Tuyển tập 128

02/03/201212:17(Xem: 17875)
Tuyển tập 128

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài Số 128 - thơMặc Giang

(Từ bài số 1271 đến số 1280)

[email protected]; [email protected]

01.Cái nghèo quê tôi

02.Tạ tội quê nghèo

03.Chưa hẳn là người

04.Quê hương là nhất

05.Chờ một nhịp cầu

06.Một khối tình quê

07.Lại một dòng sông

08.Tiếng gọi dòng sông

09.Non nước quêmình

10.Đóa Hoa HiếuHạnh

Cái nghèo quê tôi

Quêhương tôi nghèo lắm

Cơmcháo độn ngô khoai

Ngaytừ thuở chào đời

Quendần trong đói khổ

Cáinghèo đèo cái khó

Cáiquẫn bó cái khôn

Nênchứa chất tâm hồn

Hònchồng nâng đá tảng

Sóngtràn bờ lãng mạn

Bãicát trắng bụi lau

Dìudịu hơn hương cau

Thơmthơm hơn nếp một

Đấtcày nằm sắp lớp

Lằnbừa nhũn bụi tro

Taynắm chiếc quạt mo

Phấtbăng bèo nhân ảnh

Conđê ngăn lối chắn

Hànggiậu vững như đồng

Đỡcả núi cả sông

Trảibao thời nghiêng ngửa

Lũytre xanh trước ngõ

Bụitrúc biếc sau hè

Sừngsững tựa sơn khê

BiểnĐông reo núi Thái

Quêhương tôi nghèo lắm

Nhưngkhông tiếng thở than

Nhânnghĩa kết đá vàng

Nhântình đơm son sắt

Quêhương tôi nghèo lắm

Nhưngchẳng có đâu bằng

Lòngdân sáng trăng rằm

Rọiđêm đen phù thế

Khắpnăm châu bốn bể

Đâuhơn quê hương tôi

Thửđi bốn phương trời

Quêhương tôi là nhất

Ságì bã vật chất

Nghĩagì bãi phồn hoa

Bèobọt cuốn trôi bờ

Thếnhân chìm ảo mộng

Quêhương tôi lồng lộng

Mâytrắng ngát trời xanh

Sựsống đẹp trong lành

Nghèonhưng nhất thiên hạ

Ngàncây ca hoa lá

Biểnrộng hát sông dài

Thửmở cửa thiên thai

Quêhương tôi diễm lệ

Nghèomà chân thiện mỹ

Ráchmà sạch thanh lương

Khôngđâu bằng quê hương

ViệtNammình em nhé !

Tháng7 – 2009

Tạ tội quê nghèo

Tôixin tạ tội quê nghèo

Ấmnồng bếp lửa mái tranh

Củkhoai lùi tro chưa chín

Đóino từ thuở đầu xanh

Tôixin tạ tội quê nghèo

Ruộngđồng chân bùn tay lấm

Gánhgồng cày sâu cuốc bẫm

Luyệntôi dũng lực trung trinh

Tôithương mẹ tôi mưa nắng

Tôinhớ cha tôi vun trồng

Mồhôi phơi vành áo trắng

Tôbồi tình biển nghĩa sông

Tôixin giữ lấy quê nghèo

Mặnmà gừng cay muối mặn

Đậmđà tình sâu nghĩa nặng

Cưumang xuống biển lên đèo

Quênghèo có tội gì đâu

Nuôi ta lúc chửa xanh đầu

Cho dù đi đây đi đó

Không phai gốc rạ úa màu

Lợi danh, bọt trôi bãi biển

Sang hèn, bèo dạt bến sông

Quẳng đi ta bà thế giới

Điền viên ruộng lúa ngô đồng

Luống cày vun trồng đất mẹ

Lối bừa vun xới quê cha

Mạ non thì thầm khe khẽ

Đồng xanh thơm lúa sơn hà.

Tháng 7 – 2009

Chưa hẳn làngười !

