Tuyển tập 118

28/11/201113:14(Xem: 17972)
Tuyển tập 118

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG


Tuyển tập 10 bài Số 118 - thơMặc Giang

(Từ bàisố 1171đến số 1180)

[email protected]; [email protected]

01. HoaĐàm reo pháp giới 1171

02. Đừngtheo ta nhé ! 1172

03. Ngàymới tinh khôi 1173

04. BóngMẹ cuối trời 1174

05. Tưởngnhớ Vua Trần Nhân Tông và Huyền Trân Công Chúa 1175

06. Aicũng có quê hương ! 1176

07. Khôngmong đất nở hoa ! 1177

08. Mộtcõi trời quê 1178

09. Nóiđi 1179

10. Thôinghe 1180

Hoa Đàm reo pháp giới

Giữa đôi bờ không sắc

Ta muôn kiếp đi quanh

Mây trắng cỡi trời xanh

Nát tan dòng sinh tử

Đứng trên đầu vô thỉ

Chận tột đáy vô chung

Nghe tiếng nói điệp trùng

Của ba đường sáu nẻo

Xuân tàn hoa không héo

Đông đến chẳng lạnh băng

Giữa thu thiếu lá vàng

Vào Hạ thôi đổ nắng

Người già chưa tóc trắng

Em bé rũ bạc phơ

Nai hiền dáng ơ hờ

Ngác ngơ bên bờ suối

Hoàng hôn gác mé núi

Triều sóng vỗ biển xa

Nhìn trông cõi ta bà

Vo tròn trong ánh mắt

Đạt Ma đang diện bích

Thấy Ca Diếp mỉm cười

Ta nở nụ tinh khôi

Linh Sơn còn nguyên vẹn

Kinh hành ba vòng xoắn

Đức Như Lai ngồi yên

Xoay hai mặt đồng tiền

Long Hoa Di Lặc hiện

Bờ nào bờ không sắc

Bờ nào bờ sắc không

Nên muôn kiếp thong dong

Hoa Đàm reo pháp giới.

Tháng 11 – 2008

Đừng theo ta nhé !

Nguyễn Du siêu tuyệt truyệnKiều

Còn ta bay bổng chín chiều chânmây

Mặc Tử ôm bóng trăng gầy

Ta chìm đáy nước lắt laynguyệt tàn

Công Trứ chí khí dọc ngang

Ta rong du thủ trên đàng phù sinh

Tản Đà non nước hữu tình

Ta mơ sông núi như mình với ta

Vân Tiên «cõng Mẹ đi ra»

