Hanh (thơ)

03/08/201406:52(Xem: 15023)
Hanh (thơ)

 

 
bau troi-2


HANH

 

 

Nghe hắt hiu con gió

Đưa qua bờ chiều nghiêng

Ta hắt hiu nỗi nhớ

Mang mang về trăm miền.

 

Vàng hanh bóng nắng qua thềm

Đời trôi viễn xứ cánh chim giang hồ.

 

Trưa hè hanh bóng nắng

Mây đọng bến chiều xa

Thời gian hanh thầm lặng

Một kiếp người đi qua.

 

Trải lòng cho hết cõi ta

Hanh bao tình tự lời hoa cỏ nầy.

 

Ngược xuôi ngày tháng rộng

Cát bụi hanh bên đường

Đời hanh trăm năm mộng

Sắc màu hồn bụi sương.

 

Bể dâu xanh bóng vô thường

Cho bao cuộc lữ hanh phương trời hồng.

Dòng đời hanh nỗi đục trong

Ngàn năm đạo nghĩa hanh lòng thế nhân.

 

 New Orleans, tháng 7. 2014.

 MẶC PHƯƠNG TỬ.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/10/2003(Xem: 41760)
Tình cờ tôi được cầm quyển Việt Nam Thi Sử Hùng Ca của Mặc Giang do một người bạn trao tay, tôi cảm thấy hạnh phúc - hạnh phúc của sự đồng cảm tự tình dân tộc, vì ở thời buổi này vẫn còn có những người thiết tha với sự hưng vong của đất nước. Chính vì vậy tôi không ngại ngùng gì khi giới thiệu nhà thơ Mặc Giang với tác phẩm Việt Nam Thi Sử Hùng Ca. Mặc Giang là một nhà thơ tư duy sâu sắc, một nhà thơ của thời đại với những thao thức về thân phận con người, những trăn trở về vận mệnh dân tộc, . . . Tất cả đã được Mặc Giang thể hiện trong Việt Nam Thi Sử Hùng Ca trong sáng và xúc tích, tràn đầy lòng tự hào dân tộc khi được mang cái gène “Con Rồng Cháu Tiên” luân lưu trong huyết quản.