Ký ức quê Ngoại (thơ)

01/10/201408:09(Xem: 16868)
Ký ức quê Ngoại (thơ)

 dl-chuyentrang-7

 

2. KÝ ỨC QUÊ NGOẠI

 

Lòng vẫn nhớ ngày hè xa xưa ấy,

Tôi còn là cô bé tuổi mười hai.

Trời hôm ấy, chín tầng cao xanh thẳm,

Gió mơn man nỗi vui sướng dâng tràn,

Mắt háo hức nhìn con đường trước mặt,

Lòng đăm đăm về hướng cuối trời xa

Đinh ninh đó là miền quê yêu dấu,

Mẹ vẫn hằng thương mến nhắc cùng tôi…

 

÷

 

Quê Ngoại đây rồi, thân thương sao!

Lòng rộn vui khi nhìn bầy chim sáo,

Riú rít chuyền nhành, hót giọng nổi sôi,

Lũy tre quê lại khiến mắt bồi hồi,

Tre rủ bóng che dòng kênh phẳng lặng,

Giờ lại trùm mát rượi cõi hồn tôi...

Như chim nhỏ tung tăng bên áo mẹ

Tôi ngập ngừng dừng bước trước hàng me,

Ánh mắt nhin xao xuyến run nhè nhẹ,

Chiếc lưng còng, mái tóc bạc quá quen…

Phút hàn huyên Ngoại không nói nên lời,

Chỉ ôm tôi mừng mà nước mắt rơi...

Ngày sau ngày, rong chơi trên quê Ngoại

Tôi làm quen với cô bé cạnh nhà,

Hai đứa trẻ như thân từ lâu lắm,

Quấn quít bên nhau nữa bước chẳng rời.

Có những trưa trốn Ngoại, rủ nhau bơi

Cùng vùng vẫy trong dòng kênh xanh mát.

Lại cùng nhau trèo tót đỉnh non Sam,

Chia với nhau trái chín cúng trăng rằm.

Cái hột xoài cùng chăm chút nâng niu,

Theo ngày tháng, nhú mầm xanh nhỏ xíu,

Cây lớn lên và sẽ rợp sân chung …

Những hè sau tôi không về Châu đốc

Ngoại đã về chung sống với chúng tôi.

Trong tâm tưởng tôi vẫn thường mong nhớ,

Giữa hai nhà là một gốc xoài tơ.

Giờ chắc nó đã lớn nhiều bạn hở?

Trời bình yên sao mây kéo mịt mờ,

Miền biên giới Tây nam trăn trở,

Tim thành phố đập theo từng hơi thở,

Của một vùng quê cách trở xa xôi.

Tôi biết Ngoại có những đêm thao thức,

Giấc chẳng tròn, tiếng đại bác vọng xa

Quê Ngoại nghèo chỉ bờ tre mái rạ

Mà tình người ấm mãi cõi lòng ta...

÷

Tin đâu tin nghe xót xa trong dạ!

Một đêm tối giặc tràn sang đốt phá.

Cướp đi rồi bao mạng sống thân quen!

Thôi chẳng còn mái lá với bờ tre!

Kênh Vĩnh Tế đã loang nhiều vệt máu!

Và trời đất nhuộm một màu áo não!

Tiếng nấc nào nức nở xé tim tôi!

Đã hết rồi bạn hỡi! Gốc xoài ơi!

 

1985 - Chất Ngọc CT

 

 


 

 

3. ĐÓA HỒNG TẶNG MẸ

 

 

 

Viết về Mẹ là đề tài muôn thưở,

Nó hằn sâu vết khảm ở trong tim.

 

÷

 

Ngày bé thơ, từ giấc ngủ êm đềm,

Đến khôn lớn bước tương lai chập chững,

Mẹ vẫn bên con thân thiết đỡ nâng.

Miếng ăn ngon, manh áo đẹp nhường con,

Còn thân Mẹ, hề chi, khi con sướng?