Ta dìu tay Mẹ vào nhà, đi vô

Bá Quát chiếm mất hai bồ

Còn ta chữ nghĩa thảy hồ lung linh

Hưng Đạo Tướng Sĩ Hịch binh

Ta ươm son sắt thinh thinh dưđồ

Nguyễn Trãi Đại Cáo Bình Ngô

Ta khơi rêu phủ xương khôchất chồng

Quang Trung nhẹ tựa lông hồng

Ta ghi dấu nét anh hùng xưanay

Hoàng Chương tuyệt tác thơsay

Ta ru mây gió bay bay trên ngàn

Thế Lữ có Hổ Nhớ Rừng

Ta reo núi thẳm trùng trùngthùy dương

Tú Xương biếm tứ đỗ tường

Ta trông những kẻ trên đườngnổi trôi

Trọng Lư ngơ ngác lưng đồi

Còn ta đắp vá lở bồi môm sông

Nguyễn Khuyến mong được làmthông

Còn ta cuộc lữ ước mong trở về

Tế Hanh ca ngợi đồng quê

Ta reo sông núi sơn khê đẹp màu

Xuân Diệu cao vút tình yêu

Ta rong những bước cầu kiều nên thơ

Hùng Vương mở nước dựng cờ

Còn ta mơ vọng tóc tơ Lạc Hồng

Nhớ thương tình núi nghĩa sông

Gừng cay muối mặn giống dòng Rồng Tiên

Nhớ thương non nước Ba Miền

Việt Nam dân tộc hồn thiêng muôn đời

Vần thơ lục bát tinh khôi

Câu sáu câu tám liên hồi trào dâng

Vần thơ lục bát cao ngần

Khi bay bay bổng khi trầm trầm sâu

Vần thơ lục bát đượm màu

Khi khoan khoan nhặt, khi sầu sầu vương

Hừng đông cây cỏ ngậm sương

Hoàng hôn buông phủ còn nương ráng chiều

Ngập ngừng ngưỡng cửa tịch liêu

Còn hong giọt nắng nâng niu nụ hồng

Thôi nghe, dừng bước nửa chừng

Đừng theo ta nhé, đi rong vôcùng

Thôi nghe, dừng bước lao lung

Đừng theo ta nhé, thỉ chungkhông đường

Vần thơ còn đó thương thương!!!

Tháng 11 – 2008

Ngày mới tinh khôi

Chim muông ca hát lên rồi

Lại một ngày mới tinh khôi

Vầng dương ửng hồng đuổi nắng

Mênh mông rải khắp đất trời

Biển xa liên hồi kéo gió

Trùng dương cỡi sóng xô bờ

Hải âu tung bay đây đó

Gọi đàn gởi mộng ru mơ

Sương pha giọt châu óng ả

Lung linh trắng bạch gợn vàng

Ngàn cây đẹp màu hoa lá

Chuồn chuồn, bươm bướm mơnman

Đồng xanh thơm thơm hương lúa

Căn tròn ngậm sữa trổ bông

Mạ non ươm mầm gốc rạ

Dân quê mưa nắng no lòng

Châu thành cao sang phố thị

Sóng người xuôi ngược lại qua

Dập dìu nam thanh nữ tú

Điểm trang sức sống phồn hoa

Một ngày, lại một ngày mới

Một ngày, lại một ngày qua

Chiếc bóng thời gian đưa đẩy

Sống sao cao đẹp an hòa.

Tháng 11 – 2008

Bóng Mẹ cuối trời

Không biết bây giờ mẹ ở đâu

Con đi tìm mẹ khắp tinh cầu

Chân trời thăm thẳm màu xanhngát

Góc biển nhạt nhòa phủ bể dâu

Không biết bây giờ mẹ ở đâu

Có nghe một cõi gọi thiên thu

Con đi đến cuối bờ hoang vắng

Bỏ ngõ hư vô chẳng địa đầu

Con nghe có một cõi đi về

Cất bước đi tìm như mộng mơ

Thiên cổ mù mờ không tiếng vọng

Tuyền đài lặng lẽ đứng trơ vơ

Con nghe có một cõi vô thường

Nhưng chẳng thấy ai, lạnh khóihương

Cửa tử bỏ hờ không đóng mở

Dọc đường cỏ dại mọc vương vương

Mẹ đi biền biệt ở nơi nao

Một cõi vô vi là cõi nào

Vũ trụ mênh mông lồng lộng quá

Đêm tàn sương lạnh bóng trăngsao

Cánh cửa tử sinh thật lạ lùng

Nhô đầu, đập giũa những laolung

Ra đi, biệt tích không âm vọng

Lặng lẽ thiên thu đến tận cùng

Con đi tìm Mẹ, biết đâu tìm

Le lói sao trời thắp bóng đêm

Đom đóm lập lòe vờn vũ trụ

Chập chờn bóng mẹ cuối trờiquên.

Tháng 11 – 2008

Tưởng nhớ Vua Trần Nhân Tông và Huyền Trân Công Chúa

Vua Trần Nhân Tông

Vua Trần Nhân Tông

Đệ nhất quân vương đất trời Nam

An dân, an quốc, bình thiên hạ

Quốc Tổ, quốc Tông, đã địnhban

Vua Trần Nhân Tông

Vua Trần Nhân Tông

Làm Vua, hơn các Vua

Xuất gia, thành Sư Tổ

Trúc Lâm Đầu Đà, non Yên Tử

Giác Hoàng Điều Ngự, nước ĐạiNam

Dân Việt tôn xưng “Đức CùĐàm”

