Tuyển tập 90

28/11/201113:14(Xem: 18891)
Tuyển tập 90

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài - thơ MặcGiang - 90

(Từ bài số 891 đến số 900)

01.Là cái chi chi 891

02.Mảnh rách nát 892

03.Diện bíchriêng mình 893

04.Xin Cha chứnggiám 894

05.Xin Mẹ chứng tri 895

06.Rồi cũng xaxăm ! 896

07.Bóng thờigian tim tím 897

08.Lung linh bờthạch thảo 898

09.Đâu rồi xaxưa ! 899

100.Bao thuở can qua ! 900

Là cái chi chi

Tháng 11 –2007

Cái gì là cái chi chi

Càng níu càng kéo càng vì càng thâm

Cái gì là cái giã tâm

Càng manh càng mún lợi danh hão huyền

Cái gì là cái oan khiên

Càng mâu càng thuẫn não phiền thế nhân

Phong trần, nát cả phong trần

Xem thường thiên hạ chẳng lần lựa ai

Tranh nhau hai chữ anh tài

Giành nhau bốn chữ không ai hơn mình

Thanhnga rồi lại thanh minh

Vét cho ráo máng, cạn tìnhchưa thôi

“Cáiquay, búng sẵn trên trời

Mờ mờ nhân ảnh như người điđêm”

Thươngkhông thân phận dế mèn

Mà phiêu lưu ký tèm lem thếnày

Mượnngười lao lý đọa đày

Tô son đánh phấn vẽ mày thêmrâu

Mượnngười mưa dãi nắng dầu

Be đường đắp ải qua cầu rútdây

Mượnngười ngậm đắng nuốt cay

Tạo bè kết đảng thẳng tayriêng mình

Cái gì là cái nhục vinh

Cái gì là cái ô danh thế trần

Cái gì mục hạ vô nhân

Mà tranh mà đoạt dự phần lắm ru.

Mảnh rách nát

Tháng 11 –2007

Biển tang thương tha hồ mà tơi tả

Bãi nương dâu tha hồ mà xéo dày

Cho cạn tàu ráo máng, chẳng nương tay

Bao chiêu thức, đánh tan hoang chí tử

Thời tin học, càng tinh vi đấy chứ

Chỉ phút giây, bấm nút thế là xong

Con đường tung, vút cho hết điểm cong

Con đường hoành, vút tận cùng ngằn mé

Bắn tơi tả, không còn đâu giới tuyến

Bắn tơi bời, không còn đâu lằn ranh

Bung ta lông, không còn chút tơ mành

Chừa chỗ hậu mà che manh chiếu rách

Bao chữ nghĩa được dùng, hơn sử sách

Phiếm cứ gõ, đâu có ngại mực khô

Chữ lá cải, chữ ở chợ, chữ tục ô

Thi nhau đổ vào rừng hoang văn hóa

Nhớ câu người xưa : bút sa gà chết

Lại nhớ cổ nhân : uốn lưỡi bảy lần

Người cầm bút, mang danh văn sĩ, văn nhân

Người tế thế, mang danh chính nhân, chính khách

Vậy mà, cái gì cũng đem ra nói tách bạch

Viết tứ tung, viết tán loạn, không còn chữ khen chê

Người có học, giỏi hơn người dân giả, nhà quê

Ăn, nói, viết, giới ít học không thế nào hiểu nổi

Dân nhà quê chỉ biết i tờ mấy chữ

Vần ngược xuôi chưa qua khỏi trường làng

Không khua chiêng những hạ cám thượng vàng

Không đánh trống những đầu môi chót lưỡi

Làm dân quê, chân lấm tay bùn lam lũ

Cuốc đất, trồng khoai, bầu bí ngô đồng

Không biết gì cái mâu, cái thuẫn, cái tang, cái bồng

Mảnh rách nát của thế nhân xâu xé.