Những buổi sớm gió khuya còn trăn trở,

Mẹ nhẹ nhàng sợ thức giấc con yêu,

Rồi giặt giũ, lo nước cơm tất cả,

Nhẫn nhục làm chiụ đựng hết gian nan.

Thân gầy yếu, vết chân chim quanh mắt

Bụi thời gian nhuộm tóc Mẹ lâm thâm.

Tình của Mẹ- mạch nước nguồn lai láng,

Tưới lên đời con đằm thắm, dịu dàng.

Và đời Mẹ có khi nào vui trọn?

Biết bao giờ con bù được, Mẹ ơi!

Con muốn mãi mãi mình bé bỏng.

Cho Mẹ luôn tươi trẻ như ngày đầu.

 

÷

 

Thân thương sao đôi mắt Mẹ tươi màu,

Khi rạng rỡ niềm vui con biểu lộ.

 

 

1985 Chất Ngọc CT

 


 

 

 

4. TÔ TRÒN MƠ ƯỚC MẸ

 

 

Những màu áo trắng đáng yêu sao,

Dù bên cạnh nỗi đau và bệnh tật,

Hay bảng đen và phấn trắng dịu dàng.

 

÷

 

Mẹ đã chọn tà áo dài giản dị

Để phần con màu trắng nguyên khôi.

Yêu áo trắng nhưng Mẹ đâu thỏa nguyện.

Và ước mơ con thực hiện thay mình.

Mong làm sao ngày bên ghế giảng đường,

Con của Mẹ đường hoàng trong áo trắng.

 

÷

 

Khiết tinh như sương sớm hạt long lanh,

Với tình thương và ý chí của mình,

Con nguyện sẽ tô tròn mơ ước Mẹ.

 

1985 Chất Ngọc CT

 


 

 

7. MỘT CÂU CHUYỆN ĐƯỢC KỂ

 

 

Trong ngõ vắng, nắng trưa hè đổ lửa,

Một cụ ông ngồi khép nép nên đường,

Thẩn thờ nhìn với đôi mắt đục sương.

Vành nón rách tả tơi che vai yếu,

Tay xách bị cũ, lần đi thất thểu…

 

÷

 

Trước cổng sắt một ngôi nhà bệ vệ,

Giỏ rác to ai đó đổ tràn trề,

Chậm chân ngừng, cụ đưa mắt ngó quanh,

Chiếc giỏ rách, cụ nâng niu đặt cạnh.

Bàn tay gầy xương xẩu đang dần đưa,

Nụ cười buồn héo hắt chòm râu thưa…

Ai biết được ông nuôi ba cháu nhỏ,

Sống nhờ vào những chiếc giỏ rác đó!

Lượm túi nhựa đổi miếng ăn từng bữa.

Các cháu ông, đứa lớn nhất lên mười,

Sống khổ nghèo, tuổi thơ bé kém tươi,

Cha mất sớm, mẹ qua đời năm trước

Cùng nương tựa vào ông và túi nhựa…

Để mỗi chiều ông cùng cháu bên nhau,

San sẻ từng bát cháo, miếng cơm rau.

 

÷

 

Trước lầu sáng xập xình vang tiếng hát,

Bên cổ yến ê hề mang kinh ngạc,

Rượu tràn ly hưởng thụ hả hê,

Có ai biết xót thương cho dòng lệ?

Xót xa lăn trên đôi má nhăn già!

Biết khi nào hết những cảnh thương tâm?

Mưa rơi rồi, hoen mắt ướt lâm thâm…

 

 

1987 Chất Ngọc CT

 

 

 

 


 

 

8. BÀ CỤ GÁNH HÀNG RAU

 

*

Những buổi sáng vùi mình trong nệm ấm,

Vẳng xa nghe tiếng rao đục và khàn,

“Ai cải ngt, bẹ xanh, ai dền tía!”

Tiếng rao buồn, ngắt quảng, yếu làn hơi.

 

*

Dáng lừng khừng, một cụ bà mắt đục,

Vai gánh hàng, tay chống gậy lần đi.

