An Cư Quảng Đức (thơ)

22/07/201408:05(Xem: 16607)
An Cư Quảng Đức (thơ)
Chu_Ton_Duc_Phat_Tu_Khoa_An_Cu_2014


65-SC-GiacTri

An cư Quảng Đức


Lá xanh hoa trắng hội duyên
Gió đưa nắng sớm mái hiên sân chùa
Vi vu hàng liễu đong đưa
Tu Viện Quảng Đức, nay mùa Kiết Đông
Hai ngàn mười bốn (2014) chung lòng
Tăng, Ni, Phật tử tình nồng đạo thâm
Trang nghiêm Chánh điện hương trầm
Hương Giới, hương Định nở mầm Huệ sâu
Lời Kinh diệu vợi nhiệm mầu
Thanh âm Mật Pháp, cuối đầu tri ân
Mỗi năm tổ chức một lần
An Cư lần thứ mười lăm (15) nối truyền
Chín (9) thời miên mật tinh chuyên
Đây thời hội thảo tự nhiên luận bàn
Lương Hoàng Sám Hối tâm an
Hai thời Thiền tọa khói nhang không còn
Lặng soi tâm thức ngã mòn
Hồi chuông tỉnh giác hân hoan tuyệt vời
Đại Bi Sám Pháp một thời
Pháp đàm hai buổi sáng ngời Tuệ đăng
Bồ đề tâm phát thường hằng
Hạnh người con Phật khai hoằng đạo thiêng
Từ, Bi, Hỷ, Xã vô biên
Mong cho tất cả về miền Lạc Bang
Vẫy tay chào tiếc muôn vàn
Hẹn nhau năm tới lên đàng ngại chi
Hai ngàn mười lăm (2015) là khi
Lần thứ mười sáu (16) tiếp kỳ An Cư
Chúc nhau tỏ ngộ Chân như
Bóng chim đáy nước đâu lưu giữ hoài

Kỷ niệm mùa An Cư kỳ 15 tại Tu Viện Quảng Đức, Úc Châu
Tỳ Kheo Ni Thích Nữ Giác Trí
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08/08/2011(Xem: 15806)
Lần nọ, ở Xá Vệ, Chính tôi, A Nan Đà, May mắn được chứng kiến Chuyện này của Thích Ca. Hôm ấy, tôi và Phật, Vừa sáng, trời đầy sương, Đi vào thành khất thực Thấy lũ trẻ bên đường Đang chơi trò đắp đất, Xây thành phố, xây nhà, Xây cả kho chứa thóc Và cả những tháp ngà. Một đứa trong bọn chúng Thấy chân Phật phát quang,
08/08/2011(Xem: 14243)
Tôi may mắn chứng kiến Chuyện này của Thích Ca Khi Ngài đang tá túc Trong vườn cây Kỳ Đà. Triều vua Ba Tư Nặc Có vị quan đại thần, Bảy con trai, trong đó Sáu người đã thành thân. Ông giàu có, hiền đức,
08/08/2011(Xem: 12993)
Ở đời có ba việc. Một là việc của mình. Hai, việc của người khác. Ba, việc của thần linh. Ta thất bại, đau khổ, Sợ thần linh, sợ trời. Việc mình làm không tốt, Cứ thích xen việc người. Muốn vui ư? Đơn giản: Hãy làm tốt việc mình. Không xen việc người khác, Không sợ việc thần linh.
01/08/2011(Xem: 16888)
Mùa báo hiếu sao quên thân phụ Luôn nhắc mình lòng nhủ nhớ ơn Công cha như núi Thái sơn Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra.
01/08/2011(Xem: 22417)
Mỗi người con khi rời xa gia đình, đều mang theo mình là cả một trời thân thương trong lời ru, trong tình thương, trong ánh mắt, trong trái tim bà mẹ.
01/08/2011(Xem: 27786)
"TámTiết thơ giúp tập luyện Tâm thức"là tựa của một bài thơ ngắn do một nhà sư Tây Tạng là Guéshé Langri Tangpa (1054-1123) trước tác với chủ đích giúp phát huy tinh thần giác ngộ qua phép thiền định về hoán chuyển giữa ta và người khác, (một phép thiền định rất phổ thông của Phật giáo Tây Tạng: đó là cách tự nguyện xin được nhận về phần mình tất cả khổ đau của người khác, và trao lại cho họ tất cả những gì đạo hạnh của mình), và xem đấy là mục đích cao cả nhất trong cuộc sống của chính mình... Từ bi là một phản ứng của tâm thức khi nó không thể chịu đựng nổi trước những cảnh khổ đau của người khác và phát lộ những ước nguyện mãnh liệt...
31/07/2011(Xem: 15046)
Làn tóc rối trải dài trên thềm vắng Trăng có về, ngây ngất bức thảm hoang Người lữ hành trên đường đời cô quạnh Từng bước chân nghe nặng nỗi vô thường
31/07/2011(Xem: 15836)
Cuộc đời người, ai là người không đi kiếm mùa xuân, một mùa xuân viên viễn, cho chính mình hoặc gia đình, thân nhân. Một sớm mai thức giấc, nhìn nhau lại hỏi xuân là gì và có mặt tự bao giờ.
31/07/2011(Xem: 15310)
Xin gửi đến nhau tâm tình của người con Phật, khi chung quanh mây mù của lòng tham sân si còn dày đặc. Bàn tay, tấm lòng của chúng ta đến với nhau với tâm tư vì người, sẽ là những hạt tư lương đẹp tràn lan trên mọi nẽo đường vũ trụ, sẽ làm ấm lòng người và nước mắt có rơi, cũng chỉ là nước mắt của hạnh phúc, vì còn những con người vẫn mang tâm nguyện làm đẹp cuộc đời…
30/07/2011(Xem: 28807)
Tiếng chuông chùa mãi ngân vang, vào lúc buổi bình minh vừa thức giấc hay lúc chiều về, đem theo âm thanh ấm cúng, chan chứa tâm tình, lan rộng ra khắp không gian. Từ bao đời qua, tiếng chuông chùa trở thành nề nếp đẹp của văn hoá tâm linh cho mọi người, với nhịp khoan thai, nhịp nhàng, trong âm vang như chứa những niềm vui, hỷ lạc, một tấm lòng nào đó, khó diễn tả được.