Tiếng ve réo rắc trưa hè

Một mùa inh ỏi tai nghe

Khốc khô lòn khe gió nắng

Đong đầy một cõi tình quê

Quê người lạnh buốt mùa đông

Cái tình cố quận thinh không

Bếp điện mền bông lò sưởi

Nhưng không lửa khói ấm nồng

Quê người cũng gọi là xuân

Chào nhau tay bắt mặt mừng

Hương xuân chừng như để có

Chứa đầy một khoảng trống không

Quê người cũng có thu sang

Rừng cây đổ lá thu vàng

Khungtrời tàn thu tím ngắt

Nhưngkhông tiếng nói thôn làng

Quêngười phố thị thênh thang

Cáigiàu đầy ắp cái sang

Vănminh nâng cao cường độ

Nhưngkhông tiếng nói phố phường

Aicó xa quê mới biết

Xaquê như thiếu tiếng cười

Quêhương nếu ai chối bỏ

Sốngthôi, chưa hẳn là người !

Tháng7 - 2009

Quê hương là nhất

Quêhương nắng táp mưa lùa

Đóinghèo không tốn tiền mua

Đẳngđeo một đời gian khổ

Màsao nhung nhớ dư thừa

Quêhương nay ruộng mai đồng

Bốnmùa ấm lạnh tháng năm

Đonggiọt mồ hôi cơm áo

Màsao nặng trĩu trong lòng

Quêhương một mái nhà tranh

Khổnghèo từ thuở đầu xanh

Lớnlên thành đô phố hội

Màsao ruột héo tơ tằm

Quêhương xóm nhỏ thôn làng

Nắngthì đổ lửa chói chang

Mưathì dầm dề thác lũ

Màsao tình tự mênh mang

Điđâu cũng một cuộc đời

Ởđâu cũng thế mà thôi

Nhưngtình quê hương chỉ một

Khôngsao có thể đắp bồi

Quêhương có hoa có bướm

Ởđâu không bướm không hoa

Nhưngchỉ quê hương là nhất

Thaphương không phải là nhà.

Tháng7 – 2009

Chờ một nhịp cầu

Câycầu chung một con sông

Màsao đứt nhịp giữa dòng thế ni

Muốnqua, thật khó quá đi

Sachân nước xoáy nhỡ thì làm sao

Nhớnghe không dễ đâu nào

Phongba bão táp bèo trào bọt tan

Nhìnkia, một Phá Tam Giang

Xưanay biết mấy bẽ bàng lắm ru

Xaxa sương tỏa mịt mù

Haiđầu đành đoạn thiên thu sóng cồn

Thờigian chưa phủ dấu sờn

Khônggian chưa lấp vết mòn hằn sâu

Khinào bắt lại nhịp cầu

Mayra vá đắp biển dâu xanh rì

Thắplên đóm lửa li ti

Soitrong đêm tối đen sì đã lâu

Saoơi, đừng có đeo sầu

Trăngơi, đừng có kê đầu gối sương

Đầmlầy khoét rãnh khai mương

Cuốihầm nứt kẽ mở đường chui ra

Quarồi những thuở chia xa

Câycầu nối nhịp tình ta vẹn tình

Mớitan hết những lao linh

Cảmcơ thấm thía chuyện mình nghe em.

Tháng7 – 2009

Một khối tình quê

Tôimang một khối tình quê

Lênnon xuống biển chưa hề chia xa

Bốnmùa đưa đẩy lại qua

Xuânđông thu hạ vậy mà, thế thôi

Tôimang từ thuở nằm nôi

Đếnnay nguyên vẹn, cuối đời nguyên trinh

Điđâu, như bóng với hình

Ởđâu cũng vậy, như mình với ta

Rằngxa, xin đáp, thế à

Rằnggần, cũng đáp thế à, có chi

Tôileo lên đỉnh Ba Vì

SôngĐà, núi Tản thầm thì bao phen

Tôitrèo lên Ải Nam Quan

CàMau sóng vỗ chứa chan nỗi niềm

Niềmchung cho tới niềm riêng

Tìnhnon nghĩa nước mọi miền quê hương

Bướcđi từng bước trên đường

Nghetrong gió thoảng khôn lường hồn quê

Điđâu, cũng nhớ tình quê

Ở đâu,cũng nhớ bốn bề bủa giăng

Nhưđêm, đã có vầng trăng

Nhưngày, đã có nắng vàng lung linh

Hươngquê nặng trĩu khối tình

Hồnquê vương vấn như mình với ta.