Trên quang gánh chỏng chơ vài bó cải,

Áo phập phồng những mụn vá tả tơi.

 

*

Lòng se thắt, phải đâu vì gió lạnh!

Chiếc lưng còng, tiếng rao chạnh lòng sao!

Tiền bán cải có đủ no một bữa?

Nắng cao rồi, bà khấp khểnh lần đi…

 

 

 

 

 

 

1987 Chất Ngọc CT

 

 


 

 

9. CÓ NHỮNG GIẤC MƠ

 

 

Lòng lưỡng lự, nghề nghiệp nào cũng qúy.

Con thường mơ về phấn trắng bảng đen,

Tà áo dài vương bụi phấn thân quen,

Nghề của mẹ con vẫn thường ao ước.

 

*

Tà áo trắng khiết tinh bên ống nghiệm,

Bước chân vang trong phòng vắng êm đềm.

Bên hóa chất vui say đời hóa trị,

Ôi ước mơ nghiên cứu thật trang nghiêm.

*

 

Ước mơ nào Mẹ cũng dắt con đi,

Mong rằng con sẽ đến với trường Y,

Cổng cao cao, hoa hoàng hậu thầm thì,

Trên nón trắng,đáng yêu màu thập đỏ.

 

1983 Chất Ngọc CT

 


 

 

11.  Áo Ai Trong Nắng

 

 

Trời xanh mây trắng bay,

Gió đùa ngọn cỏ may

Rồi mơn man mái tóc

Tà áo dài bay bay.

 

*

Ngày thơ khi còn bé,

Hay nhặt phượng trưa hè

Lòng vu vơ xao xuyến

Khi nhạc trỗi ve ve.

&

Có biết bao thân thương,

Thưở cắp sách tới trường,

Tà áo cô tha thướt,

Càng nhìn dài vấn vương.

&

Ta đã hiểu vì sao

Có những khoảnh khắc nào,

Hình ảnh thầy cô giáo

Lại gợi nỗi nao nao.

 

Con người được sinh ra,

Đâu chỉ sống mình ta,

Cống hiến vì tất cả

Bui phấn kết thành hoa.

&

Trong những nghề cao qúy,

Đáng qúy nhất nghề chi?

Người hỏi nghĩ gì khi

Chọn nghề mình chung thuỷ?

&

Trả lời người sao đây,

Màu áo trong màu mây

Là ước mơ thanh khiết

Ấp ủ thưở thơ ngây.

 

*

Trời xanh mây vẫn bay,

Nắng ùa đến trong tay,

Gửi nhiệt tình trong nắng

Áo và mây cùng bay.

 

1985 Chất Ngọc CT


 

12. Không Đề 1

 

 

Trong nhiều lúc bi quan và chán nãn

Thấy cuộc đời lãng đãng kéo dài sao!

Nghiệp kiếp này đền trả đến khi nào?

Ôi thời gian chẳng chiều lòng ai ! Tá!

#

Có những lúc mơ được làm đời lá

Non mởn mà trên nhánh biếc xôn xao

Nghe tiếng chim cất giọng hót ngọt ngào

Ru đời lá với chuổi ngày óng ả!

#

Mà quanh đây sao khoảnh trời tối hẹp.

E dè nhìn đâu ánh sáng tương lai!

Phận Kiều Tử chẳng tìm được thoải mái!

Biết bao giờ ta nắm giữ tương lai!

 

  Chất Ngọc CT

 1985

 


 

17.  NGUYỆN CẦU

 

 

 

Lòng thành con hướng đến tòa sen,

Nguyện cầu nay là một thói quen

Niềm tin là cội nguồn sức mạnh

Chữ Sắc Không lại giúp thành nên.

 

 

 

1984                  Chất Ngọc CT

 

 

 


 

 

 

18.GỬI MỘT MIỀN XA

 

Nơi quê tôi chỉ hai mùa mưa nắng,

Nên chưa hề nhìn được tuyết gió đông,

Cũng chưa thấy được nắng đào hồng,

Cùng gió nhẹ đưa thu vàng khe khẻ.

