Khủng bố (thơ)

29/01/201507:34(Xem: 14087)
Khủng bố (thơ)

 

Hoa Cuc Chau Phi (12)

KHỦNG BỐ

 

 

 

Phải đâu thế giới hôm nay

Khủng bố bắt đầu vào cuộc

Từ khi con người có mặt

Khủng bố đồng hành từng ngày

 

Những là :

                   Sát hại trộm cướp

                   Tinh vi lừa đảo

                    Đàn áp quy chụp

                    Nhân danh dốt nát

                   Đỏ đen băng nhóm…

 

Phải đâu !

Nay khủng bố chỉ mang bom đạn

Đến nhà ga, tàu điện, phi trường

Liều tự sát chổ người tụ tập

Hay những nơi cơ sở công đường.

 

Tính thêm;

Nỗi sợ hải từ những trái bom…

Những điều không muốn thấy,

Phải thấy …!

Những điều không muốn nghe,

Phải nghe…!

Những ác tư duy không cần,

Lại cần…!

 

Giáo dục, Đạo Đức vỏ ốc

Bắt đầu từ những dục tham.

 

Sẵn sàng nổ tung

Bao nhiểm ô, thảm họa thiên nhiên

Khi dòng sông

Lòng đất,

Núi rừng

                   Là sự chết!

Khi khoảng trời vẩn đục bởi khí độc…

Có khủng bố nào

Khủng bố hơn !

 

                              MẶC PHƯƠNG TỬ.

 

 

 

 

ĐỒ YÊU!

 

Khi xưa

Phật Ngài bỏ ráo

Sau lưng chẳng tiếc, ra đi

Vấn thân vào đại tuyết lảnh

Tìm ra mối đạo Từ Bi.

 

Con đường bình an : Vô nhiễm

Con đường ý thức : tự thân.

Nhận ra qui trình hiện tượng

Khổ đau từ ấy… tiêu dần!

 

Cửa đạo thường hằng mở rộng

Thênh thang lộng gió muôn phương

Lòng người thường khi khép kín

Hoang vu phía trước con đường.

 

Ngày nay có người đến Phật

Cầu xin, cầu xin lắm điều…

Khiến trên sen vàng chín phẫm

Phật nghe, Phật càng sợ nhiều…!

 

Ngày xưa Phật bỏ tất cả

Bây giờ nhẩm nhẩm… đồ yêu !

 

                                                      MẶC PHƯƠNG TỬ.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
29/10/2010(Xem: 15904)
May I be free from enmity and danger, May I be free from mental suffering, May I be free from physical suffering
28/10/2010(Xem: 19026)
Một thương chú tiểu dễ thương Hai thương chú tiểu chọn đường đi tu Ba thương sớm tối công phu Bốn thương chú học và tu đàng hoàng Năm thương chú tiểu nhẹ nhàng Sáu thương chú tiểu đoan trang nụ cười
23/10/2010(Xem: 21086)
Nhiều thế kỷ trước, một vị vua đã lãnh đạo dân tộc Việt Nam hai lần đẩy lui quân Mông Cổ xâm lăng. Một hôm, vào năm 1293, vị vua anh hùng này đã rời ngôi vua, và vài năm sau trở thành một nhà sư và đã để lại một di sản Thiền Tông bây giờ vẫn còn phát triển để trở thành dòng Thiền lớn nhất tại Việt Nam. Ngài tên là Trần Nhân Tông, vị vua thứ ba của Nhà Trần và là vị sáng lập Dòng Thiền Trúc Lâm.
22/10/2010(Xem: 25809)
Vào khoảng các năm 1972–1974, Cố Hòa thượng Thích Trí Thủ, thường được Tăng Ni-Phật tử gọi cung kính gần gũi là “Ôn Già Lam”, đang trong thời gian dài hoằng pháp tại Nha Trang và các tỉnh miền Trung, Ôn tạm an trú trên chùa Hải Đức, nơi có Phật học viện Trung Phần, trên ngọn đồi Trại Thủy. Khoảnh vườn và thềm hiên phía trước tịnh thất của Ôn dần dà trở thành một hoa viên nho nhỏ với nhiều cây cảnh hoa lá đẹp lạ, là nhờ ở bàn tay chăm sóc thương yêu của một vị cao tăng đức độ nhân từ.
21/10/2010(Xem: 17913)
Bướm bay vườn cải hoa vàng , Hôm nay chúng ta cùng đọc với nhau bài Bướm bay vườn cải hoa vàng. Bài này được sáng tác trước bài trường ca Avril vào khoảng năm tháng. Viết vào đầu tháng chạp năm 1963. Trong bài Bướm bay vườn cải hoa vàng chúng ta thấy lại bông hoa của thi sĩ Quách Thoại một cách rất rõ ràng. Đứng yên ngoài hàng dậu Em mỉm nụ nhiệm mầu Lặng nhìn em kinh ngạc Vừa thoáng nghe em hát Lời ca em thiên thâu
20/10/2010(Xem: 14295)
Nếu mai mốt Ba có về thăm lại Con chỉ dùm căn láng nhỏ bên sông Nơi Mẹ sống trong chuỗi ngày hiu quạnh Nặng oằn vai một nỗi nhớ thương chồng
20/10/2010(Xem: 17852)
Nhân-sinh thành Phật dễ đâu, Tu hành có khổ rồi sau mới thành, Ai hay vững dạ làm lành, Chứng-minh trong chốn minh-minh cũng tường.
13/10/2010(Xem: 11073)
Nguyệt lạc Ô Đề sương mãn thiên Giang phong, ngư hoả đối Sầu Miên Cô Tô thành ngoại Hàn-San Tự Dạ bán chung thanh đáo khách thuyền
12/10/2010(Xem: 14644)
Trách lung do tự tại Tán bộ nhược nhàn du Tiếu thoại độc ảnh hưởng Không tiêu vĩnh nhật sầu.
12/10/2010(Xem: 14141)
Ta lấy viết phết cuộc đời lên giấy Nghe đất trời cuồn cuộn âm ba Giữa thinh không ẩn hiện bóng sơn hà Nghiêng nét bút phóng ngang bờ ảo mộng