Lặng Nhìn tự tâm (thơ)

27/05/201406:53(Xem: 23278)
Lặng Nhìn tự tâm (thơ)

Buddha_103






Lặng Nhìn tự tâm

Hãy Để Tâm An Tĩnh



Hôm ấy đạo sư có việc ở làng quê hẻo lánh và đưa đệ tử đi theo. Cả hai
đều cuốc bộ. Dọc đường, đạo sư bảo đệ tử tạm nghỉ chân dưới một tàn cây xanh um, như cái dù lớn che nắng trưa chói chang. Cách đó xa xa là một dòng suối nhỏ chắn ngang.
Đạo sư bảo : “ Thầy khát. Nhờ con lấy dùm thầy chút nước. “

Đệ tử mau mắn xách vò, thoăn thoắt bước tới con suối. Đến nơi, anh tần ngần nhìn dòng nước, rồi nhìn sang bên bờ kia. Bắt gặp một đàn bò còn ướt lông, hiểu ra cớ sự, anh quay lại gặp sư phụ, bộc bạch : “Thưa thầy, người ta mới vừa dắt bò qua suối. Nước bị quậy lên đục ngầu nên con không dám…”
Đạo sư ôn tồn : “ Được con. Vậy mình chờ một chút”.
Khoảng mười lăm phút sau, đạo sư bảo : “Lấy nước đi con!”
Đệ tử sốt sắng xách vò trở lại bờ suối. Anh thấy nước bớt đục hơn,
nhưng vẫn chưa thể dùng được. Lập tức quay về chỗ sư phụ, anh áy náy nói :
“Thưa thầy, cũng chưa uống được đâu ạ.”
Đạo sư mỉm cười : “Không sao, con. Mình chờ thêm một chút nữa.”
Rồi ngài xếp bằng, hai bàn tay để lên lòng, sửa dáng cho thẳng lưng,
lim dim đôi mắt, yên lặng dưỡng thân dưới bóng râm của tàn cây.
Khoảng nửa giờ sau, đệ tử ấy trở lại bờ suối. Bây giờ nước đã trong veo, có thể nhìn thấu lớp sỏi dưới đáy. Anh rón rén bước xuống để khỏi khấy động, và cố lựa chỗ tốt nhất để múc đầy vò nước mát mang về dâng thầy.
Đạo sư đón lấy cái vò, nhìn vào rồi bảo “Con xem. Làm thế nào con có được chỗ nước trong trẻo, mát ngọt này. Thật ra con chẳng làm gì cả. Con chỉ cần kiên nhẫn đợi cho cặn cáu có đủ thời gian để nó tự lắng xuống. Tâm con cũng thế. Khi tâm con nổi sóng, điên đảo, con đừng toan tính cách này cách kia để cố dẹp yên nó. Con hãy cho nó đủ thời gian để nó tự lắng xuống. Nên khi con giận ai, con đừng thèm nghĩ tới họ nữa, đừng ráng tranh cãi hơn thua. Con hãy hướng tư tưởng con sang việc khác. Tốt nhất là con làm thinh, giả mù, giả điếc và kiếm một chỗ mà ngồi thở đều đặn, nhẹ nhàng. Con chỉ tập trung vào hơi thở mà thôi.”

Đệ tử đáp: “Thưa thầy, nhưng thường đang lúc tâm trạng bất bình thì con

 

lại không nhớ được cách để thoát ra !”

Đạo sư gật đầu : “Phải đó con. Thế nên chỉ sau khi phạm sai lầm xong rồi thì mình mới biết là mình sai lầm. Nhưng như thế vẫn còn khá hơn là không nhận ra sai lầm mình vừa mắc phải. Mỗi một trạng huống trong đời tu của con là một bài thi khảo sát trình độ tiến hóa tâm linh của con. Nhưng khi con ở vào trạng huống đó, thì con không hề nhớ là mình đang được thi, đang được thử thách. Đến khi kịp nhớ ra thì con đã thua mất rồi, thi rớt rồi !”

Tâm Ngôn

Trước Khi...
Trước khi định nói điều gì
Ta nên học hạnh nhu mì lắng nghe,
Trước khi chỉ trích, cười chê
Ta nên nhìn lại tự phê phán mình.

Trước khi nổi giận, bất bình
Ngồi nghe hơi thở lặng nhìn tự tâm.
Trước khi cầu nguyện. Âm thầm
nhủ lòng dung thứ lỗi lầm tha nhân!

Trước khi giọt nước mắt lăn
Biết dừng chân, kẻo ăn năn muộn màng.
Trước khi tính chuyện đá vàng
Thử mua dây.. tự buộc ràng xem sao!

Trước khi nói chuyện trời cao
Xem đi dưới đất bước nào chông chênh.
Trước khi ước vọng nhìn lên
Môt lần ngó xuống có thêm thương đời .

Trước khi mua sắm, vẽ vời
Phải chăng.. cám dỗ gọi mời rủ rê ?
Trước khi hẹn ước, nguyện thề
Vấn lòng xem có vẹn bề trước, sau.

Trước khi muốn bỏ cuộc mau
Nhớ tâm nhiệt huyết buổi đầu dấn thân.
Trước khi từ biệt dương trần
Sống Cho đi, thể tri ân cuộc đời.

