Cho Bỏ Lúc Trăm Năm (thơ)

17/07/201420:39(Xem: 17799)
Cho Bỏ Lúc Trăm Năm (thơ)

Photo: NAM MO A DI DA PHAT
NAM MO A DI DA PHAT
NAM MO A DI DA PHAT







blank


Làm Sao Biết Niết Bàn Là Vui?

“Bạch đại đức, những ai chưa chứng đắc Niết-bàn có thể biết
Niết-bàn là cảnh vui chăng?”
“Có thể biết.”
“Làm sao có thể biết?”
“Đại vương, có những người chưa từng bị chặt tay, chặt chân,
họ có thể biết bị chặt tay chân là đau đớn, khổ não hay không?”
“Thưa, có thể biết.”
“Làm sao có thể biết?”
“Vì tuy họ không bị chặt tay chân, nhưng họ đã được nghe những kẻ
bị chặt tay chân kêu la, than khóc, nên họ biết đó là đau đớn khổ não vậy.”

“Cũng như thế, đại vương. Người chưa chứng đắc Niết-bàn cũng có thể biết
Niết-bàn là cảnh vui sướng, vì được nghe những vị đã đắc đạo thuật
lại những sự an ổn, thanh thản ở cảnh Niết bàn.”
(Kinh Na Tiên Tỳ Kheo)

__(())__


QUÁN TRỌ

Một vị thầy tâm linh nổi tiếng đến trước cửa lâu đài của vị vua nọ. Vì thầy nổi tiếng rồi, nên các người lính canh không ai chặn ông lại khi ông đi vào và tiến thẳng đến trước mặt nhà vua đang ngồi trên ngai vàng.

- Ông muốn gì? Nhà vua hỏi.

- Tôi muốn có một chỗ để ngủ trong cái quán trọ này. Ông ta đáp.

- Nhưng đây không phải là quán trọ, đây là tòa lâu đài của ta. Vua trả lời.

- Xin hỏi bệ hạ rằng ai là sở hữu tòa lâu đài này trước bệ hạ?

- Vua cha ta, Ngài đã chết rồi.

- Và ai là sở hữu trước cha của bệ hạ?

- Ông nội của ta, Ngài cũng đã chết.

- Và cái chỗ này, nơi mà  Ngài sống một thời gian ngắn rồi dọn đi, như vậy thì nó không phải là quán trọ như tôi đã nói hay sao?

***
'' Tôi nay Ở TRỌ TRẦN GIAN
Trăm năm về chốn xa xăm cuối trời.. Í a í à i à a..''
 TCS

QUÁN TRỌ

Một vị thầy tâm linh nổi tiếng đến trước cửa lâu đài của vị vua nọ.
Vì thầy nổi tiếng rồi, nên các người lính canh không ai chặn ông lại khi ông
đi vào và tiến thẳng đến trước mặt nhà vua đang ngồi trên ngai vàng.

- Ông muốn gì? Nhà vua hỏi.
- Tôi muốn có một chỗ để ngủ trong cái quán trọ này. Ông ta đáp.
- Nhưng đây không phải là quán trọ, đây là tòa lâu đài của ta. Vua trả lời.
- Xin hỏi bệ hạ rằng ai là sở hữu tòa lâu đài này trước bệ hạ?
- Vua cha ta, Ngài đã chết rồi.
- Và ai là sở hữu trước cha của bệ hạ?
- Ông nội của ta, Ngài cũng đã chết.

- Và cái chỗ này, nơi mà Ngài sống một thời gian ngắn rồi dọn đi,
như vậy thì nó không phải là quán trọ như tôi đã nói hay sao?

***
'' Tôi nay ở trọ trần gian
Trăm năm về chốn xa xăm cuối trời..''
TCS


blank

Cho Bỏ Lúc Trăm Năm

Đời ngắn lắm cầm tay nhau chưa đủ
Nói làm chi lời chia cách vực sâu,
Hắt hơi thở là tạ từ cuộc lữ
Dẫu muốn tìm, chẳng dễ gặp nhau đâu!

Ngày ngắn lắm chưa cười đêm đã xuống
Sao ta hoài ước muốn chuyện.. sương tan,
Sao chỉ thấy ngày mai là hạnh phúc
Còn Bây Giờ, để phai úa thời gian?

Em dẫu biết đời chẳng chi thường tại
Sao vẫn buồn ngây dại giữa hư hao ?
Khi sân khấu tấm màn nhung khép lại
Kiếp huy hoàng, lộng lẫy.. hóa chiêm bao.

Đời ngắn ngủi sao lời thương chưa nói ?
Ngại ngần chi, người đang rủ nhau đi.
Ai khóc ngất tiễn ai vào mộ địa
Bởi niềm thương dấu nhẹm lúc đương thì...