 

*

Và miền Bắc xa xôi, từ thưở bé,

Đã thân thương trong giấc ngủ mơ màng,

Niềm tự hào trong tâm khảm tôi mang

Trong trang sách in còn thơm mực mới.

 

Mỗi lúc đọc thấy lòng tươi roi rói,

Đây phố vàng lã lướt lá thu rơi,

Đào Nhật tân, hồng rực rỡ đón mời,

Mà thi văn, mà những bài ca gợi.

 

Tôi như thấy vị hồng trên chót lưỡi,

Mùi vải thơm tu hú liệng vui mừng,

Và trong xanh dòng suối hát tưng bừng

Thấp thoáng ẩn trong lùm cây rậm mát.

 

*

Miền đất đó cũng trong cùng đất nước,

Mà hai đầu xa lắm nhịp cầu ô

Vẳng đâu đây giọng hát nghe mơ hồ:

“ Quê hương tôi có sông đào xinh xắn”.

 

Trời đang hửng mà đâu rồi màu nắng,

Lòng xốn xang cho miền đất tôi thương

Trời chẳng yên lành cho mây trắng vương

Xin gửi đến niềm thương tôi vời vợi.

 

 

Chất Ngọc CT

 1989

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
04/09/2021(Xem: 15581)
Thầy kính, con cám ơn Thầy đã giảng " Bản môn + Tích môn" cho con nghe, hiện con đang đi Kur khi về con sẽ đọc. Thầy đã gợi lại hình ảnh ngôi chùa Quán Âm Ngài Quảng Đức trụ trì, khoảng thời gian 1978 con thường đến chùa Quán Âm nghe HT Thông Bửu thuyết Pháp Hoa kinh, cứ mỗi rằm, 30 con thường tới chùa tụng sám hối và phụ nấu cơm cúng dường trai tăng , con thích nhất vào những buổi sau giờ ăn được phát cơm cho những người ăn mày. HT TB thường bảo con " Mai là Danh, là khỉ" vui lắm! HT chỉ dùng cơm với rau muống luộc và có giọng trì mật tông "UM" rất trầm hùng
03/09/2021(Xem: 9573)
Ngày lễ mừng Cha lại về trên quê hương Nước Úc Kỳ diệu mỗi năm đều trùng hợp mùa báo hiếu Vu Lan Ấm áp tâm linh niềm hạnh phúc miên man Hướng về Cha thế tục, cùng quý Sư Cha đầy tâm Đạo! Kính dâng trọn lòng thành đảnh lễ ngôi vị trân báu Cõi Ta Bà hội nhập làm lợi khắp quần sanh Rất giản đơn chỉ quan tâm chăm sóc sự an lành Với tất cả năng lực hy sinh vô điều kiện !
02/09/2021(Xem: 8425)
Mẹ hát đưa tiễn ta đi, Mang theo tiếng mẹ ta đi vào đời. Dù đi trọn kiếp con người, Vẫn chưa quên hết những lời mẹ ru.
01/09/2021(Xem: 13683)
Kính dâng Thầy bài thơ bổ túc cho bài Thừa Tự Pháp ( bài thứ ba trong Trung Bộ Kinh ) đã gửi lần trước . Hy vọng lần này sẽ thật hoàn chỉnh và đầy đủ vì con đã nghe đi nghe lại lần thứ ba và sẽ được Thầy hứa khả .. Con đính kèm lại bài Thừa Tự Pháp , nhưng không có copy bài giảng của Sư Sán Nhiên Kính đảnh lễ Thầy, HH Những bài kinh Trung Bộ ... Khi được giảng sâu vô cùng lợi ích Thừa tự Pháp Phật nào phải chỉ đọc, tụng kinh (1) Học hiểu và thực hành ứng dụng đời sống mình Qua câu ngạn ngữ “ Ngọc bất trác bất thành khí , Nhân bất học bất tri lý “
01/09/2021(Xem: 8757)
