thành tâm đón chào

Chân tình  nghĩa  nặng Thầy trao

Không hề câu nệ quyền cao chức dầy

Khiến lòng đệ tử tràn đầy

Tỏ lòng khâm phục Thầy đây khiêm nhường

Tài cao mà chẳng coi thường

Kẻ sang, người mọn ân cần như nhau

Đức đây sánh với biển sâu

Phong độ bày tỏ ai đâu sánh bằng

Dù rằng vất vả khó khăn

Nhưng Thầy không ngại giúp người cứu nguy

Tâm Thầy sen phẩm sánh bì

Hương lòng tự tỏa, người người kính thương

Thầy luôn giản dị khiêm nhường

Phẩm tu Thầy tỏ như hương sen vàng

Luôn luôn tha thiết vị tha

Sen vàng chín phẩm Ta Bà Thầy đây

Chúc Thầy tinh tấn đêm ngày

Để hương sen ấy tràn lây muôn người.

Nam Mô Bổ Sư Thích Ca Mâu Ni Phật

Nam Mô A Di Đà Phật

Nam Mô Mẹ Hiền Quán Thế Âm Bồ Tát  tác đại chứng minh.

 

hoa_sen (41)





PHẨM HẠNH NGƯỜI TU

Sen đầm đẹp đẽ cao sang

Nhẹ đưa trước gió từ bi dịu dàng

Hoa sen cánh đỏ nhị vàng

Gần bùn mà chẳng vương mang vị bùn

Hỡi người thật có chân tu

Hãy nên lấy hạnh sen vàng mà tu

Ta Bà tăm tối mịt mù

Phong ba bão tố chẳng lu tấm lòng

Như sen vươn giũa trời trong

Rộn ràng hoa nở tỏa nồng vị hương

Nồng hương bát ngát thân thương

Gửi đi theo gió thơm lừng mười phương

Đời người vốn đã vô thường

Tài cao, sống ngạo vô thường cũng tiêu

Phẩm sen làm lẽ mục tiêu

Giữ cho đúng hạnh, những điều Phật răn

Tài cao mà chẳng kiêu căng

Đức rộng luôn tỏ khiêm nhường từ bi

Hèn sang chẳng có phân bì

Khen chê cũng chẳng có gì bận tâm

Tình thương chất phác ân cần

Già thăm, yếu hỏi xa gần thiết tha

Luôn luôn đức độ vị tha

Hương lòng sẽ tỏa như là hương sen

Hương sen thơm ngát đậm đà

Người tu chân chính hương là từ bi

Từ nơi gương mặt, bước đi

Cũng đều tự tỏa từ bi hương lòng

Như sen hương ngát giữa đồng

Sen vàng chín phẩm hương lòng là đây.

Hạnh tu là phải như vầy

Nghe lời Phật dạy hay năng răn mình

Giữ lòng trong trắng khiết tinh

Để sen vàng nở tại nơi lòng mình

Tu hành thì phải thật tình

Xả thân, cứu độ hy sinh vì đời

Hương sen tỏa ngát muôn nơi

Người tu như vậy, thật người chân tu.

Nam Mô A Di Đà Phật

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật

Nam Mô Đại Từ Đại Bi Quán Thế Âm Bồ Tát

Nam Mô Đại Hạnh Phổ Hiền Bồ Tát tác đại chứng minh.



 

Hoa Sen Quang Duc

 


HOA LÒNG TỪ BI


Sen hồ đã mọc lên cao

Búp sen vươn tới đón chào hạ sang

Quanh hồ cúc mọc từng hàng

Đua nhau khoe sắc, muôn mầu thắm tươi

Sen hoa bẽn lẽn nụ cười

Tỏa ra hương vị bay mười phương xa

Sen xinh đẹp chẳng kiêu sa

Cao sang hoa nở nhị vàng nhã tao

Hương hoa thơm ngát dạt dào

Dịu dàng trong nắng, ngọt ngào  vị tha

Vị nồng hương tỏa bao la

Ngắm hoa cảm nhận lòng người trồng hoa

Trung kiên, nhẫn nhục, vị tha

Từ bi, hỷ xả, thiết tha độ đời

Sớm hôm chăm bón hoa tươi

Dịu hiền như mẹ chăm người con thơ

Sen vàng hương tỏa vô bờ

Vị thơm đức hạnh của người trồng hoa.



