Khúc Trường Ca Giao Thừa (thơ)

18/02/201506:11(Xem: 16221)
Khúc Trường Ca Giao Thừa (thơ)


Phat_Di_Lac

Khúc Trường Ca Giao Thừa







 

Cảm ơn

Xin cảm ơn

Trời đất bốn mùa thay nhau chuyển đổi

Xuân sinh, hạ trưởng

Thu liễm, đông tàn

Hiện tượng thiên nhiên

Cũng là chuyện trần gian

Mai thịnh, mốt suy

Nọ hưng, kia phế

Rồi thân người

Sinh già bệnh chết

Huyền nhiệm xiết bao

Cái tất định ngàn đời

Cảm ơn được ngắm chiếc lá vàng rơi

Rất cảm ơn chiếc lá xanh reo đùa trong nắng

Sớm mặt trời Đông

Chiều phương Tây lặn

Kẻ có nỗi buồn

Người có niềm vui

Tâm cảnh theo duyên

Rồi chúng cứ trôi

Lặng lẽ, âm thầm

Trong dòng chảy vô biên sự sống!

 

Cảm ơn

Rất cảm ơn

Làn sương mù dập dờn khẽ động

Ngày buốt đông, giá rét qua rồi

Tiếng chim hót bình yên,

Vui tươi

Như bừng lên chồi non, nụ biếc

Tiếng tắc kè kêu vang

Ngợi ca cụm đá già minh triết

Bật động kiên gan

Trầm mặc vạn đời

Khóm trúc nghiêng mình

Thanh thản giọt sương rơi

Bằng hữu vô tình

Cùng ta

Nghĩa tình biết nói sao cho xiết!

Như ngõ lên Mai Trúc Am

Cảm hứng tuôn tràn

Nên ta phóng bút:

“Tiêu diêu phong nguyệt hữu

Đạm đạm thuỷ sơn tình!”

Cọng cỏ, cành lau nơi đây

Cũng hớp khí bình sinh

Và trong cuộc đại hải tang hồ

Mặt trời xanh

Trong trái tim ta

Chưa bao giờ lặn tắt!

 

Cảm ơn

Rất cảm ơn

Những con cá đỏ lao xao đớp đùa bọt nước

Tri kỷ rong bèo tâm sự chuyện huyền hư

Mỗi vật, mỗi loài vẫn thiện mỹ riêng tư

Dẫu ngôn ngữ rụng lăn tăn

Giữa hai bờ mộng thực!

 

Cảm ơn

Xin cảm ơn

Thanh khí chập chùng non cao, lũng thấp

Hít hơi thở đầy nghe trăm nỗi nhẹ không

Thả cái nhìn xa

Nghe ý tưởng phiêu bồng

Chung trà sớm

Lư trầm khuya

Thưởng ngoạn hương mặc lan

Nhẹ, thơm

Như tình thiền hoá thân làm câu thơ cao sĩ!

 

Cảm ơn

Ta cũng xin cảm ơn

Mùa hạ nắng gắt gay

Cùng ngọn lửa nhân gian

Và tham sân bốc cháy

Tầng thủng Ozon ngột thở kiến sâu trùng

Nắng cõng mùa đi

Ve kêu râm rang

Cây khô, đất nẻ

Nên ruộng đồng giữa bao loài

Khô héo đã từ lâu

 

Cảm ơn

Xin cảm ơn

Bài học nhân quả nhiệm mầu

Mắt thêm sáng

Trí thêm thông

Để thấy rõ cõi trầm luân khổ nạn

Thân phận con người

Giữa mùa đại hạn

Giá trị không bằng hào tỏi, xu rau

Mật mã tính toan

Giăng bẫy địa cầu

Máu và độc

Lửa và ác

Lên ngôi huy hoàng kiêu căng, hợm hĩnh

 

Xin cảm ơn

Vẫn xin cảm ơn

Bầu vô minh tối ám

Con rắn cắn lương tri

Đã nhiễm độc hệ thần kinh

May mắn cho ai

Còn vững chãi đức tin

Gót đất thực bước đi

Cắm trí tuệ, rễ tùng già góc núi

Xao xác bướm Trang sinh

Ngẫng đầu nhìn con trăng bối rối

Bên kia dốc đèo hoang vu

Bóng lữ hành còn cúi đầu lầm lũi

Vô định về đâu

Quê quán, gia hương?

