Chùm thơ SAPA

02/06/201417:42(Xem: 14957)
Chùm thơ SAPA


lotus1



Chùm thơ SAPA

 

 

 

Trưa Sapa.

 

Ta về thả giấc ngủ trưa

Giựt mình,

Hương núi rừng đưa bên thềm.

Đất trời

Xanh một niềm riêng

Cánh hoa còn đọng màu nguyên xuân nầy.

 

 

Chiều Sapa.

 

Thăm thẳm chiều

Thăm thẳm mây

Đời thăm thẳm mắt đổ dài bóng xa.

Thăm thẳm người,

Thăm thẳm ta

Gió ru nhịp bước, trời Sapa chiều.

 

 

Đêm Sapa 1.

 

Tiếng chim

Thức giấc giang hồ

Đêm Sapa

Ánh trăng mờ giọt sương

Giọt rơi xuống bóng vô thường

Giọt còn đọng giữa ngàn hương đất trời.

 

 

 

Đêm Sapa 2.

 

Bên thềm mây

Rót chung trà

Đêm lên khuya khoắt mời ta mấy lần.

Một chung rót xuống phong trần

Một chung rót cạn phù vân dặm trường.

Núi rừng bạc áo trăng sương

Đêm tàn còn đọng làn hương chung trà.

 

 

Chùm thơ Yên Tử, Hà Nội.

 

Dấu xưa.

 

Đã trót ngàn năm tạc dấu sương

Hồn non nước vẫn bận soi gương.

Cỏ hoa ngày ấy còn thơm mãi

Theo bước người xưa mở lối đường.

 

 

Suối giải oan.

 

Tiếng gọi

Đây là Suối giải oan

Hay người cung nữ ước mơ vàng ?

Thôi đành trải giấc sầu dâu bể

Giữa chốn lâm tuyền sương khói tan !

 

 

Tháp Tổ, Hoa Yên.

 

Mây trắng vờn quanh theo ngõ trúc

Tiếng chim thanh thoát vọng ven rừng.

Ta về tháp Tổ, Hoa Yên cũ

Một thoáng đời còn mạch suối hương.

 

 

Chiều Trúc Lâm.

 

Trúc Lâm

Rừng cũ

Chiều buông vội

Lạc giọng chim kêu nắng vướng ngày

Thoáng bóng trời xanh lồng bóng núi

Cội tùng xưa vẫn vút ngàn mây.

 

 

Chùa Một Cột.

 

Thuở ấy

Triều nghi vua Lý Công…

Trời Nam, đất Việt – Nước Tiên Rồng.

Sư về

Thắp sáng thêm bờ cõi

Diên Hựu còn theo vận núi sông.

 

 

Hồ Hoàn Kiếm.

 

Nơi đây

Nhớ thuở trang hùng sử

Gươm báu trao tay chiêu sĩ hiền.

Đại Cáo Bình Ngô xua bóng giặc

Rùa thiêng

Nay lấy lại gươm thiêng.

 

 MẶC PHƯƠNG TỬ.

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/07/2011(Xem: 27739)
Tiếng chuông chùa mãi ngân vang, vào lúc buổi bình minh vừa thức giấc hay lúc chiều về, đem theo âm thanh ấm cúng, chan chứa tâm tình, lan rộng ra khắp không gian. Từ bao đời qua, tiếng chuông chùa trở thành nề nếp đẹp của văn hoá tâm linh cho mọi người, với nhịp khoan thai, nhịp nhàng, trong âm vang như chứa những niềm vui, hỷ lạc, một tấm lòng nào đó, khó diễn tả được.
26/07/2011(Xem: 13802)
Quán tưởng (thơ)
26/07/2011(Xem: 13627)
Chiều thăm điệu Hảo (thơ)
25/07/2011(Xem: 12847)
Tôi bước chân qua những phố phường Bụi trần uế tạp gót chân vương… Lòng chưa nhận định niềm Chơn Giả Cảnh hý trường hay bãi chiến trường? Mây quấn non sông hận ngút trời Ngàn năm oán khí vẫn chưa trôi… Danh từ “Dân Tộc” say binh lửa Máu lệ càng thêm ngập Biển Đời.
25/07/2011(Xem: 14074)
Những giọt huyết ngà (thơ khóc con)
24/07/2011(Xem: 13452)
Trầm mặc lầu hương (thơ)
23/07/2011(Xem: 13885)
Mưa rơi trong Chùa (thơ)
23/07/2011(Xem: 16677)
Khóc Cha (thơ)
23/07/2011(Xem: 14214)
Trời mưa sắc thuốc hầu Thầy (thơ)