Mục Kiền Liên còn đó gương xưa (thơ)

12/08/201416:49(Xem: 26378)
Mục Kiền Liên còn đó gương xưa (thơ)

muc-kien-lien-04



MỤC LIÊN CÒN ĐÓ GƯƠNG XƯA
( Thơ Thanh Trúc, phỏng theo Kinh Hiếu P.T.T )






Mỗi độ Thu sang nhớ bóng Người

Chiều xa vẳng lại tiếng chuông rơi

Mục Liên Tôn Giả bừng tâm thể

Thần túc bay cao tỏa rạng ngời

Tìm xem bóng Mẹ tận U minh

Ngục tối mở toang thoáng bóng hình

Lòng hiếu dâng lên tràn cõi mộng

Bát cơm hóa hiện tưởng ân sinh

Chao ôi ! Thương Mẹ vừa nâng chén

Cơm hóa thành than ửng đỏ hồng

Đau xót tâm cang rưng ngấn lệ

Nghẹn ngào trước cảnh ngậm ngùi trông

Biết nói gì đây biết nói gì

Bao nhiêu oan trái bởi vô minh

Do thân khẩu ý gây nên nghiệp

Tát cạn nguồn cơn bóng với hình

Thần thông giây lát ngự đài mây

Một thoáng Kỳ Hoàn tay chắp tay

Pháp nhủ thỉnh xin ơn Phật độ

Bảy đời cha mẹ thác đâu đây

Tội buộc thân lời vàng Phật dạy

Tự tay tháo gở chủng căn lành

Tâm từ triển nở vờn oan trái

Tam Bảo mười phương pháp độ sanh

Tháng bảy ngày Rằm ngày tự tứ,

Mười phương Tăng tịnh bốn phương chờ

Hương hoa lễ vật dâng tròn đủ,

Hành pháp cúng dường chuyển thế cơ

Một niệm tấc thành đấng Thánh Tăng

Dung thông ba cõi cảm chiêu về

Trùng trùng oan nghiệp mờ sương khói

Phiền não tan theo mấy dặm kề

Thanh đề vong mẫu chuyển sanh thiên

Ngời rạng minh linh toả đạo tràng

Trổ nụ không hoa thần diệu pháp

Hé mầm trí tuệ dội âm vang

Tâm hiếu Mục Liên tròn hạnh quả

Ơn Ngài thấm nhuận ngợp trời mây

Chúng con Phật tử nương theo Pháp

Thắp sáng đèn tâm giây phút này.




Thanh Trúc


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
07/07/2015(Xem: 35385)
Thôi kệ, buồn chi những tiếng đời Chỉ là âm điệu thoảng đầu môi Nghe khen càng thích, chê càng khổ Thế sự muôn trùng.. vẫn cứ trôi..
01/07/2015(Xem: 29212)
Hề chi một phận đời riêng Buông hơi nằm xuống mà nghiêng đất trời Thiếu ta, đời cũng vậy thôi! Ta là hạt bụi giữa đời bao la..
01/07/2015(Xem: 35907)
Chủ đề Một Cõi Đi Về, Thơ và Tạp Bút tập hai, một lần nữa, được cái cơ duyên thuận lợi hân hạnh ra mắt quý độc giả. Cách đây ba năm tập một đã được xuất bản vào năm 2011. Hình thức và nội dung của tập hai nầy, cũng không khác tập một. Nghĩa là chúng tôi cũng chia ra làm hai phần: Phần đầu là thơ và phần sau là những bài viết rải rác đã được đăng tải trên các tờ Đặc san Phước Huệ. Tờ báo mỗi năm phát hành ba kỳ vào những dịp đại lễ như: Phật Đản, Vu Lan và Tết Nguyên Đán. Do đó nên những bài viết có những tiêu đề trùng hợp và nội dung có chút ít giống nhau. Tuy nhiên, mỗi bài đều có những sắc thái hương vị riêng của nó. Ngoài ra, có những bài viết với những tiêu đề khác không nằm trong phạm vi của những ngày đại lễ đặc biệt đó. Nay chúng tôi gom góp tất cả những bài viết đó lại để in chung thành một quyển sách tập hai nầy. Về ý nghĩa của chủ đề nói trên, chúng tôi cũng đã có trình bày rõ trong tập một. Ở đây, chúng tôi không muốn lặp lại. Điều quan trọng mà chúng tôi muốn nói ở đây là
01/07/2015(Xem: 17701)
Trôi Theo Dòng Hư Thực
25/06/2015(Xem: 14385)
Narada, Narada ! Nghìn năm tình du ca Nghìn năm bờ sinh diệt Đất trời mộng thực kiêu sa. Hồn du tử khúc hòa ca linh cầu.
23/06/2015(Xem: 15528)
Tay nâng bát ngọc của trời Mồ hôi, huyết lệ của người quanh ta Hạt cơm đổi biển châu sa Ngọt thơm tình nghĩa, mặn mà nhân duyên Nguyện tu tinh tấn đáp đền Nguyện độ đại chúng, cửa thiền mở toang
21/06/2015(Xem: 22720)
Nước mắt của Quán Thế Âm làm sao đong đếm? làm sao lau khô những giọt nước trong veo chảy xuyên các kiếp?
21/06/2015(Xem: 14375)
Trên đồi máu lõa lồ trăng úa chết Bóng hồn tôi xiêu đổ giữa trời mây Sương khói vỡ uông uông chuông tử biệt Biển thiên thu lảo đảo con táu say!
20/06/2015(Xem: 18352)
Hình Đồng nhập Phật đạo Nối gót chư Tổ Sư Đại thừa kinh tham cứu Nhập thất ngộ Chân Như.
18/06/2015(Xem: 14503)
Lang thang mây ghé đỉnh non Hỏi thăm Đá cỗi đã mòn bao nhiêu Cô đơn mưa nắng sớm chiều Khi nào chán ngán thì theo Mây cùng. Đá cười cây cỏ nghiêng rung Trôi lăn vô định thì đừng lang thang Mưa thơm, gió mát, nắng vàng An nhiên chóp núi, hiên ngang lưng trời Không mỏi mệt, khỏi nghỉ ngơi Hằng ngày vẫn vậy không dời không nghiêng Đi chi cho rước khổ phiền Ngàn năm một cõi thiên nhiên an lành.