Tháng7 – 2009

Lại một dòng sông

Đôi bờ của một dòng sông

Lan man sóng đẩy nước bồng trôiđi

Bờ nầy lên tiếng thầm thì

Bờ kia ôm ấp những gì xưa nay

Bụi lau ru gió lay lay

Hàng dừa đón nắng cay cay xamờ

Con đê trông ngóng đêm mơ

Cây đa nghiêng bóng bến đò chờai

Sao hôm chờ đợi sao mai

Dấu chân vẽ cát nhạt phai chưatàn

Rong rêu ủ kín bên đàng

Phong sương trải lớp thờigian úa màu

Vẳng nghe cát đá kêu đau

Tang thương thấm lạnh nương dâurợn hồn

Nước đi ra biển thăm cồn

Tới nguồn thăm cội lên non thămđèo

Phù sinh nhân ảnh đưa vèo

Gom bong bóng nước cỡi bèo hợptan

Đưa tay vớt ánh trăng ngàn

Lung linh đáy nước trườnggiang xô bờ

Dòng sông ôm bóng ru mơ.

Tháng 7 – 2009

Tiếng gọi dòng sông

Vẳng nghe tiếng gọi dòng sông

Bến đi bến đợi bến mong bếnchờ

Đầu ghềnh nước chảy xa bờ

Cuối sông nước cuốn lặng lờra khơi

Trầm tư bốn biển đất trời

Nhìn trông quán trọ cuộc đờilại qua

Chỗ này, là cửa là nhà

Chỗ kia, là bãi tha ma rợn hồn

Đi từ chót đỉnh núi non

Băng ra hải đảo sóng cồn khua vang

Ngập ngừng khúc rẽ đò ngang

Đêm khuya thanh vắng trăngngàn lung linh

Bóng ai như thể là mình

Rong rêu sót lại lưu hình chưapha

Ô hay một cõi ta bà

Biết bao dấu tích nhà ga phiêu bồng

Trăng kia còn vắt từng không

Sao kia còn hiện giữa thềm hư vô

Bèo trôi bến nước sóng xô

Bọt trồi bãi cát tàn khô bụi hồng

Dòng sông vọng tiếng thinhkhông.

Tháng 7 – 2009

Non nước QuêMình

Anh đi biền biệtphương xa

Cha già đỡ nắng, mẹgià gối sương

Anh đi lối cỏ bên đường

Quê nhà một cõi,dặm trường đăm chiêu

Ruột đau, biết mấychín chiều

Lòng đau, biết mấychỉ điều đan tơ

Biển Đông réo rắchải hồ

Trường Sơn vợn khóicơ đồ tóc tang

Nhớ xưa ai đến ĐèoNgang

Thềm hoang rêu phủ,quan san treo cành

Mờ mờ nhân ảnh hoenthành

Gập ghềnh sóng vỗreo quanh ghế ngồi

Dòng sông nay lởmai bồi

Đẩy xô cát trắngmặn mòi phù sa

Anh đi, xa mái quênhà

Đêm đêm quốc gọi,canh gà vọng sương

Trăng khuya vàng vọtngàn phương

Lập lòe đom đóm soiđường từ ly

Mắt mẹ sâu thẳm bờmi

Lòng cha hun hút tưnghì núi sông

Mạ non khô khốcruộng đồng

Lúa vàng èo uộtngậm bông bốn mùa

Cái quay búng sẵnđược thua

Bọt bèo thời thếgió lùa lại qua

Anh đi, bỏ lại quênhà

Nào cha nào mẹ nàobà nào con

Núi kia, đeo đá ômnon

Sông kia, ru biểnmơ hòn đảo xa

Anh đi bụi giósương pha

Phong trần đập giũacho tà phù sinh

Hỡi ôi, non nước quê mình !!!