Dòng Thiền Việt Nam khai Phậttích

Vua Trần Nhân Tông

Vua Trần Nhân Tông

Xứng danh bậc nhất đấng minhquân

Quốc ngoại, hai phương đềukhiếp vía

Quốc nội, một phương vững nhưthần

Vua Trần Nhân Tông

Vua Trần Nhân Tông

Phía Bắc, tan tác Nguyên Mông

Phía Nam, Chiêm Thànhquy phục

Rạng danh bậc nhất Nhà Trần

Xuyên qua lịch sử huy hoàng

Thảm nhung tô thắm giống dòngViệt Nam

Quê hương cẩm tú danh lam

Sơn son thếp ngọc, sắc vàngchâu pha

Năm ngàn năm, đất nước ta

Vững như bàn thạch, một nhàViệt Nam

Năm ngàn năm, dân tộc ta

Bắc Nam Trung, quyện câu camuôn đời

Dù cho vật đổi sao dời

Việt Nam muôn thuở,không dời đổi thay

Dù cho Nam Bắc Đông Tây

Việt Nam sông núi,không lay bụi hồng

Dòng lịch sử, năm ngàn năm vănhiến

Nước non nầy, trang lẫm liệthùng anh

Trời, còn ê ẩm màu xanh

Đất, còn e úng ngọn ngành thấpcao

Ngàn năm Bắc Thuộc lộn nhào

Trăm năm Tây Thuộc cào cào lănquay

Ngoại lai, ngoại nhập, biếttay

Xâm lăng, xâm thực, mặt mày náttan

Sách, không còn chỗ luận bàn

Sử, không còn chỗ sử vàng đẹphơn

Truyền huyết thống, qua HuyềnTrân Công Chúa

Tuyệt giai nhân, với nét ngọccành vàng

Nhớ câu : “Cây quế giữarừng”

Tiếc thay, không tựa báchtùng kiêu sa

Bởi nghe lời dạy Vua Cha

Bởi thương cuộc sống cửa nhàmuôn dân

Bắc, còn nghiệt ngã phongtrần

Nam, yên bờ cõi, gá thân ngọc ngà

Hỡi những ai : sinh ra,lớn lên, trưởng thành

Đang sống, hay xa các tỉnhMiền Trung

Miền thùy dương nhưng khô cằnsỏi đá

Lúa mòn gốc rạ

Đèo xéo ruộng đồng

Sông dài biển rộng

Muối mặn mềm môi

Xa xa bóng núi lưng đồi

Trăng ngàn vòi vọi, dõi soisao mờ

Có nhớ không Châu Ô, Châu Lý

Có nhớ ai sắc nước hương trời

Đêm dài ngày ngắn chơi vơi

Ai nghiêng nắng đổ mưa rơitháng ngày

Cảm thôi, đã quý thương thay

Huống chi sương gió bụi baybốn mùa

Bảy trăm năm trước, đèn khimờ khi tỏ

Bức rèm thưa, nhòa dấu lệtrăng khuya

Giọt dài, giọt ngắn chia lìa

Giọt khô, giọt ướt, đầm đìamắt mơ

Bảy trăm năm sau, xây điệnngọc bệ thờ

Khói hương trầm, lung linhhồn Công Chúa

Xin chắp tay, chân thành dângluyến nhớ

Đàn Nam Ai, hòa điệu lý hòkhoan

Huyền Trân, dấu ấn thấm son

Nhân Tông, triện ngọc khôngmòn thời gian

Tâm nguyền, tâm hạnh, tâm đan

Muôn đời ghi nhớ, hò khoan,khoan hò

Sông Gianh, còn đó con đò

Bến Hải, còn đó ai cho ấmlòng

Thu Bồn, còn đó ước mong

Hương Giang còn đó, chờ trôngai về

Nước non, nặng một lời thề

Non non nước nước không hề chia xa

Quê hương gấm vóc sơn hà

Muôn đời rạng rỡ một nhà Việt Nam.

Ngày14-11-2008 * Mặc Giang

Ai cũng có quêhương !