 

Cảm ơn

Ta xin cảm ơn

Tiết thu phân khí trời lành lạnh

Rồi bão dông

Rồi mưa gió phũ phàng

Biết bao trẻ thơ đói nghèo,

Thất học, xin ăn

Bới rác kiếm cơm

Đùm ni-lông làm áo

Lội suối, treo non kiếm tìm con chữ

Nô lệ tình dục

Nô lệ cần lao

Nô lệ giáo dục cùm mang

Trăm đèo, nghìn ải

 

Xin cảm ơn

Ta xin cảm ơn

Vồng khoai, liếp cải

Người mẹ già còng lưng

Đồng ruộng, nương vườn

Cho dẫu cơ cực, lầm than

Mẹ vẫn bát ngát tình thương

Bàn tay và trái tim

Chẳng quảng cáo

Chẳng bán rao

Mà hơn cả những học thuyết bịp loè lý triết

 

Ta vẫn cảm ơn

Xin cảm ơn

Cả những kiêu căng, láo khoét

Để thấy lời Phật xưa

Là sự thật đỉnh cao

Mà khoa học tự nhiên

Mà khoa học nhân văn

Cùng khoa học tự hào

Xẻ mún chia manh

Thế giới vi mô

Không hề biên ranh tâm vật

Dẫu có bước lên sao cây, sao lửa

Dẫu chui tận đáy đại dương

Dẫu khoan thủng vào đất sâu

Thì dục vọng vẫn chưa hề vơi bớt

Mà nó vẫn cứ hoài hoài vô tận nhân sinh

Đáp án khổ đau

Vẫn cứ đóng chốt hữu tình

Chìa khoá địa ngục

Những kẻ lực quyền tranh tay nắm giữ!

 

Cảm ơn

Xin cảm ơn

Những dòng sông dày sâu vẩn đục

Những con đường mời gọi nhau

Cheo leo thẳm vực

Xe ngựa phồn hoa

Người và người cười đùa đú đởn

Như lũ quỷ ám của Dostoevsky

Như thượng đế của Nietzsche đã chết

Bị khoa học đóng đinh

Bên biên rìa sử lịch

Vẫn như nấm mọc tràn lan tà giáo, loạn thư

Ngọn lửa từ Tượng Đầu Sơn

Cháy đỏ ngất ngư

Và thiêu đốt đức lý, nhân luân

Mà chẳng ai thấy được!

 

Xin cảm ơn

Ta xin cảm ơn

Nhờ tỷ người trái tim gầy guộc

Người học Phật trên đời

Biết đúng lúc phủi tay

Dinh lớn, lầu cao

Ác quả hiển bày

Quyền lực, ngai vàng

Giá trị không bằng đám phân tro trấu

Bón cho cây táo non

Giữa sa mạc tình người

Giá trị không bằng chia sẻ nụ cười

Hoặc vá víu tình thương

Giữa những mặt ma rách nát

Hoặc cầm tay dẫn đường

Những tâm hồn què quặt

Bởi ngu si

Bởi ác tật dày sâu!

Những bậc xuất trần ra đi

Dẫu bão nổi từ ruột địa cầu

Tâm biển lặng

Trí non cao

Vẫn nuôi dưỡng đức tin bất thối!

 

Xin cảm ơn

Ta xin cảm ơn

Cõi chợ bán mua tà gian, xảo dối

Để ta học bài

Chân thật bất hư

Để ta luyện thêm

Tâm hỷ, tâm từ

Mới xứng đáng là hạt bụi nhỏ nhoi

Bám trên mảnh phấn tảo y

Của các bậc Như Lai sứ giả!