Đời quá ngắn thương nhau còn chưa đủ
Bận lòng chi bao oán hận bâng quơ..
- Ta cười bóng trong gương cười trở lại
Lòng yêu thương thành biển rộng vô bờ...


Thích Tánh Tuệ
Himalaya Mùa An Cư 2014

Có người hỏi Đức Phật: Những gì Ngài đã đạt được từ thiền định ?
Ngài trả lời: Không có gì!
Tuy nhiên, Ngài nói: Hãy để tôi nói cho ông biết những gì tôi đã mất :
Đó là tức giận, lo âu, trầm cảm, bất an, sợ già, tuổi tác và cái chết.

Namo Buddhaya
 
Chúc cả nhà một ngày Chủ Nhật hoan hỉ, an lành. (*__*)
Thực hiện: Thích Tánh Tuệ

blank

blank
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
24/09/2024(Xem: 9702)
Chín sáu tuổi rồi chửa thấy già Không quên không lẫn mắt chưa lòa Yêu đời luôn thích ngâm thi phú Mến Đạo thường hay tụng sám ca Chí quyết tu hành luôn biết đủ Nếp nhà thanh tịnh chẳng xa hoa Nguyện tu giải thoát dòng sanh tử Tịnh Độ đường về đâu có xa.
20/09/2024(Xem: 12977)
Ngũ Tổ Thiếu Khang tạo thiện duyên Độ hàng thơ ấu hạnh cần chuyên Một đồng một niệm trì danh Phật Ba độc ba đường thoát khổ liền Nhàm chán Ta bà lìa dính mắc Hân sanh Tịnh độ đến uyên nguyên Nhất tâm miên mật thường tinh tấn Khuyến tấn hàm linh Pháp rộng tuyên.
20/09/2024(Xem: 9183)
Tang thương một cõi xé lòng Lệ hoà dòng chảy mênh mang Xót xa vợ đã mất chồng Mắt nhoà linh ảnh khói nhang Tiếng kêu em về ăn bánh Tiếc thương cô giáo gọi trò Lấm lem bùn trên giấy trắng Chơ vơ nước xiết bóng đò
20/09/2024(Xem: 7437)
Bạn ơi, càng nhìn lại càng thấy mình quá diễm phúc Từng đón nhận bao món quà mà tạo hoá ban cho Vượt qua hàng triệu người, về “cái ăn, cái ở”không lo Dù chút thăng trầm, nhưng luôn để… niềm vui, nỗi buồn tan theo gió.
20/09/2024(Xem: 9716)
Tháng tám mưa giăng ngập lối về Nom hình bóng ấy cảm lòng tê Gian nan quẩy gánh bao niềm gởi Khổ cực ươm mầm dặm nghĩa lê Để lại đời sau gương trọng đức Hoài ghi cảnh trước lấy thân kề Bây chừ dáng Mạ còn mô nữa Con cháu xin nguyền sống chẳng chê
20/09/2024(Xem: 7810)
Này các con của Mẹ Đang đắm nhiễm lầm than Hãy mau mau thức tỉnh Tay thôi lấm vết chàm. Đời người không vĩnh cửu Sao cứ mãi tranh đua Tham vọng gây tội ác Hơn thua kết oán thù.
18/09/2024(Xem: 6817)
Sức tàn phá của thiên nhiên thật khủng khiếp. Chiến tranh và hận thù giữa con người với nhau đôi khi cũng có thể gây ra những niềm đau đáng tiếc. Nếu trận bão Yagi lưu lại những vết thương trên dải đất quê hương, thì chúng ta cũng cứ hãy dìu nhau trong gió trong mưa… Con người với nhau Thơ : Hoang Phong
18/09/2024(Xem: 8332)
Bà cụ ngồi ôm gối Nhìn khắp nơi vùng đất lở Tay bà chỉ : Hướng trái, vớt được 9 xác người phủ bùn lầy Hướng phải, 2 chân người nhô lên Mắt xa xôi, Cầu mong tìm được xác người Bà không còn nước mắt! Tất cả đã đổ nát! Đằng xa kia người vớt được cánh tay, còn quờ quạng trong đám bùn lầy Chiếc quần Jeans nửa thân người
18/09/2024(Xem: 8013)
Có Điều Gì Đất Trời Muốn Nói Mà ta vẫn vô tình chưa hiểu Ôi Katrina Ôi Rita Các nàng đến tự trời cao để bao gia đình khổ đau Đổ nát Và trên những xa lộ thênh thang miền Nam nước Mỹ Tìm về nơi đâu? Trú ẩn phương nào? Những con tim âu lo Vất vưỡng trong đêm tối Mịt mờ
14/09/2024(Xem: 9269)
Hôm nay Thầy giảng về tâm Cái tâm loạn động tối tăm con người Bao nhiêu ác nghiệp trong đời Tích luỹ do bởi ta bơi xuôi dòng Như trâu ngựa hoang ngoài đồng Kéo ta lẩn quẩn trong vòng tử sanh