Trước khi muốn thấy ai cười
Đầu tiên hàm tiếu trên môi nở chào.
Trước khi muốn nếm ngọt ngào
Tình thương dâng hiến, gửi trao thật thà

 Trước khi muốn thoát Ta bà
Nhớ chân thành niệm Di Đà nhất tâm.

Thích Tánh Tuệ


NGÓN ÚT

Những ngón tay lao xao

Tranh giành từng cấp bực

Ngón tay Giữa cao đầu

Bảo rằng tôi lớn nhất

Thôi đi anh trật lất

Ngón tay Trỏ cất lời

Tôi mới là quan trọng

Sai sử mọi việc đời

 

Chẳng phải đâu Ông ơi !

Tôi mới là chủ yếu

Ngón tay nhẫn đời người

Thiếu tôi ai lo liệu

 

Ngón tay Cái không chịu

Tất cả nói sai rồi

Tôi mới là số một

Sức mạnh về tôi thôi

 

Từng ngón tay cứ thế

Chẳng ai chịu ngường ai

Chỉ ngón Út lặng lẽ

Nhìn các anh thở dai

 

Khi bàn tay chấp lại

Trang nghiêm trước Phật Đài

Ngón Út đứng trước cả

Đối diện cùng Như Lai

 

Thích Tánh Tuệ


 

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
23/06/2023(Xem: 11204)
Thầy kể về Đạo ta thời cận đại Từ Nguyễn triều chín Chúa mười ba Vua Những dòng Thiền Lâm Tế được truyền thừa Tổ Minh Hải lập chùa hoằng Pháp Phật
23/06/2023(Xem: 10633)
Người có bản lĩnh … không vì sĩ diện mà biết tri kỷ, tri bỉ Biết lúc nào buông bỏ ảo tưởng bản thân Biết sống trong Chánh pháp, hiền nhân Không phí thời gian, năng lực vào sống ảo Sĩ diện vô dụng nhất, phàm phu lại trân bảo !
21/06/2023(Xem: 14937)
Lạy Phật dưỡng sinh (1) rất diệu kỳ Tiêu trừ nghiệp chướng đẹp dung nghi Tay chân gân cốt thường co giãn Xương sống cỗ lưng cúi thẳng quỳ
20/06/2023(Xem: 8222)
Sám Pháp Đại Bi hằng lạy trì Quan Âm linh cảm rất từ bi Chúng sanh đau khổ nhiều tham dục Bồ Tát ban vui không hạn kỳ Kính lễ nhiếp tâm trì mật chú Hành thiền quán niệm được tường tri Phản quan tự kỷ hằng ngày mãi Tội diệt phước sanh ngay tức thì !!!
19/06/2023(Xem: 12622)
Kính đa tạ Giảng Sư đã giới thiệu pháp “Lục Căn Sám hối” Là cách tu nhiếp tịnh ba nghiệp Ý, khẩu, thân Do vua Trần Thái Tông tự thực hiện thành tâm Nhằm tẩy sạch cấu uế các căn qua Giới, Định !
16/06/2023(Xem: 8193)
Hôm nay Thầy giảng về Thiền Căn cơ Cư sĩ hợp duyên pháp nào Pháp thiền đạo Phật diệu mầu Giúp ta giải thoát khổ sầu sanh ly Thiền là Thiền định quy y Là Giới ĐịnhTuệ hành trì tinh chuyên
15/06/2023(Xem: 8693)
Khi sinh ra là chúng ta bắt đầu cuộc hành trình đi đến nấm mồ của chính mình. Chúng ta thường lãng quên một điều rằng mỗi người có mặt trên thế gian này để sống – để trưởng thành, nghĩa là đi sâu vào bản thân mình chứ không chỉ bước theo bước thời gian đến cõi hư vô….mà phải chiêm nghiệm được rằng:
15/06/2023(Xem: 52203)
Kinh Ma-ha Ca-diếp độ bần mẫu1 kể lại câu chuyện rất thú vị về một bà lão nghèo, nhờ cúng dường ngài Ca-diếp một chút nước cơm mà được sinh về cõi trời Đao-lợi. Phước cúng dường ấy còn lớn lao đến mức hiện thành hào quang sáng rực như bảy mặt trời đồng thời soi chiếu, khiến cho vị vua cõi trời ấy là Đế-thích cũng phải kinh ngạc. Và sau khi tìm hiểu biết được nhân duyên cúng dường được phước lớn lao này, đích thân Đế-thích cùng phu nhân của mình đã phát tâm hiện xuống cõi người, hóa thân thành một đôi vợ chồng già nghèo khổ để được có cơ hội cúng dường lên ngài Ca-diếp, vun bồi thêm phước báu của chính mình.
09/06/2023(Xem: 7318)
Muốn làm con Phật thật hay không Động lực từ đâu tự hỏi lòng Chán cảnh trôi lăn vòng sanh tử Đoạn lìa khổ sở dứt long đong
08/06/2023(Xem: 8868)
Một thoáng đi về ở kiếp sơ, Cõi ấy hư không không bến bờ. Không trời không đất không mây gió, Không cả ngày đêm không phút giờ.