Tháng 8 – 2009

Mặc Giang

Đóa Hoa Hiếu Hạnh

Một bông hồng xin dâng Mẹ

Một bông hồng xin dâng Cha

Đền ơn hiếu hạnh những là thấm đâu

Công Cha phải nhớ làm đầu

Nghĩa Mẹ phải nhớ là câu trau mình

Song Đường một đóa nguyên trinh

Không hoa nào cõi phù sinh sánh bằng

Công Cha nghĩa Mẹ nặng oằn

Đền ơn hiếu hạnh không ngằn mé đâu

Một bông hồng xin dâng Mẹ

Một bông hồng tưởng nhớ Cha

Không bông nào cõi ta bà

Thiêng liêng cao quý như hoa song đường

Mẹ, cho tiếng nói tình thương

Cha, cho nghị lực trên đường trần gian

Hoahồng cho Mẹ em mang

Mỗikhi ấm lạnh dọc ngang đi về

ChoCha, anh gánh sơn khê

Gánhsông gánh núi ước thề trĩu vai

Hoahồng cho Mẹ em cài

Thươngyêu dịu ngọt phương đài thơm hương

ChoCha, anh bước lên đường

Dấnthân phụng hiến can trường không pha

Mộtbông hồng, nhờ đức Mẹ

Mộtbông hồng, nhờ ơn Cha

Đápđền, không tiếng kêu ca

Hiếuhạnh, không tiếng xót xa so bì

Đừngđể Mẹ ứa vành mi

TócCha bạc trắng tư nghì vì ai

Chắptay nâng đóa hoa cài

Conhiền cháu thảo kề vai chung lòng

Vườnhồng xin mãi trổ bông

Đóahoa Hiếu Hạnh vun trồng tháng năm.

