06. Giao cảm

31/01/201206:22(Xem: 17862)
06. Giao cảm

Giao cảm

Hiếu Quang, KST - 2008

Vô lượng kiếp nổi nênh với những tháng ngày không tưởng, ta đã là ai? Sau cuộc truy tìm một câu trả lời cho riêng lòng, ta sẽ thấy mình thênh thang giữa miền vô trú, ươm hoa cho nở ngọt ngào, kết tinh cho bớt hư hao, trải lòng và sống trọn những tháng ngày như thật đạo, tự tình cùng với áng mây trôi nắng mưa không quản ngại.

Ta có là riêng ai. Ta đã là tất cả rồi.

Ta đã hoá thân mầu nhiệm trong từng loài giun dế, ngày đêm cất tiếng hoan ca. Ta đã hiện hình trong muôn ngàn thân phận, biến suy theo ảnh ảo dòng đời để kết tinh thành vạn lần thay áo cũ.

Thơ, bắt gặp ở Mặc Giang, một lời định nghĩa, ngắn mà tròn:

"Có người hỏi từ đâu tôi cảm hứng

Để mở đầu và viết những vần thơ?

Tôi nói rằng, cuộc sống, ấy là thơ

Và nhân thế, đó là nguồn cảm hứng"

(Đâu nguồn cảm hứng)

Dạo chơi cõi thơ Mặc Giang, ta sẽ dễ dàng bắt gặp nguồn tư tưởng này miên man với sức sống mãnh liệt. Ông rêu rao con chữ trên bao thân phận cát bụi lang thang nhằm biến vần thơ thành lời ru vỗ về an ủi mỗi mỗi cụm lách lau. Từng ý tưởng chạm va và lặng lẽ trôi đi như dòng sông vắng gió, thế nhưng, bên trong lòng nước đó, vạn trạng đang cuồn cuộn xô dạt với lắm hình hài thăng trầm giữa hai nghĩa áo cơm. Đọc thơ ông, ai không nhận ra, sao chất thơ lại gần đời đến vậy!

Trên chuyến xe nhân thường trăm hướng vạn dặm rẽ lối bương băng kia, mỗi người tự cho phép mình tìm một góc riêng đăm chiêu nghe ngóng, tư lự luận suy. Tìm mãi? ở đâu nhỉ? chẳng lẽ lại không đủ can đảm để chuyển bánh với chuyến xe đời sao? một tiếng ho rất khẽ, không phải để bảo với thế giới rằng ta đang hiện hữu. Tiếng ho khẽ đó chỉ để nhắc rằng ta đang sống và rất gần gũi với cõi người ta. Đây rồi, MẶC GIANG, ông đang ngồi một góc rất khiêm tốn trên chuyến xe, bên cạnh là hàng ngàn hiện thân cuộc thế. Quan sát, lắng tai, nghe ngóng từng âm thanh rất nhỏ của tiếng mưa rơi oằn vai ngọn cỏ, từng tia nắng yếu ớt của ngày không ấm; để rồi, bất chợt, người thơ bặt ra những dòng tâm sự ứa nghẹn, bao dung, chan chứa tình người.