Diện bích riêngmình

Tháng 11 –2007

Mấy mươi năm, kiếp viễn phương

Mấy mươi năm, mấy đoạn trường

Bao niềm đau tím ruột

Xéo dày nát mảnh tình thương

Mấy mươi năm, một cuộc đời

Mấy mươi năm, mấy biển khơi

Nghe trùng dương réo gọi

Xanh xanh đập vỗ sóng mòi

Mấy mươi năm, một chuyến đi

Mấy mươi năm, biết nói gì

Phương trời chim mỏi cánh

Đường dài thăm thẳm buồn bay

Mấy mươi năm, một chuyền về

Mấy mươi năm, mấy sơn khê

Vạt rừng reo gió núi

Trăng soi dõi bóng tình quê

Mỗi một năm, mấy trăm đêm

Mấy mươi năm, cấp số nhân

Tấm mành treo cửa sổ

Canh thâu vạn lý cơ phần

Mấy mươi năm, độc ảnh hình

Mấy mươi năm, tiếng vô thinh

Tâm can nghe thẩm thấu

Mênh mông diện bích riêng mình.

Xin Cha chứng giám

Tháng 11 – 2007

Con biết Cha đãnằm đây lâu lắm

Từ khi con chậpchững mới biết đi

Tuổi bé thơ, connào đã biết gì

Càng lớn lên,càng thấm đời cô lữ

Thọ ân sinh, chứkhông ân dưỡng giáo

Mưa lạnh nhiều mànắng chẳng ai che

Đường trần giankhúc khuỷu bủa trăm bề

Con mới thấm câu: như nhà không nóc

Vào trường đời,như con đường ngược dốc

Hố thâm sâu, đèoheo hút quanh co

Lắm chông gai màcũng lắm tơ vò

Vừa chịu trận,vừa lì đòn chống đỡ

Con không cha,nên con không sợ khó

Khi nhớ cha, conlại vững riêng mình

Tùng bách tự vươnvai

Thành hoàng đỡcột đình

Thì con cũng độitrời đạp đất

Cha nằm đây,nhưng chắc chắn cha biết

Nay con về thămlại nấm mộ xưa

Cảm ơn cha, chocon chút tâm lực có thừa

Nén hương này,xin hồn cha chứng giám

Đường đời còn mấyđoạn

Con vẫn tiếp tụcđi

Đi cho đến khigót đỏ đen sì

Để không phụ côngđức sinh thành cao cả.

Xin Mẹ chứng tri

Tháng 11 – 2007

Con quỳ xuống bênmộ phần của Mẹ

Dâng nén hương,mà chín rụng tâm tư

Con đã nghe tráichín trên đường đi

Xa hơn nữa, kể từngày Mẹ mất

Về thăm Mẹ, thìra thăm nấm đất

Về thăm Mẹ, thìra thăm mộ bia

Đây là đâu, là một cõi đi về

Tím ngắt, lặng yên, hoang mờ, giá lạnh

Gió bay bay tỏa làn hương khói quyện

Lá lao chao khua tiếng nói vương cành

Bờ mi tràn hai dòng lệ loanh quanh

Nhỏ xuống đất thấm hoàng tuyền rung động

Ngồi bên mẹ, đưa tận tay mẹ nắm

Mảnh xương khô, bào năm tháng hao gầy

Tóc phơ màu, nằm từng loạn, lay lay

Còn da thịt đã hòa tan cát bụi

Ngồi bên mẹ, con thì thầm khẽ nói

Mẹ đi rồi, congiữ mẹ trong tâm

Con luôn manghình ảnh mẹ trong hồn

Có khi ngủ, gặpchiêm bao đánh thức

Mẹ đi đi, nhưhoàng hôn khép núi

Mẹ đi đi, như mâyngủ trên ngàn

Còn riêng con,thương nhớ mẹ mênh mang

Và thăm mẹ trongthềm hoang ký ức.

Rồi cũng xa xăm !