Ai ai cũng có quê hương

Dù cho sống chốn tha phương cuối trời

Ai ai cũng có đầu đời

Dù sinh đất nẻ, sông ngòi, vũng nông

Nước còn có chỗ khơi dòng

Cây còn có cội, gốc nguồn có nơi

Huống chi là một con người

Ai không mang tiếng khóc cười chui ra

Trở thành vùng đất quê cha

Thơm thơm tình nồng quê mẹ

Quê cha nuôi ta khôn lớn

Đất mẹ nuôi ta nên người

Nói ra, thương quá đi thôi

Hai tiếng quê hương là thế

Nhắc nhau để thương để nhớ

Trước sau rồi cũng tìm về

Khung trời, một bọc tình quê

Cất trong thềm hoang ký ức

Tại sao quê hương đẹp nhất

Tìm về, sẽ biết ngay thôi

Bởi vì, còn đó chôn nhau

Bởi vì, còn kia nấm rốn

Nằm ngay trong lòng ta đó

Châu thân máu chảy về tim

Quê hương đâu có kiếm tìm

Ai ai cũng có quê hương

Quê hương một thương hai nhớ

Quê hương một nhớ hai thương

Đi đâu cũng nhớ vấn vương suốtđời

Dù cho vạn lý mù khơi

Quê hương cũng có không rờichia xa

Dù cho bóng xế chiều tà

Ai ai cũng có quê nhà dấu yêu.

Tháng 11 – 2008

Không mong đất nở hoa !

Tình quê sao vời vợi

Nhớ quê sao bồn chồn

Khi sống thật bình thường

Khi xa tràn nhung nhớ

Là quê, là mùa, lớn cây, đất nở

Nào ngô, nào khoai, nào ruộng, nào đồng

Mồ hôi nhỏ giọt nắng hong

Quê nghèo khốn khó long đong đầu đời

Một thời tuổi trẻ lơi bơi

Giỡn chơi một thuở đã đời tuổi thơ

Khi xa từ đó đến giờ

Lâu lâu gợi nhớ, thẫn thờ hồn đau

Sinh ra, cắt rốn chôn nhau

Nhớ thương, thấm thía thịt thau da mòn

Hèn chi có người nói

« Khi sống là quê là đất

Khi xa, đất bỗng hóa tâm hồn »

Mịt mờ cuối nẻo cô thôn

Đêm đêm thức giấc héo hon canh trường

Sương đêm nhỏ giọt vương vương

Dế kêu non nỉ dặm trường xa mơ

Vườn sau còn nhớ lối về

Ngõ trước còn nhớ trưa hè chơi hoang

« Bánh canh » Mẹ cho ăn đòn

Ngọn roi tron trót, thật giòn Mẹ ơi

Ước gì còn nhỏ thế thôi

Cái thời thơ ấu đầu đời tuổi thơ

Để không đón nhận bây giờ

Nào ai mong đất nở hoa tâm hồn.

Tháng 11 –2008

Một cõi trời quê

Quê tôi, vốn thật quê mùa

Sẻ chia chơn chất hơn thua không màng

Như dòng sông nhỏ băng ngang

Như đồng xanh gội lúa vàng trổ bông

Lạnh co, cái rét mùa đông

Nóng duỗi, cái nực oi nồng hạrang

Xuân về, áo mới mơn man

Thu vương ủ dột lá vàng baybay

Đói no ấm lạnh qua ngày

Nhà tranh bếp lửa đã dài nắngmưa

Ra sông tắm nắng buổi trưa

Những đêm trăng xuống giỡn đùadưới trăng

Ra ao vớt bóng chị Hằng

Lao chao sóng đẩy chị Hằngrung rinh

Có hàng trúc biếc xinh xinh

Có tre mấy lũy bao quanh xómlàng

Đầu hè, rau muống chạy ngang

Sau hè, rau đắng bên giàn mướphương

Có hoa súng mọc dưới mương

Lá giang đầy ắp trên đường cáiquan

Một bàu sen nở giữa làng

Gần bùn mà chẳng lây lan mùibùn

Dân làng sớm tối chia chung

Tương thân tương ái đều cùngcó nhau

Thơm thơm như vị hương cau

Ngọt ngọt như vị mía lau đầumùa

Phong sương đội nắng gió lùa

Một thời tuổi trẻ quê mùa thếthôi

Đến khi xa mất quê rồi

Trở thành một khối trong đời,lạ chưa

Đó đây, đi khắp đã thừa

Hồn quê trống vắng vẫn chừa mộtnơi

Phố phường không thể đắp bồi

Châu thành không thể đổi dờitình quê

Lâu lâu gọi nhớ nhung về

Trời quê một cõi bốn bề trơ vơ.