 

Cảm ơn

Một lần nữa ta xin cảm ơn

Chiếc máy computer

Và những con phím chữ

Gõ ý, lời bát-nhã sang sông

Dẫu là con đò khái niệm chất chồng

Nhưng có phải

Giữa hư vô

Tín hiệu truyền thông

Bóng ảo ngữ ngôn

Vẫn là ngũ minh

Cũng hiển bày lý chơn tục thể!

Xin cảm tạ nghiệp, thời

Còn cho ta hơi thở

Còn cho ta trái tim máu đỏ tình người

Bồ-tát ở đâu

Xin chớ mỉm cười

Kẻ phàm tục, đôi mắt mù mênh

Còn quá nhiều bụi rác!

Khúc trường ca giao thừa

Xuân này

Chúng ta cùng nhau lạy Pháp

Diệu lý muôn đời

Trân bảo, dược vương

Cùng chấp tay nguyện ước mười phương

Trong phiền não

Dễ học bài giác ngộ!

 

Mai Trúc Am, Xuân 2015

MINH ĐỨC TRIỀU TÂM ẢNH

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
16/04/2026(Xem: 632)
Trùng Khổ Thích Minh Chánh Sương lạnh chiều tàn cuộc trần ai Đá dựng bên lều gối tựa vai Miên man sương khói đời sương gió Tím cả khổ đau phủ nhân loài Đau buồn chưa dứt tận đáy lòng Lại vừa nhuốm lấy kiếp sầu đông Len lổi vào trong chùm thiên biến Khổ nọ sầu kia cứ chất chồng Vốn dĩ đường xưa mãi lưu thông Nhưng vì dan díu kiếp tang bồng Nên sầu nhân thế, sầu nhân thế Cứ vậy mà nghe rối tơ lòng Xao xác từng không nhuốm ly tan Đau khổ chồng nhau kiếp cơ hàn Ôi, cõi nhân sinh sầu vạn cổ Rưng rức huyết lệ giữa trần gian. Vạn Hạnh ngày 16/4/2026
15/04/2026(Xem: 1460)
Giữa dòng đời vô thường biến động, hiếm có ai khi tuổi đã xế chiều mà tâm vẫn an nhiên, trí vẫn sáng suốt, và lòng vẫn hướng trọn về Tam Bảo như lão cư sĩ Thị Tâm Ngô Văn Phát (hình trên, cụ đứng bên phải HT Bảo Lạc, bên trái là con trai cụ, anh Thị Chơn Ngô Ngọc Diệp). Cuộc đời của Cụ là một hành trình dài qua bao thăng trầm lịch sử, nhưng cũng chính là một minh chứng sống động cho sức mạnh của chánh tín và hạnh nguyện tu tập bền bỉ. Lão cư sĩ Thị Tâm sinh ngày 30/10/1929 (Kỷ Tỵ), từng là Thủ khoa Khóa 11 Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam (1955), giữ cấp bậc Trung Tá Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, Cụ đã trải qua những năm tháng gian lao trong lao tù cải tạo tại Hoàng Liên Sơn. Sau đó, định cư tại Hannover (CHLB Đức) từ năm 1984, Cụ tiếp tục dấn thân phụng sự đạo pháp và cộng đồng, cộng tác lâu dài với báo Viên Giác, đảm nhiệm vai trò Hội trưởng Hội Phật tử Việt Nam tại CHLB Đức suốt nhiều năm.
15/04/2026(Xem: 1184)
Chẳng quản ngại đường đi chật hẹp, Hay bản án chất chồng những hình phạt vây quanh, Tôi là người làm chủ vận mệnh của mình, Tôi là thuyền trưởng lèo lái linh hồn về bến đẹp !
14/04/2026(Xem: 724)