Tháng 11 – 2007

Tôi biết chắc, đây là anh

Tôi biết chắc, đây là chị

Tôi biết chắc, đây là em

Chứ không phải là ai, và cũng không hề nhầm lẫn

Và đây là một đàn cháu, cũng không hề lấn cấn

Đang rộn lên tiếng nói

Anh em ruột thịt, máu mủ một nhà

Nhưng nhìn anh, nhìn chị, nhìn em

Thật tình, tôi không thể nhận ra

Còn một đàn cháu

Nghe để mà nghe

Nhìn để mà nhìn

Chứ hoàn toàn không biết mặt

Anh, như thế hay sao

Chị, như thế hay sao

Em, như thế hay sao

Và một đàn cháu con như thế hay sao

Mấy chục năm trường

Giữa hai phương trời xa cách

Biết bao tự tình tha thiết

Gặp nhau tay bắt mặt mừng

Nhưng thật ngỡ ngàng

Từ trên trời rớt xuống

Từ dưới đất chui lên

Tôi đang dứng trên mỏm chênhvênh

Đón nhận sự thật quanh mình

Như đón nhận một giấc mơ

Dòng sông xưa, khác cả bến,khác cả bờ

Mái nhà xưa, khác cả vách,khác cả phên

Con đường làng, khác cả đườngđi, lối ngõ

Mấy mươi năm, mà đã ra thế đó

Nếu lâu hơn, chưa biết sẽ rasao

Còn hơn một cuộc chiêm bao

Bừng con mắt dậy xạc xào bụibay

Còn hơn mây kéo về tây

Sao mờ lấp lánh lung laytrăng ngàn

Mấy mươi năm khung trời biềnbiệt

Mấy mươi năm bao nỗi chờ mong

Mấy mươi năm tao phùng giâylát

Mấy mươi năm rồi cũng xa xăm.

Bóng thời gian tim tím

Tháng 11 – 2007

Chân bước đi trên đường xưaquê cũ

Đã từ ly một khoảng mấy mươinăm

Đang đứng đây, mà sao thấy xaxăm

Giữa quá khứ - hôm nay, làmột trời xa lạ

Nghe tâm tư bồn chồn rơi haingả

Chấp nhận thì không lẽ nhưthế sao

Chối từ thì sự thật hay chiêmbao

Sóng lăn tăn, vỗ đôi bờ hiuhắt

Hỏi dĩ vãng, chìm sâu, im bặt

Hỏi xa mờ, lặng lẽ, ngậm câm

Hỏi hôm nay, cây cỏ thì thầm

Bóng thời gian, bào mòn tấtcả

Kìa, rong rêu, mấy lớp gồ ghềsỏi đá

Kìa, sóng xô, mấy lần bồi lởmen sông

Kìa, nương dâu, biến cải aolạch ruộng đồng

Còn con người, tàn tạ chấtchồng tuổi tác

Bờ lau mờ bụi cát

Tiếng vạc động canh khuya

Ngàn sao gọi đêm về

Vạt rừng reo gió núi

Còn đâu nữa, con nai vàng bênbờ suối

Còn đâu nữa, lúa mạch ngậmsữa non

Con đường xưa phai nhạt cảlối mòn

Đành chấp nhận bóng thời giantim tím.

Lung linh bờ thạch thảo

Tháng 11 – 2007

Giọt châu sa vo tròn trên nét ngọc

Lăn lưng chừng đứng lại giữa gò nông

Mắt buồn buồn nhìn về cõi mênh mông

Giây phút cuối chìm sâu thềm băng giá

Mỗi ly biệt nhũn mềm hồn sỏi đá

Mỗi hợp tan chín ũng cả tâm tư

Sóng lặng yên mà thuyền lại lắc lư

Đất bất động mà bước chân lảo đảo

Giữa dòng người, nhưng không nghe huyên náo

Lững thững đi từng bước đếm đăng trình

Trong mênh mang, vắng ngắc cảvô thinh

Khua từng nhịp vọng vangđường cô lữ

Người đi đi, về phương trờiviễn xứ

Người về đi, về cuối góc niềmtây

Cửa kín khe, se thắt gió heomay

Thổi lành lạnh buốt tâm cantê tái

Vầng trăng tròn, khoét sâuvầng trăng khuyết

Đeo loanh quanh, một vệt mỏnglưng trời

Vắt cong cong, hứng trốngrỗng chơi vơi

Những gì còn và những gì đãmất

Đời là một cõi mộng

Cõi mộng nào là thực

Đời là giấc chiêm bao

Chiêm bao nào là mơ

Đang sống đây, mà sao lại trơvơ

Dòng nhân thế va trường thànhhư ảo

Gió man mác lung linh bờthạch thảo

Mây bay bay lơ lửng gác đầunon

Ta riêng ta, một khối mộngtâm hồn

Vẫn hiện hữu giữa muôn ngàntrụ vũ.

Đâu rồi xa xưa !

