Chùm thơ Sen

26/03/201406:50(Xem: 16242)
Chùm thơ Sen
lotus_1
Chùm Thơ Sen
 
Sen kinh Phật

Loài hoa
tiết hạnh dị thường
Đêm đêm giữ ngọc,
gìn hương cho đời
Trinh nguyên
lay động đất trời
Thơm câu kinh Phật,
ngát lời ca dao.

Sen tụ thiền

Kết đài,
lá lục vươn lên
Cọng xanh xuyên nước,
tụ thiền đầu hoa
Thuyết kinh,
nhất đóa nhất tòa
Thơm lừng hương pháp,
ta-bà hóa duyên.

Sen biến tấu

Đáy bùn,
mầm chuyển hóa sinh
Chắt chiu nhựa luyện,
kết tinh ngọc ngà
Phong lan
cùng với liên hoa
Sắc hương
biến tấu
khúc ca hạ vàng.

Sen cát tường

Đình, chùa
biểu tượng tinh anh
Phù điêu, bích họa
khắc tranh cát tường
Đóa liên hoa,
tuệ đông phương
Sinh từ bùn đất,
thiền hương dịu dàng.

Sen gương trong

Loài hoa
công hạnh ngôn dung
Đúng mùa, đúng tiết
thủy chung với đời
Nết cao sang,
đức rạng ngời
Lấy bùn đất mực,
viết lời gương trong.
Sen bảy đóa

Hoa kia
ngọc khiết băng trinh
Chẳng lây uế nhiễm
bùn sình tanh tao
Kết đài
điểm mắt trăng sao
Sen thơm
bảy đóa
thuở nào còn hương.

Sen đồng quê

Tuyệt vời
hương sắc hoa sen
Đục trong cứ vẫn,
bùn phèn có sao
Đông quân
đã có mai đào
Ai ngờ chúa hạ,
sinh bào đồng quê!

Sen thi nhân

Hồ ao
sen viết bài thơ
Trăng thanh thần khí,
bùn nhơ cốt phàm
Hồn văn chương
chẳng dính chàm
Chữ lời khiết nhã,
sương ngàn đọng hương.

Sen tinh anh

Tinh anh,
cao sáng vẹn mười
Giữa miền lửa hạ,
nụ cười an nhiên
Hồ đêm,
trăng nước ngủ quên
Nắng mai hương tỏa,
tình thiền khiết trong.

Sen hạ thắm

Sen từ
hạ thắm bước ra
Nhụy vàng rắc nguyệt,
áo hoa phớt hồng
Tình mênh mông,
cảnh mênh mông
Rong xanh bèo tía,
ướp bồng bềnh hương.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
03/07/2011(Xem: 15686)
Đất ơi, ngươi xinh đẹp biết bao, và siêu phàm biết mấy! Hoàn hảo biết bao khi ngươi vâng lời ánh sáng...
03/07/2011(Xem: 19398)
Một ngày rồi ta, trả Hơi về Gió Một ngày rồi ta, trả Thân về Đất Một ngày rồi ta, trả từng hạt Nước Cho những dòng Sông.
03/07/2011(Xem: 19194)
Trăm năm mặc chuyện có, không; trên đầu chữ Phật trong lòng chữ tâm; Gương huyền chiếu giữa tòng lâm...
27/06/2011(Xem: 14174)
Mỗi năm cứ độ thu về, tiếng chuông buồn da diết, trên cành cây khô trụi lá, ve sầu rỉ rả giọng ai oán thê lương như đa mang, như chất chứa nỗi niềm trong cô tịch...
25/06/2011(Xem: 13529)
Ai đem nước đổ ra sông Để cho con nước bềnh bồng trôi đi Nước kia có tội tình gì Đừng buôn đừng bán đừng vì lợi danh
25/06/2011(Xem: 13883)
Xin ngắt một cành hoa Dâng lên công đức Mẹ Xin ngắt một cành hoa Dâng lên công đức Cha Nhớ thương cửa cửa nhà nhà
20/06/2011(Xem: 39044)
Tôi sưu tập những vần thơ hiếu hạnh Nguyện mọi người đừng làm Mẹ khổ đau. Minh Chiếu
19/06/2011(Xem: 13624)
Đi ở, hồn nhiên giữa cõi người Mỗi ngày hương sắc mỗi hoa tươi Tỏa – cho ngây ngất trời phương viễn Ủ - để mơn man đất ngạch trường...
10/06/2011(Xem: 26575)
Người đời cũng gọi đại sư là Nam Nhạc Tôn Giả, Tư Đại Hòa Thượng, Tư Đại Thiền Sư. Là một cao tăng Trung quốc, sống vào thời Nam Bắc Triều, người đất Vũ Tân, Hà Nam, họ Lí, Tổ thứ ba Thiên Thai Tông, sau Long Thọ Bồ tát và Tổ Huệ Văn. Đại sư kính mộ kinh Pháp Hoa từ thuở nhỏ, thường ngày đêm tụng đọc, có lúc nhìn kinh mà ứa lệ. Trong mộng, thấy Bồ tát Phổ Hiền lấy tay xoa đầu từ đó trên đảnh đầu nổi lên nhục kế. Năm 15 tuổi xuất gia, tham kiến thiền sư Huệ Văn ở đất Hà Nam, được truyền pháp quán tâm. Có lần đại sư tự than rằng tuổi đạo luống qua, đang khi dựa lưng vào tường, thốt nhiên đại ngộ, chứng được Pháp Hoa tam muội.