Đại Ngàn Nguyên sơ…! Du Tăng lên núi ngồi chơi Nghe “Thần” hỏi nhỏ, mấy lời kinh xưa…? Du Tăng bạch vấn nhị Thừa…? Kinh không bát nhã, hỏi thưa đáp rằng..? Đời người mấy kiếp thời dong Đáp rằng: nghìn kiếp, giữa dòng nhân sinh. Đời người mấy kiếp lụy tình..? Đáp rằng: Nghìn kiếp, một mình sinh ra. Đời người mấy kiếp trong ta Đáp rằng: nghìn kiếp, ta bà khổ vui… Đời người mấy kiếp ai ơi Đáp rằng: nghìn kiếp, phải thời tu thân. Đời người mấy kiếp nhớ ân…? Đáp rằng Phật dạy: bốn phần ân sâu…? Đời người mấy kiếp hồi đầu..? Đáp rằng Phật dạy: Niệm lầu Phước duyên. Đời người mấy kiếp ngồi yên, Đáp rằng lữa đốt, bến thuyền sân si…? Đời người mấy kiếp oai nghi…? Đáp rằng tham ái, sầu bi não phiền. Giờ này, rừng hát cõi huyền, Du Tăng về chốn, tịch hiền thênh thang. Y vàng giới luật nghiêm trang. Du Tăng độc bước, đại ngàn nguyên sơ. Riêu phong cổ Thụ huyền cơ Độc cư tịch tọa, bến bờ tự do. Trăm năm rừng hát “U Bò”. Du Tăng ghé lại, nắng tà hu
10/04/2026(Xem: 2841)
Đặng Tấn Tới là thi sỹ của đất trời. Anh từ vũ trụ, càn khôn đến đây để rong chơi, Chơi Trong Buổi Hội Mấy Màu Thanh Thiên, như một bài thơ mà anh đã viết cách đây hơn nửa thế kỷ.Với anh, thi ca là Hơi Thở: “Một hơi vừa đi mất Cho ta hơi mới đầy Chan hòa hương màu đất Vui trời chơi gió bay”
10/04/2026(Xem: 1787)
Thầy vẫn còn nơi đó Nâng bát cơm trắng ngần Bài kinh hòa chuông mõ Ấn quyết hộ nhân tâm Y vàng thơm khiêm hạ Đạo ngôn tỏa ân tình Thơ mềm tươm mạch đá Xuống đồi nhập đồng xanh Trai đường rền diệu ngữ Vô trụ với kim cang Lục hòa bên pháp lữ Hỏi gì chuyện hợp tan?
10/04/2026(Xem: 1725)
Những điều tốt chưa chắc là đã đẹp Góc độ nhìn có rộng hẹp khác nhau Vị thế nào để thấy rõ trước sau Tốt và đẹp đừng nhuộm màu như một Những gì đẹp chưa hẳn đều là tốt Đẹp bề ngoài ai biết tột bên trong Sống ở đời cần phải hiểu rõ thông Tin nhân quả đừng để lòng oán trách
09/04/2026(Xem: 1989)
Ta về thăm pháp lữ Đồi nắng đổ chang chang Tìm hình xưa bóng cũ Hoa khoe sắc hai hàng Chân già qua bậc cấp Nhớ năm tháng thanh xuân Đâu màng chi được mất Chí nguyện phát vô cùng Nắng soi từng vết tích Gió đẩy thoảng trầm hương Rêu rong tô tường vách Đồi còn tỏa thanh lương
09/04/2026(Xem: 2667)
Thời đại chuyển mình, nhịp đời giông bão, Kẻ cố ngăn dòng, kẻ bảo cuồng quay. Thuận theo quy luật tiến hóa , trí nhân có hay ? Nhịp đời gõ nhịp, mở góc nhìn cùng nhịp,! Thức tỉnh bên trong: “chọn lối hài hòa để bắt kịp”
09/04/2026(Xem: 1714)
Đêm không lạnh sao lòng buốt giá Trong cô đơn trùng trùng nỗi nhớ Giọt mưa buồn gõ nhịp mái tranh Tiếng côn trùng rả rích thâu canh. Sáng thật đẹp sao sương thiếu ngọc Lá rũ buồn hoa sắc kém tươi Ngày rất dài lê chân mòn mỏi Ôi trống vắng khua vang sỏi đá.