Tháng8 – 2009

MặcGiang

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/05/2021(Xem: 8908)
Mây chùng khói sóng khựng chân lê, (*) Tuổi mộng xa rồi lắng thạch khê… Dấu nỗi đời chênh ràng chốn ở, Ghìm duyên phận mỏi ngại nơi về.
08/05/2021(Xem: 17562)
Kính dâng Thầy bài viết về ngày Mother’s Day. Cứ mỗi năm đến ngày Mother’s Day và lễ Vu Lan thì hình ảnh Thầy rơi lệ trong một bài pháp thoại mùa đại dịch lại hiện ra ...Tình thương Mẹ của Thầy đã biểu hiện trong ánh mắt, nụ cười qua những bức ảnh và khi nói về Niệm Phật Thầy luôn đọc bài thơ Sám Niệm Phật mà Cụ Bà Tâm Thái đã đọc từ kinh Tam Bảo của nhiều chùa xưa . Hôm nay nhân sưu tầm bài viết có một câu của bà mẹ gửi cho con ...kính ghi chép lại và kính dâng những ai từng rơi lệ dù là nam nhi .. " Con trai của Mẹ, nếu buồn hãy cứ khóc, đừng giấu nước mắt vào trong như những người thường chỉ dạy . Con trai khóc cũng không sao cả, nếu nước mắt này giúp cho điều lo lắng về mẹ và buồn bả không được gần Mẹ sẽ vơi đi và giúp con cảm thấy nhẹ nh
07/05/2021(Xem: 8266)
Con vẫn biết : Với thời gian Mẹ không còn nét diễm kiều đài các ! Nhất là khi Cha khuất bóng nhiều năm Một mình lo toan với trăm việc ứ đọng ...ngầm Mẹ âm thầm làm việc không giờ nghỉ !
04/05/2021(Xem: 10603)
Hạnh phúc thay được tham cứu một dòng Thiền ! Kính dâng Thầy bài thơ để tri ân những gì con đã học được trong Tổ Sư Thiền và nhất là về công án . Kính bạch Thầy con đã mê say đọc và nghiên cứu từng công án và đã học được thêm chút ít nên rất hạnh phúc mỗi ngày Bài thơ này xin kính tri ân Thầy khi nghe Sư Phụ Viên Minh dạy phải có giác ngộ mới nói đến giải thoát được . Kính đảnh lễ Thầy và kính chúc sức khỏe Thầy Hạnh phúc thay từ ngày học về công án! Mỗi lần tham cứu có cơ hội đào sâu ... Vừa học hỏi vừa biết trình độ tới đâu . Thọ nhận, liễu thông chút nào Chân lý?
04/05/2021(Xem: 7064)
Rừng rộng ôm non cao Trời mây đón cánh chao Bước phiêu bồng thoăn thoắt Bến tang thương gọi chào Mồ hôi đẫm nâu sồng Lá nón che má hồng Độc hành qua khổ chướng Đi về hướng cầu vồng...
03/05/2021(Xem: 26921)
Báo Chánh Pháp số 114 (số đặc biệt mừng Phật Đản 2645, Tây lịch 2021)
30/04/2021(Xem: 13689)
Sáng cuối tuần trời nắng đẹp nên ăn sáng xong tôi mặc áo ấm đi dạo. Chợt thấy dọc đường cảnh lạ như vầy, xin kể cho vui. Trên lối đi, cạnh một góc hoa viên là chỗ đông người qua lại tôi thấy có mấy thùng cạc tông nằm lênh láng. Thời nay rủi ro tràn khắp, lúc nào thấy những thùng gì lạ nằm lênh láng hay những túi xách vô chủ là nghi ngờ. Khôn hồn thì tránh xa! Vì đó có thể là mấy trái bom nổ của nhóm quá khích. Nhất là ở đây, đoạn đường bãi biển thường rất đông người qua lại trong những ngày nắng đẹp này. Cái thói quen cẩn thận lo xa, xem ra đã tích lũy từ những ngày thơ ấu trong chiến tranh. Tôi rẽ ngoặt đi lánh ra xa ngay. Nhưng tò mò thì vẫn cứ tò mò. Chả lẽ ở đây là chợ trời? Vô lý, bao lâu nay chưa hề thấy. Lại có 5,7 người đứng ngồi cầm những vật trên tay giống như sách báo. Thôi, lo yên thân. Việc của mình là đi dạo thì cứ đi. Nửa giờ sau. Cái việc đi dạo xem như đã xong, nhưng thay vì đi ngõ khác về nhà như mọi hôm thì lại tôi cố ý quay lại đường cũ để xem cảnh cái “chợ ch
29/04/2021(Xem: 6976)
Nếu mai này ta chết Ta cũng lên bàn thờ Bát cơm lời kinh nguyện Hồn ta cũng về thăm Nhớ ngày nào dương thế Đến bàn thờ khấn nguyện Cho người được siêu thăng Nay ta về hội họp Hiểu được pháp vô thường Người đi rồi ta đến Sanh tử rồi tử sanh
29/04/2021(Xem: 12817)
Hình ảnh quê hương ẩn hiện hoài trong thương nhớ ! Chẳng cần chờ cứ mỗi tháng tư đen, Người người nhắc nhau ngày biến động khó quên …. Và trước đó nhiều tháng tin kinh hoàng tới tấp! Thế mà giờ đây kỷ niệm về tràn ngập Phải chăng từ một bài hát quá u buồn Khơi động lại những gì tưởng đã cạn nguồn Và chợt hiểu … Thế nào là tiếng gọi ! Vẫn âm ỉ chút lửa tro trong lò ngụi Quê hương ơi … còn đâu đây tiếng cười Ngày còn cha mẹ … tuổi thanh xuân tươi Giờ xa vắng … tất cả là thiên thu nhớ !!! Tiếng gọi quê hương … nơi tổ tiên sống thở !!!
28/04/2021(Xem: 8832)
Ta mãi mãi kẻ lữ hành đơn độc, Bước xuống thuyền nương theo ánh trăng soi, Ngược dòng đời, chèo từng nhịp khoan thai, Không chờ đợi cũng chẳng hề nôn nóng. Dòng nước trong dưới ánh trăng soi bóng, Chiếc thuyền con đang đưa đẩy nhịp nhàng, In bóng hình người lữ khách cô đơn, Đường vạn dăm vẫn còn xa vời vợi…