Tôi chỉ là.... tờ giấy bạc (thơ)

15/01/201508:43(Xem: 22723)
Tôi chỉ là.... tờ giấy bạc (thơ)
blank
Inline image
 



Chỉ Nên Vừa Đủ Ấm

Thuở ấy, vào một sớm mùa đông Đức Thế Tôn và Tăng đoàn ở trong những hang đá 
và những ngôi tịnh thất nhỏ trên núi. Bấy giờ Ngài đã lớn tuổi, Ngài cảm thấy lạnh khi trời trở rét. 
Tôn Giả A-nan mang cho Thế Tôn một tấm y để ngài quấn thêm vào người. Nhưng vẫn còn lạnh... 
Tôn Giả A-nan mang thêm một tấm y nữa, đức Phật cảm thấy vừa đủ ấm.

- " Thôi đủ rồi A nan, ba y là được rồi. Sau này, những người đệ tử của ta, chỉ nên có ba y 
đủ ấm qua những ngày đông, không nên cầu kỳ làm gì, đã làm một người xả tục xuất gia rồi! ".

Sáng hôm đó, Ngài đứng trên núi nhìn xuống những cánh đồng dưới chân núi nối nhau 
thành một vệt dài và những người nông dân lam lũ đang tất bật trên cánh đồng...
Đức Phật nói với Tăng đoàn, "Này các Tỳ Khưu, từ nay chiếc áo người tu sĩ cũng nên như 
những mảnh ruộng kia, được ráp lại từ nhiều mảnh vải nhỏ. Khi làm tu sĩ, mặc lên người tấm y ấy,
các con nhớ phải làm mảnh ruộng thật tốt, giúp những người dân lam lũ nuôi lớn trong họ những
thiện căn, nuôi lớn trong họ những yêu thương, để mai sau đời của họ đỡ phải nhọc nhằn "...

Không biết tự bao giờ tôi đã yêu Người, từ những điều giản dị như thế!

Namo Buddhaya 
__(())__
blank
 
money
 Tôi chỉ là...

Tôi chỉ là tờ giấy
Mà uy lực vô song
Trước tôi, người run rẩy
Đổi giọng, đổi cả lòng..

Tôi chỉ là tờ giấy
Mà khiến đời long đong
Ngược xuôi hai dòng chảy
Mãi kiếm tìm, chờ trông...

Đời đen, tôi tẩy trắng,
Trắng- tôi nhuộm thành đen
Đường cong tôi bẻ thẳng
Lạ biến thành thân quen.

Tôi là một mảnh giấy
Người cao thượng.. bỗng hèn,
Kẻ hèn thành.. '' thượng đế ''
Dù tâm hồn lấm lem..

Ai cho tôi giá trị,
Ai cho tôi quyền năng,
Ai cho tôi tiếng nói, 
Ai vì tôi nhọc nhằn ?

Tôi chỉ là mảnh giấy
Thiện, Ác cũng là tôi,
Dù chà tôi dưới đất
Thoáng chốc trèo lên ngôi.

Hỏi trên đời mấy kẻ
Thoát được bàn tay tôi ?
Tôi xua Đời lẫn Đạo
Chạy vào trong luân hồi..

Tôi là một tờ giấy
Đời vui, buồn mênh mông...
Chỉ ai Luôn Tỉnh Thức.
Hết bị tôi quay mòng! 
 
Thích Tánh Tuệ 

blank
Đừng cố gắng là
thánh nhân,
bằng không tính thánh thiện của bạn 
sẽ không thực là thánh thiện,
– tự hào trong điều đó 
sẽ làm mọi sự thành xấu đi.  
OSHO
blank
blank
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
07/01/2022(Xem: 11616)
Mười lăm năm -giấc ngủ trưa Bao nhiêu chìm nổi chẳng chừa nguồn vui Bao năm lưu lạc kiếp người " Cõi người ta " vẫn không nguôi tự tình Thăng trầm trong kiếp ba sinh Dấu hằn chấm hỏi -phận mình sao đang ? Sông lam lặng chiếc đò ngang
07/01/2022(Xem: 10130)
Tâm Linh Ánh Sáng Mười Phương, Nhân Duyên Kính Phật, Tâm Hương Di Đà. Pháp Âm Nối Gót Bảo Toà, Thênh Thang Mây Trắng, Hà Sa Chốn Tình.
07/01/2022(Xem: 10608)
Trông ra bốn biển năm châu Duyên thơ tao ngộ vàng thau tỏ tường Một người trăm vẻ thiện lương Bồ đề tâm nguyện tỏa hương tinh thần . Tiếng thơ ngọc chuốt vang ngân Tình thơ hồ điệp thiện chân nẻo về Rót tròn cung bậc tỉ tê Trường thiên BỤT CỦA BÉ – đưa về nẻo TÂM
07/01/2022(Xem: 10112)
Cuộc sống là một chuỗi dài giữa lý tưởng và hiện thực. Lý tưởng là điểm hẹn bình yên, trong khi hiện thực đầy dẫy rộn ràng và dạt dào yêu thương. Nhà thơ Hạnh Phương trên bước đường phụng sự lý tưởng đã có những bước đi nhẹ nhàng với nụ cười hiền thiện mà tâm hồn chan chứa yêu thương hy vọng trẻ trung. Nếu thơ là người, và người là nguồn cội của thơ thì Hạnh Phương là hiện thân của nguồn thơ mênh mông đa cảm, đa sắc màu. Thơ của anh chứa chan hy vọng, đầy ắp yêu thương, nhẹ nhàng như làn mây phiêu lãng, và thoang thoảng hương sen tinh khiết.
06/01/2022(Xem: 10262)
Chùa tôi nho nhỏ trong làng Dân chúng bao bọc với hàng cây xanh Trước chùa có cái sân banh Hè về trẻ nhỏ vây quanh nô đùa Chùa tôi hoa lá bốn mùa Xuân Về hoa nở gió đùa bướm bay
06/01/2022(Xem: 9903)
Mơ làn tiết mới quyện ngàn mơ, Chờ đến chùa thiêng khách ngóng chờ. Ánh đạo yên bình thêm tuệ ánh, Tơ lòng lắng dịu bớt tình tơ. Lý thông ứng biện mau hòa lý, Bờ giác nguyền trau sớm cập bờ. Cúi lạy cầu may thà chớ cúi, Ngờ kinh giáo pháp, khổ vì ngờ.
06/01/2022(Xem: 19375)
Trên đường dài có một bà Tay bồng đứa nhỏ đi xa mệt nhoài Cho nên bà muốn xả hơi Nghỉ chân dừng lại ngay nơi lề đường Rồi bà ngủ thiếp mơ màng Nào hay có kẻ lạ đương tới gần Tay cầm đường ngọt trắng ngần Đưa cho đứa nhỏ ham ăn vô cùng,
06/01/2022(Xem: 13904)
Thuở xưa có một người nghèo Làm ăn vất vả, bao nhiêu muộn phiền Để dành được một ít tiền Thấy người giàu khác chàng liền nghĩ suy: “Tiền ta chẳng có nhiều gì Đem ra so sánh ta thì thua xa Người kia giàu có quá mà.”
05/01/2022(Xem: 16884)
Là người Phật tử phải nên Ngẫm trong hành động nói lên điều gì Bao nhiêu ý nghĩ sân si Tham lam vị kỷ ích gì cho thân
05/01/2022(Xem: 19259)
Chuyến tàu của đời tôi : Le train de ma vie.