Tháng 11 – 2007

Đâurồi của những xa xưa

Đói no ấm lạnh đã thừa thờigian

Bước đi lững thững bên đàng

Nỗi niềm đan kínmênh mang ngập lòng

Bao năm ly cách hoài mong

Một trời xưa cũchìm trong xa mờ

Cuộc đời như một giấc mơ

Trải qua từngđoạn trôi bờ phiêu du

Ô hay, chiếc lá vàng thu

Mỗi mùa lá rụng,vàng thu lá vàng

Đâu còn lối nhỏ băng ngang

Đâu còn khóm trúcbên hàng tre xanh

Đoạn đành, chấp nhận thật nhanh

Hình xưa bóng cũ treomành sương bay

Đoàn đành, chấp nhận hôm nay

Hỏi trong ký ứctỏ bày sao đây

Khác xa, sao lạ thế này

Thời gian quayngược mới hay nỗi niềm

Siêu bào biến dạng triền miên

Đeo trên châu thểgởi miền bèo mây

Cuộc đời đập giũa xát xây

Cành trơ héo nhựakhô gầy sắc thân

Một mai, mai một cơ phần

Biển dâu còn đổi phong trần còn thay

Đành thôi, biết nói sao đây !!!

Bao thuở can qua !

Tháng 11 – 2007

Thươngngười cố quận quê nhà

Trầm tư độc ảnh quốc đà kêusương

Thươngngười khách thổ tha phương

Nỗi niềm cô đọng vấn vươngđêm dài

Thươngngười tóc trắng sương phai

Sao Hôm le lói, sao Mai xa mờ

Thương người đang độ tuổi thơ

Mái trường lặn hụp i tờ nguyên xi

Thương người đang độ lỡ thì

Nhùng nhằng hai lối bước đi đoạn đành

Thương người đang độ xuân xanh

Mà sao sợi trắng bao quanh đỉnh đầu

Sông Thương có nhớ Sông Cầu

Sông Gianh - Bến Hải sắc màu thời gian

Ai lầm, ai lỡ, ai mang

Ai bồi, ai đắp, ai kham, ai từ

Nhìn trông sông nước lắc lư

Trải bao niên kỷ, đã dư biển sầu

Nam Quan có nhớ Cà Mau

Đồng bào đồng bọc thịt thau đọa đày

Mai sau, ai tiếc nỗi nầy

Chẳng qua dấu vết héo gầy sử xanh

Lá vàng ủ rũ treo mành

Lá non rúng rẩy rung cành gió bay

Có thương, cũng chết niềm tây

Không thương, cũng chết nỗi nầy tình kia

Đoạnđành, bao thuở can qua !!!