Đêm đã qua, ngày vẫn tàn, cơn đau tử sinh còn tỉ tê về hờn dỗi. Và nơi kia, phía tận cùng cõi chết, vẫn ngập tràn những dấu hiệu hồi sinh. Rụt rè, vài dòng trân quý, tôi gắng ghì ngòi bút rưng rưng của mình tri ân cuộc hội ngộ với những lời tâm sự MẶC GIANG, người vẫn ngày ngày âm thầm thả vào dòng sông những phiên khúc ngọt ngào ngày mới, làm ngập tràn trong âm điệu yêu thương. Chính lúc này, sự sống lại được định hình, tình người tiếp lửa ca reo, cõi nghèo dâng dâng thêm lòng mênh mông cúi đầu lời bi nguyện.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
16/04/2022(Xem: 8154)
Ngữ ngôn Thiền ý còn chi hữu tình! Nhẹ rồi một kiếp nhân sinh Lời Thơ thanh thoát chuyển mình thăng hoa Hởi ai đắm nhiễm thiết tha Ta Bà kham nhẫn sa đà khổ đau
15/04/2022(Xem: 9599)
Mỗi dịp Good Friday hằng năm trở lại Tự nhắc mình bài học kinh nghiệm được ban cho Còn nhớ mùa Easter đầu tiên tại Úc...ngạc nhiên to Good Friday ...không một siêu thị nào mở cửa
14/04/2022(Xem: 11441)
Phước Lộc song hành niên thọ khang Chín mươi thượng thọ nguyện chu toàn Tinh cần niệm Phật tâm thường lạc Chăm gắng trì kinh ý mãi an Tam Bảo tin sâu hương đạo ngát Nhất tâm nguyện thiết trí tâm nhàn Bốn mùa thanh thản vui con cháu Tâm Thái Cụ Bà đức hạnh lan.
13/04/2022(Xem: 7555)
Học nghiệp quả, thọ mạng một người đi theo số tuổi Thao thức bâng khuâng con số bảy lăm (75) Đỉnh điểm thọ mạng của nam, nữ nhân Mỗi năm thọ tăng chính là đang hưởng nghiệp! Bất thiện hay Thiện sẽ thấy rõ …ai đó mẫn tiệp! Con cháu đầy đàn, cung kính …sức khỏe lại bình hoà
13/04/2022(Xem: 7722)
Muôn vàn diệu pháp trải cùng nơi Khắp chúng triêm ân nhận ánh ngời Đạo cả thênh thang thì chẳng luận Nguồn chơn lặng lẽ vốn không lời Sơ tâm phước lạc nhờ kinh diễn Chánh quả an nhiên thấy kệ rời Sống trọn niềm tin bình cõi thế Theo về trí Nhã quyết đừng rơi.
13/04/2022(Xem: 6720)
Mở cửa tâm hồn, đón bạn thơ, Mở dòng thư ngỏ, đợi mong chờ Mở“Hai Bờ Giấy”, thêm hoài bão Mở web riêng nhà, thỏa ước mơ Mở mảng Đường thi vui xướng họa Mở trang Lục bát, luyện tay cơ Mở lòng thân thiện cùng chia sẻ Mở rộng giao lưu mọi bến bờ.
12/04/2022(Xem: 15115)
Nguyện soi sáng Trần gian bằng tuệ giác Nguyện cứu đời bằng sữa ngọt yêu thương Mang hành trang lục độ để lên đường Đi gieo rắc ánh vàng cho tất cả Và như thế có gì là buồn bã
12/04/2022(Xem: 13143)
Được tin buồn Bạn hiền Lê Duy Đoàn đã tạ thế vào hồi 22:30 giờ ngày 10 tháng 4 năm 2022 trong chuyến đi từ Sài Gòn về thăm quê nhà tại Huế, hưởng thọ 77 tuổi (tuổi thật của anh là Bính Tuất, sinh năm 1946). Lê Duy Đoàn, nguyên quán làng An Ninh Hạ, xã Hương Long, Huế. Anh là cựu học sinh Quốc Học Huế khoá 1957-1964, cựu sinh viên Đại học Sư phạm Huế khoá 1967-1970, cựu giáo sư các trường: Trung học Đệ nhất cấp Hàm Long - Huế, trường Trung học Đại Lộc tỉnh Quảng Nam, trường Quốc Học và trường Gia Hội Huế. Ngoài cương vị thầy giáo, anh Lê Duy Đoàn còn là vị Huynh trưởng khả kính của đoàn Phật tử Huế. Là một giáo sư khoa học, Lê Duy Đoàn còn là một họa sĩ, một nhà văn, nhà hoạt động xã hội nhiệt thành, tâm huyết. Anh ra đi rất nhẹ nhàng, để lại nhiều thương tiếc cho gia đình, bằng hữu và xã hội.
11/04/2022(Xem: 7092)
Mưa rơi buồn se lạnh Ướt áo kẻ mồ côi Qua cửa thiền vắng lặng Vườn sau một đứa ngồi Tháp xanh đầy hoa trái Bóng Tổ trùm cõi thiêng Mộ ai lạnh hương khói Vẫn còn nụ cười Tiên...
11/04/2022(Xem: 7474)
Bước chân viễn xứ trở về Chùa xưa Còn đọng câu thề lợi tha Chậu nằm vắng sắc lá hoa Khô khan bậc cấp thêm già phong sương Vườn sau sân trước lặng buồn Hợp tan Còn mất Bình thường nhân duyên Nắng còn kêu gió huyên thiên Chuông còn gọi mõ nhịp thiền vô âm