Tự Tại

10/01/201515:04(Xem: 17218)
Tự Tại

 

 phong canh 4

Nếu như cuộc sống mọi điều như ý

Thế gian này đâu có kẻ khổ đau

Ta với người cũng có điểm giống nhau

Hãy thông cảm cho nỗi đau kẻ khác

 

Vì quá đói mới thấy ăn quan trọng

Bị khát khao sẽ thèm muốn vô cùng

Người và ta vẫn có một điểm chung

Không tham vọng đâu có gì đau khổ?

 

Người đang khổ thôi từ nay đừng khổ!

Dừng lại đi buông bỏ mọi tham cầu

“Thiểu dục tri túc” nhớ hiểu thâm sâu

Thực hành đúng sẽ yên vui tự tại

 

Trên thế giới này nhiều điều tốt đẹp

Đẹp nhất là một nếp sống vị tha

Vật chất trần gian dù có bao la

Mà không đạo đức làm sao đẹp được?

 

Đức trọng quỷ thần cũng luôn kính nể

Lo sợ gì chuyện thiên hạ khen chê

Việc thế gian mặc ai thích nhún trề

Mình tự tại dạo chơi bằng trí đức.

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/07/2011(Xem: 27746)
Tiếng chuông chùa mãi ngân vang, vào lúc buổi bình minh vừa thức giấc hay lúc chiều về, đem theo âm thanh ấm cúng, chan chứa tâm tình, lan rộng ra khắp không gian. Từ bao đời qua, tiếng chuông chùa trở thành nề nếp đẹp của văn hoá tâm linh cho mọi người, với nhịp khoan thai, nhịp nhàng, trong âm vang như chứa những niềm vui, hỷ lạc, một tấm lòng nào đó, khó diễn tả được.
26/07/2011(Xem: 13834)
Quán tưởng (thơ)
26/07/2011(Xem: 13658)
Chiều thăm điệu Hảo (thơ)
25/07/2011(Xem: 12881)
Tôi bước chân qua những phố phường Bụi trần uế tạp gót chân vương… Lòng chưa nhận định niềm Chơn Giả Cảnh hý trường hay bãi chiến trường? Mây quấn non sông hận ngút trời Ngàn năm oán khí vẫn chưa trôi… Danh từ “Dân Tộc” say binh lửa Máu lệ càng thêm ngập Biển Đời.
25/07/2011(Xem: 14108)
Những giọt huyết ngà (thơ khóc con)
24/07/2011(Xem: 13464)
Trầm mặc lầu hương (thơ)
23/07/2011(Xem: 13905)
Mưa rơi trong Chùa (thơ)
23/07/2011(Xem: 16722)
Khóc Cha (thơ)
23/07/2011(Xem: 14242)
Trời mưa sắc thuốc hầu Thầy (thơ)