--------------------------

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/05/2021(Xem: 8906)
Mây chùng khói sóng khựng chân lê, (*) Tuổi mộng xa rồi lắng thạch khê… Dấu nỗi đời chênh ràng chốn ở, Ghìm duyên phận mỏi ngại nơi về.
08/05/2021(Xem: 17556)
Kính dâng Thầy bài viết về ngày Mother’s Day. Cứ mỗi năm đến ngày Mother’s Day và lễ Vu Lan thì hình ảnh Thầy rơi lệ trong một bài pháp thoại mùa đại dịch lại hiện ra ...Tình thương Mẹ của Thầy đã biểu hiện trong ánh mắt, nụ cười qua những bức ảnh và khi nói về Niệm Phật Thầy luôn đọc bài thơ Sám Niệm Phật mà Cụ Bà Tâm Thái đã đọc từ kinh Tam Bảo của nhiều chùa xưa . Hôm nay nhân sưu tầm bài viết có một câu của bà mẹ gửi cho con ...kính ghi chép lại và kính dâng những ai từng rơi lệ dù là nam nhi .. " Con trai của Mẹ, nếu buồn hãy cứ khóc, đừng giấu nước mắt vào trong như những người thường chỉ dạy . Con trai khóc cũng không sao cả, nếu nước mắt này giúp cho điều lo lắng về mẹ và buồn bả không được gần Mẹ sẽ vơi đi và giúp con cảm thấy nhẹ nh
07/05/2021(Xem: 8180)
Con vẫn biết : Với thời gian Mẹ không còn nét diễm kiều đài các ! Nhất là khi Cha khuất bóng nhiều năm Một mình lo toan với trăm việc ứ đọng ...ngầm Mẹ âm thầm làm việc không giờ nghỉ !
04/05/2021(Xem: 10599)
Hạnh phúc thay được tham cứu một dòng Thiền ! Kính dâng Thầy bài thơ để tri ân những gì con đã học được trong Tổ Sư Thiền và nhất là về công án . Kính bạch Thầy con đã mê say đọc và nghiên cứu từng công án và đã học được thêm chút ít nên rất hạnh phúc mỗi ngày Bài thơ này xin kính tri ân Thầy khi nghe Sư Phụ Viên Minh dạy phải có giác ngộ mới nói đến giải thoát được . Kính đảnh lễ Thầy và kính chúc sức khỏe Thầy Hạnh phúc thay từ ngày học về công án! Mỗi lần tham cứu có cơ hội đào sâu ... Vừa học hỏi vừa biết trình độ tới đâu . Thọ nhận, liễu thông chút nào Chân lý?
04/05/2021(Xem: 7013)
Rừng rộng ôm non cao Trời mây đón cánh chao Bước phiêu bồng thoăn thoắt Bến tang thương gọi chào Mồ hôi đẫm nâu sồng Lá nón che má hồng Độc hành qua khổ chướng Đi về hướng cầu vồng...
03/05/2021(Xem: 26914)
Báo Chánh Pháp số 114 (số đặc biệt mừng Phật Đản 2645, Tây lịch 2021)
30/04/2021(Xem: 13684)
Sáng cuối tuần trời nắng đẹp nên ăn sáng xong tôi mặc áo ấm đi dạo. Chợt thấy dọc đường cảnh lạ như vầy, xin kể cho vui. Trên lối đi, cạnh một góc hoa viên là chỗ đông người qua lại tôi thấy có mấy thùng cạc tông nằm lênh láng. Thời nay rủi ro tràn khắp, lúc nào thấy những thùng gì lạ nằm lênh láng hay những túi xách vô chủ là nghi ngờ. Khôn hồn thì tránh xa! Vì đó có thể là mấy trái bom nổ của nhóm quá khích. Nhất là ở đây, đoạn đường bãi biển thường rất đông người qua lại trong những ngày nắng đẹp này. Cái thói quen cẩn thận lo xa, xem ra đã tích lũy từ những ngày thơ ấu trong chiến tranh. Tôi rẽ ngoặt đi lánh ra xa ngay. Nhưng tò mò thì vẫn cứ tò mò. Chả lẽ ở đây là chợ trời? Vô lý, bao lâu nay chưa hề thấy. Lại có 5,7 người đứng ngồi cầm những vật trên tay giống như sách báo. Thôi, lo yên thân. Việc của mình là đi dạo thì cứ đi. Nửa giờ sau. Cái việc đi dạo xem như đã xong, nhưng thay vì đi ngõ khác về nhà như mọi hôm thì lại tôi cố ý quay lại đường cũ để xem cảnh cái “chợ ch
29/04/2021(Xem: 6934)
Nếu mai này ta chết Ta cũng lên bàn thờ Bát cơm lời kinh nguyện Hồn ta cũng về thăm Nhớ ngày nào dương thế Đến bàn thờ khấn nguyện Cho người được siêu thăng Nay ta về hội họp Hiểu được pháp vô thường Người đi rồi ta đến Sanh tử rồi tử sanh
29/04/2021(Xem: 12809)
Hình ảnh quê hương ẩn hiện hoài trong thương nhớ ! Chẳng cần chờ cứ mỗi tháng tư đen, Người người nhắc nhau ngày biến động khó quên …. Và trước đó nhiều tháng tin kinh hoàng tới tấp! Thế mà giờ đây kỷ niệm về tràn ngập Phải chăng từ một bài hát quá u buồn Khơi động lại những gì tưởng đã cạn nguồn Và chợt hiểu … Thế nào là tiếng gọi ! Vẫn âm ỉ chút lửa tro trong lò ngụi Quê hương ơi … còn đâu đây tiếng cười Ngày còn cha mẹ … tuổi thanh xuân tươi Giờ xa vắng … tất cả là thiên thu nhớ !!! Tiếng gọi quê hương … nơi tổ tiên sống thở !!!
28/04/2021(Xem: 8831)
Ta mãi mãi kẻ lữ hành đơn độc, Bước xuống thuyền nương theo ánh trăng soi, Ngược dòng đời, chèo từng nhịp khoan thai, Không chờ đợi cũng chẳng hề nôn nóng. Dòng nước trong dưới ánh trăng soi bóng, Chiếc thuyền con đang đưa đẩy nhịp nhàng, In bóng hình người lữ khách cô đơn, Đường vạn dăm vẫn còn xa vời vợi…