Tháng 11 – 2008

Nói đi

Nói đi, đừng để mai sau

Lùi về quá khứ biết đâu màlần

Nói đi, cơ cảm lượng phân

Mây ngàn đem gởi phù vân còngì

Dẫu rằng đời chẳng có chi

Nhưng mang một kiếp, còn gìhay không

Lên rừng tìm lá diêu bông

Xuống biển dũi cát con còngđi đâu

Trên cầu, mặt nước chìm sâu

Dưới cầu, nước chảy rầu rầumờ xa

Đổ cho một cõi ta bà

Như bong bóng nước, xây nhà phù sinh

Đổ cho cát bụi vương hình

Bọt bèo trôi nổi tơ tình chi đau

Thu mình ốc đảo thật sâu

Khép trong vũng tối gối đầu hoang sơ

Có gì, cũng trả hư vô

Không gì, cũng trả cuối bờ phong sương

Tự ti, an phận thủ thường

Khác chi sỏi đá bên đường bụibay

Yếm thời yếm thế quá thay

Làm cây làm cỏ còn lay hồngtrần

Nói đi, mới biết lựa lần

Có thân mới thể thương thân mớilà

Nói đi, mới biết gần xa

Có nhân có kỷ với ta cùng mình

Hư không, chưa hẳn lặng thinh

Lâu lâu vẳng tiếng vang rền hưvô.

Tháng 11 – 2008

Thôi nghe

Thôi nghe, đừng nói chi nhiều

Con người, ai cũng biết điều,phải không

Thôi nghe, đừng xé cay lòng

Thế gian sao nữa, cũng trong biểntrần

Đã dày cát bụi phù vân

Còn đay nghiến mãi lựa lầnsao cam

Sét kia, rỉ sét lên chàm

Đồng kia loang lổ lam nham ốmàu

Con người, ai lại không đau

Có nghe sỏi đá còn cau tơ tình

Người ta, nào khác chi mình

Sống sao cho phải, biết mình biết ta

Kì kèo bớt một thêm ba

Cộng năm trừ bảy cũng là số không

Thôi nghe, trong dị có đồng

Trong đồng có dị, mới mong vuôngtròn

Nếu vuông, mà chẳng có tròn

Lấy gì so sánh vuông tròn cùngai

Bàn tay, ngón ngắn ngón dài

Cùng nương cùng tựa hòa hàibiết bao

Con người, có thấp có cao

Có dung có dị chớ nào giốngnhau

Ở đời, có trước có sau

Sống sao cho phải, đâu mâu làmgì

Thôi nghe, nhân ngã lắm chi

Thế gian bỉ thử đen sì trầnlao

Thôi nghe, biết sống đi nào

Nụ mai chúm chím, cành đào trổbông.

