Bát phong xuy bất động (thơ)

03/06/201412:33(Xem: 21062)
Bát phong xuy bất động (thơ)


Buddha_13


BÁT PHONG XUY BẤT ĐỘNG (1)



"Lợi" có đến nhưng lòng không dao động

"Suy" vi nhiều vẫn vững dạ kiên trinh

"Hủy" bao nhiêu cũng phải giữ yên mình

"Dự" là điểm giúp ta hằng quán chiếu

"Xưng" tán tụng nhau khi đà thấu hiểu

"Cơ" bần lăng mạ dịp để luyện tâm

"Khổ" là thầy dạy dỗ hết mê lầm

"Lạc" tự tại hanh thông đường giải thoát (2)




Bát phong (8 ngọn gió: 4 thuận và 4 nghịch, là những điều thường xảy ra hằng ngày trong cuộc sống, khiến tâm người xao động bất an).

(1) Đó là: Lợi (lợi lộc), Suy (Hao tổn), Hủy (chê bai chỉ trích), Dự (gián tiếp khen ngợi), Xưng (trực tiếp khen ngợi), Cơ (dựng chuyện nói xấu), Khổ (gặp chướng duyên, thân tâm bức bách, khổ não), Lạc (gặp thuận duyên, thân tâm vui vẻ, hân hoan). Trong tám cái này thì có bốn cái khiến ta khởi tâm yêu thích (Lợi, Dự, Xưng, Lạc) và bốn cái gây ta khởi tâm ghét (Suy, Hủy, Cơ, Khổ). "Bát phong xuy bất động" tức là: (tám gió thổi không lay động). Ở đường tu, đây là những người mà vui, khổ, khen, chê, vinh, nhục, lợi, suy của cuộc đời không làm tâm họ xao động mà phải có tâm hồn luôn yên tịnh, thanh thản. Đây là thước đo và cũng là thử thách đối với người tu. Ai tự tại và vượt qua được “bát phong” nầy sẽ tiến nhanh trên đường đạo. Và cũng là người đáng được chúng sanh quy kính, cung dưỡng.
(2) Đức Phật dạy: "Nước trong bốn biển chỉ có một vị đó là vị mặn, giáo pháp của ta chỉ có một vị đó là vị giải thoát". Suốt cuộc đời của đức Phật, hoạt động không ngừng nghỉ chỉ để thực hiện mục tiêu giải thoát khổ đau cho con người, tức là giúp “ta” không còn bị dính mắc hay ràng buộc vào danh lợi, ngũ dục, lục trần, cứu vớt ra khỏi mọi khổ đau của cuộc đời.

Viên Thành

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
31/05/2024(Xem: 7746)
Chút băn khoăn về một nơi không thể thay thế! Xin cám ơn, mấy tuần nay truyền thông xã hội đưa người xa xứ trở về Thật sung sướng nhìn lại các tỉnh miền quê Nào Gio linh, cầu Hiền lương, Quảng Bình, Quảng Trị !
31/05/2024(Xem: 6397)
Tôi là người lưu vong Từ thuở còn thanh xuân Mang mối sầu viễn xứ Lòng muôn nỗi nhớ mong. Nhớ phố phường thân yêu Cùng bóng dáng yêu kiều Tà áo bay trong gió Như cánh bướm mỹ miều.
27/05/2024(Xem: 11859)
Thầy nắm bàn tay Mẹ Trong bàn tay của Thầy Lòng tràn đầy xúc cảm Hiếu từ dâng Mẹ yêu, Nhớ ngày xưa còn bé Bàn tay Mẹ thương yêu Săn sóc đàn con dại Tay Mẹ dãi nắng chiều Suốt ngày ngoài đồng ruộng Ươm mầm lúa nuôi con, Một mình Mẹ tần tảo. Về nhà nhìn con thảo, Mẹ quên hết nhọc nhằn
27/05/2024(Xem: 8283)
Ngôn ngữ Việt, chữ “Mùa” tự thân rất huyền ảo Mô tả được chiều dài, rộng, sâu của thời gian Nào mùa gặt, mùa thi, mùa nhãn, mùa mưa, mùa nắng khô khan Ôi đứng cạnh bên chữ Mùa, có đôi khi ước lệ nhưng rất độc đáo!
25/05/2024(Xem: 5458)
Cho con được hưởng ké Tình yêu thương Mẹ hiền Của người con chí hiếu Được nhìn Mẹ tươi vui Sáng chiều trong từng phút
24/05/2024(Xem: 7832)
Con hỏi mẹ tình cha bao lớn? Mẹ nhìn đại dương tít chân trời Kìa con thuyền căng buồm ra khơi Đương đầu với hiểm nguy giông bão.
24/05/2024(Xem: 6884)
Một triết gia cho rằng : “Bản chất con người là tổng hòa các mối quan hệ xã hội”.! Nên hãy tự nguyện “mang ánh sáng của tình thương” Luôn để tâm phát xuất những ý niệm kính nhường Đấy phương pháp tối ưu thanh lọc phiền não.!
21/05/2024(Xem: 8042)
Đường xưa rũ sạch bụi phiền, đường nay rũ sạch đôi miền có, không. Trắng thơm ta có tấm lòng thương ai phiêu dạt giữa dòng thế gian…
21/05/2024(Xem: 15656)
Phật Việt ngót hai ngàn năm Đương cơn pháp nạn lạc lầm truyền thông Dẫu rằng sương khói mênh mông Cũng xin tỏ rõ đục trong nơi mình. Tháng tư mừng Phật đản sinh Nước thơm rưới tắm tơ tình trong ta Mỗi thời khắc, dứt bôn ba Thân-khẩu-ý tịnh: Phật đà hiện thân.
20/05/2024(Xem: 8149)
nhớ thuở xưa – khi ngươi còn là đám bạch vân bay thong dong ta theo nguồn múa ca đi về đại dương mênh mông. ngươi lưu luyến chốn đỉnh cao, lắng tiếng reo cười ngàn thông ta nhấp nhô trên sóng bạc, lên xuống vào ra muôn trùng kịp đến khi thấy trần gian quằn quại lệ chảy thành dòng thì ngươi biến thành mưa, nhỏ giọt tuôn tràn đêm đông mây đen mịt mờ một phương chừ, mặt trời hấp hối ngươi gọi ta về, cùng nhau giăng tay nổi trận cuồng phong.