Ta buồn cho một kiếp người Lầm than mưa nắng khóc cười rả thân Mưu sinh đây đó thị thành Giờ đôi tay trắng gồng mình về quê.
01/09/2021(Xem: 9935)
Hãy “bịt miệng, rửa tay, yên một chỗ” (1) Mọi nghĩ suy phải tích cực lạc quan Sống vị tha trọng nghĩa xóm tình làng Xây dựng lại gia đình nhiều năng lượng
30/08/2021(Xem: 16383)
Nụ cười Anh tỏa nắng Giữa dịch bệnh đau thương Trái tim Anh lấp lánh Trong cuộc sống đời thường
29/08/2021(Xem: 14077)
Mộng trong mộng, ai tỉnh ai say ? Kính bạch Thầy sáng nay nghe lại buổi trà đàm của Sư Thúc (Minh Đức Triều Tâm Ảnh) có câu hỏi như sau " tại sao trong lúc nước nhà đang bấn loạn vì dịch mà quý Tăng lại có thể an ổn ngồi đây mà tu tập " Con đã tự mình trả lời đáp án qua bài thơ này ...không ngờ lại trùng hợp chút ít với câu đáp của Sư Thúc ( tuy con không đủ trình độ để hiểu rõ hạnh Sa Môn mà Đức Phật đã thuyết giảng ) . Kính dâng Thầy bài thơ này như con chỉ biết dùng năng lượng tu tập để cầu nguyện , kính chúc sức khỏe Thầy , HH Đời người chớp mắt qua đi như giấc mộng Nhưng ... mộng trong mộng ai tỉnh ai say ? Trà đàm vấn đáp ... nhiều câu hỏi thật hay Ta có thể ung dung bình thản ngồi tu Đạo lý ?
29/08/2021(Xem: 11772)
Cỏ hoa là tinh anh của trời đất, nhật nguyêt, nghìn năm kết tụ tạo nên rồi chuyển mình hóa hiện thành em, người em gái dịu dàng, duyên dáng, đoan trang, thuần hạnh, thanh thản một Nàng Thơ vô cùng diễm tuyệt. Hiền thục em về, tỏa ngát hương thanh tịnh trên mắt ngời tuyệt hảo, sáng tinh anh chiếu diệu từ thẳm sâu lòng long lanh, lấp lánh ánh tuệ tâm. Rồi rực bừng lên ngút ngàn hoa nắng lẫn mưa nguồn, tuôn chảy xuống biển trăng ngần, dậy sóng cung đàn giữa trần gian tha thiết huyền ngân… Thác ca suối hát chan hòa cùng sông hồ, biển núi, mặt trời, mặt trăng, mây trắng, trời xanh, sương mù, chim bướm, cỏ hoa…tạo thành bản đại hòa điệu khúc. Rung hồn vũ trụ càn khôn và cũng là vẻ đẹp muôn thuở của thiên nhiên, của thi ca, của âm nhạc, biểu hiện từ cõi giới nội tâm thâm mật, ngân lên bản tình ca bất tuyệt thiên thu.
28/08/2021(Xem: 10189)
Mô Phật Chị ơi Lữ khách dừng chân chốn hồng trần Đường đời vạn nẻo đã gian truân Tìm về chốn cũ vui an lạc Sợi nắng trần gian tắt xuống dần Đừng buồn Chị nhé, em an nghỉ Đã qua rồi một kiếp nhân sinh Đừng nghĩ Xuân tàn hoa không mọc Cành ươm nẩy mộc kiếp lai sinh Duyên nợ chị em nào có mất Em mãi trong Chị, Chị trong em Nào cùng giọt máu yêu Cha Mẹ Nào thân tứ đại vẫn nguyên hình Chị ơi tạm biệt, thôi tạm biệt Hẹn gặp nhau cùng kiếp lai sinh Niệm Phật cùng em vui Chị nhé Cho người trần thế khỏi điêu linh (cảm tác của cư sĩ Diệu Danh, viết cho em trai chị Nguyên Ngọc, Phạm Thiện Sơn Pháp danh Quảng Thanh (15.8.1958-25.8.2021)