Tháng 11 – 2008

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
12/10/2017(Xem: 20375)
Viết về anh Bùi Giáng là một việc làm cần lòng can đảm. Thậm chí cần rất nhiều can đảm, có khi phải nói nôm na là liều mạng mới dám viết. Những người có thời gần gũi và thương mến anh ai cũng có lần cảm nhận điều đó. Anh thích người ta đọc sách anh, thưởng thức thơ văn anh, nghiền ngẫm tư tưởng của anh. Nhưng ngược lại anh hay nổi nóng nếu ai hiểu sai ý anh. Anh rất giận khi có ai viết sai một chữ, kể cả sai một dấu phẩy, những câu thơ của anh. Có rất nhiều khi anh cho đó là một sự xuyên tạc có hậu ý. Dù sao, anh và tôi đã từng sống chung gần ba năm trời ở Vạn Hạnh chả lẽ không có gì để nói, lâu nay tuy rất muốn viết nhưng tôi vẫn cố tránh, cho đến khi có người nhắc.
12/10/2017(Xem: 10902)
Một Buổi Chiều Nhớ về một buổi chiều đến thăm Ôn Tuệ Sĩ. Sài Gòn chợt nắng gió hiu hiu Tôi đến thăm Ôn một buổi chiều Phố phường khói bụi người qua lại Xe cộ bên đường rộn tiếng kêu.
11/10/2017(Xem: 10490)
Ánh nguyệt lung linh rọi xuống hiên, Thênh thang rảo bước có chi phiền. Già lam huân tập khai tâm lớn, Tứ chúng tròn tu sáng bạn hiền. Niệm chánh soi cùng đâu luẩn quẩn, Lòng an chiếu khắp chẳng chao nghiêng. Như như gốc pháp nguyền qui hướng, Khua rã trầm luân tiến mãn viên.
09/10/2017(Xem: 11593)
(Chị Cả tôi, nhà thơ Thanh Nhung, http://newvietart.com/CONGHUYENTONNUNHATRANG.html, năm nay đã 76 tuổi, vì mắt kém phải tránh ra đường vào lúc tối trời, nên chị đã dành buổi sáng sớm về hầu thăm chúc thọ Mẹ trước các em, các cháu... ) Con về hôn Mẹ sớm mai Dòng trôi năm tháng trải dài yêu thương Chín bảy năm cõi vô thường Mẹ cười vui với tóc sương da mồi Tóc con cũng trắng bạc rồi Nhìn sau ngắm trước cuộc đời chiêm bao Mẹ còn ngàn ánh trăng sao Ấm ru ngâm tiếng ngọt ngào dịu êm Con hôn Mẹ, tỏ nỗi niềm Mênh mang hạnh phúc, bình yên lạ kỳ Hồng hoa hương tỏa nơi này Cùng hương của Mẹ ngát đầy nhân gian Con yêu quý Mẹ vô vàn Một câu chúc thọ đẫm trang giấy lòng Tay cầm tay giữa sắc không Mẹ cười âu yếm Con còn sống vui!
08/10/2017(Xem: 12455)
Ta buông bỏ rong chơi trong cõi tạm Có sá gì một hình bóng mỹ nhân Đêm về nhìn trăng sáng giữa trời trong Xem thế sự như mây ngàn gió bạt.
07/10/2017(Xem: 14664)
Ngày xưa có một bầy nai Nai đầu đàn quả là tài giỏi thay Một ngàn nai họp thành bầy Nhởn nhơ chung sống, vui vầy, rong chơi, Nai đầu đàn có hai trai Nai anh mảnh khảnh, thân người lại cao Mắt tinh anh sáng như sao Bộ lông óng mượt phô màu đỏ hung Trông nai đẹp đẽ vô cùng Có tên Nai Đẹp khắp vùng quanh đây. Nai em lông xám phủ đầy Cũng cao và lại cũng gầy như anh Nhưng kém cỏi, chẳng khôn lanh Có tên Nai Xám quả tình đúng thay.
07/10/2017(Xem: 14655)
Vị cao tăng đắc đạo rồi Tính ra thấm thoắt nửa đời xuất gia Tu nơi thiền viện phương xa Dứt tình quyến luyến quê nhà từ lâu, Nơi thanh tịnh, chốn thẳm sâu Nhà sư nghiên cứu đạo mầu chuyên tâm Giờ đây học vấn uyên thâm Lại thêm phẩm hạnh sáng ngần treo gương Bao nhiêu đệ tử bốn phương Tìm sư học đạo, xin nương cửa thiền.
02/10/2017(Xem: 12883)
Sự đời được mất rõ vô thường, Cội gốc sân si vốn khó lường. Chuyện đến tùy duyên không vướng mắc, Việc qua cởi bỏ chẳng còn vương. Trí bi đầy đủ bày nhân cách, Phước tuệ tròn tu vạch lối đường. Qui hướng Phật Đà nương giáo pháp, Dung thông tự tại ánh vầng dương.
02/10/2017(Xem: 11219)
Nhìn cây lúa, quằng bông đầy nhựa sống Cây cải xanh, trái trỉu hạt trên cành Một hạt thôi, chăm bón tốt tươi xanh Trăm, ngàn hột đem về mùa thu hoạch
01/10/2017(Xem: 11092)
Bửa Tiệc Hồi Sinh, tập thơ cuối cùng của Thầy Nguyên Kim