Melbourne, đầu Xuân Ất Mùi 2015
Chúng đệ tử,
Hiền Hỷ - Nguyên Ngộ Tâm
 

 

Reader's Comment
2/22/201506:00
Guest
Thầy là bóng cây che mát chúng con
Thầy là ánh sáng dắt dìu lòng con
Thầy là con thuyền Thanh Lương đưa chúng con đến bờ thơm hương
Thầy theo hạnh nguyện Pháp Vương treo gương lành sáng soi mười phương
Nam Mô A Di Đà Phật
Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
9/16/2010(View: 12068)
Chị ơi nếu chị đã yêu Ðã từng lỡ hái ít nhiều đau thương Ðã xa hẳn quãng đời hương Ðã đem lòng gởi gió sương mịt mù
9/16/2010(View: 15805)
Nhìn ra trăng nước vơi đầy, Nhìn đời một giấc mộng dài ngắn thôi! Đáy lòng vằng vặc gương soi, Thăng hoa nhân quả đón người thăng hoa!
9/13/2010(View: 19136)
Chuyển ngữ: Sư Ông Làng Mai Xướng kệ: Thầy Pháp Niệm Lắng lòng nghe, lắng lòng nghe Tiếng chuông huyền diệu đưa về nhất tâm.
9/10/2010(View: 79080)
Một cuộc đời một vầng nhật nguyệt (quyển 3) Vào thời không có đức Phật Chánh Đẳng Giác ra đời, tại vùng Allakappa bị dịch bệnh hoành hành, lây lan từ người này sang người khác, nhà này sang nhà khác làm cho rất nhiều người chết, đói kém xảy ra khắp nơi. Những người còn mạnh khỏe, chưa bị lây nhiễm
9/8/2010(View: 12076)
Mười con nhạn trắng về tha Như Lai thường trụ trên tà áo xuân Vai nghiêng nghiêng suối tơ huyền Đôi gò đào nở trên miền tuyết thơm
9/8/2010(View: 13145)
Nắng Sài gòn anh đi mà chợt mát bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng thơ của anh vẫn còn nguyên lụa trắng
9/6/2010(View: 22086)
Văn Tế Thiên Thái Trí Giả Tác giả Đại Sư Tuân Thức Việt dịch: Từ Hoa Nhất Tuệ Tâm *** 1. Nhất tâm đảnh lễ Thiên Thai Trí Giả trong núi Đại Tô tu Tam Muội Pháp Hoa Tâm tâm tịnh thường lại qua pháp giới Như mặt nhật trên không chẳng trụ không Ba ngàn thật tướng tức khắc viên thông Tám vạn trần lao đều đồng chân tịnh. Xưa hội kiến Linh Sơn còn hoài niệm Nay toàn thân bảo tháp thấy rõ ràng Nếu chẳng cùng sư Nam Nhạc tương phùng Ai biết được tướng thâm sâu thiền định?
9/6/2010(View: 17914)
Trước khi viết loạt bài thơ trong phần 1 (Hương Đạo Pháp) của thi tập này, tôi đã có gần 900 bài thơ, xoay quanh các đề tài như quê hương đất nước, lịch sử, địa lý, giáo dục, cuộc sống hiện thực, triết lý sắc không, nhân sinh quan - vũ trụ quan Phật giáo, xưng tán Phật và Bồ-tát….. Tôi đang tạm thời dừng lại công việc sáng tác và chuẩn bị làm một số công việc chuyên và không chuyên khác. Nhưng chợt nhớ lại nhiều năm trước đây, thỉnh thoảng có trao đổi với vài vị thân, quen, những người đã đọc gần hết thơ tôi. Họ nói, trong số gần 900 bài thơ đã đọc qua, tuy cũng có nhiều bài khuyến tu, nhiều bài mang tính giáo lý sâu sắc, có khả năng tịnh hóa lòng người, tuy nhiên những bài đó nằm tản mạn chưa tập trung. Hơn nữa cũng cần một loạt bài có nội dung giáo lý căn bản với thuật ngữ, danh từ, pháp số thông dụng, nếu có thể cho thành một tập riêng biệt thì càng tốt.
9/6/2010(View: 12790)
Phù Sinh Nhiễm Thể Ca, TNT Mặc Giang
9/6/2010(View: 15640)
Mùa hạ mà hơi lạnh xông ướp cả gian phòng. Tắt điện, thắp lên ngọn bạch lạp cắm vào một quả thông, nhựa sống vẫn còn mơn man đâu đây, nồng nàn. Mấy mươi năm hiên ngang sừng sững, một cơn bão thổi qua, thông bật gốc ngã quỵ, vương vãi xác xơ. Có gì tồn tại mãi đâu! Rồi tất cả, cũng bị thiêu rụi như ngọn bạch lạp đang cháy dỡ…