Giọt sương long lanh đọng trên cành Nắng mai rọi chiếu sáng long lanh Hững hờ một lúc tan trong gió Kiếp người mấy giọt sương mong manh? Thơ: Liễu Nguyên
Khi con người lạc hậu còn đi bộ.
Rồi lần lần biết cưỡi ngựa, cưỡi trâu.
Rồi lần hồi thông minh tìm ra hơi nước,
Rồi máy bay, xe lửa, xe hơi.
Và trong tương lai có thể du hành bằng hỏa tiễn.
Cuộc sống tưởng chừng như vô cùng hạnh phúc.
Thế tại sao con người vẫn khổ?
01. Sắc tướng vốn không, nương cảnh huyễn độ người mê muội;
Tử sanh nào có, mượn thuyền từ vớt kẻ trầm luân.
(Phụng điếu Đức Tăng Thống Thích Tịnh Khiết, chùa Tường Vân – Huế, 1972)
02. Một chút giận, hai chút tham, lận đận cả đời ri cũng khổ;
Trăm điều lành, ngàn điều nhịn, thong dong tấc dạ rứa mà vui.
Kẻ mượn đạo tạo đời sao tránh khỏi
Sống tham lam lợi dưỡng bán chùa đi
Mượn y vàng giả dạng nét từ bi
Không thể che được Long Thần và Hộ Pháp.
Người đạo sĩ là con người phá ác
Kẻ xuất trần thượng sĩ tiễn ma quân
Mang niềm vui đạo hạnh đức bao dung
Mong chia sẻ Pháp hành không cố chấp.
Ngôi Già Lam nơi mọi người tu tập
Cùng chung nhau hướng thiện sống thăng hoa
Đừng mưu cầu mua bán trốn đi xa
A Di Đà Phật tôi còn gì để nói.
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.