Tuyển tập 110

28/11/201113:14(Xem: 18914)
Tuyển tập 110

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài Số 110 - thơMặc Giang

(Từ bài số 1091 đến số 1100)

[email protected]; [email protected]

01.ƯuĐàm vô nhiễm 1091

02.Tìmem cho đến vô cùng 1092

03.Maitôi đi rồi 1093

04.Kếttòa thiên thu 1094

05.Khépcửa đêm dài 1095

06.Nhữnggiọt nước cuối cùng đem đổ quách ! 1096

07.Cóphải : Câm, Điếc, Ngọng, Mù !!! 1097

08.Phảichi, thời ăn lông ở lỗ ! 1098

09.Thờikỳ tin học 1099

10.Tiếnggõ cô liêu 1100

Ưu Đàm vô nhiễm

Đêm khuya khoắt rừng sâu cònkéo gió

Canh thâu dài núi thẳm théthoang vu

Biển trùng khơi lồng lộngsóng mịt mù

Sông hun hút xạc xào khua đáynước

Vành vũ trụ khép khung trờixa tít

Thắp ngàn sao nhấp nháy dệttầng không

Một mình ta phiêu bạt giữamênh mông

Ôm hư vô thả xuống bờ bănggiá

Vọng âm vang, vẳng nghe hồnsỏi đá

Tấm hình hài xơ xác mảnh hồnđau

Ta vẳng nghe tiếng nói củathiên thu

Gõ khoan nhặt trên nhịp cầucòn mất

Cát bụi bay trả về cho đất

Sương gió bay trả lại chotrời

Một mình ta độc lữ không thôi

Đi đi mãi con đường không sắc

Không, ta trả về cho sắc

Sắc, ta trả về cho không

Tử sinh hai nẻo bềnh bồng

Chân thân hồi quan tự kỷ

Vành vũ trụ khép khung trời vô thỉ

Nẻo hư vô khép cánh cửa vô chung

Ta cứ đi, không có điểm cuối cùng

Gói hành trang là Ưu Đàm vô nhiễm.

Tháng 9 –2008

Tìm em cho đến vôcùng

Tìm em muôn kiếp tử sinh

Lang thang từ độ đăng trình xa xưa

Tìm em muôn kiếp chưa vừa

Chia tay từ độ gió lùa hồnghoang

Ba đường sáu nẻo đưa chân

Rụng rơi cát đá dấu mòn bụibay

Phơi sương đãi nắng khô cày

Miếng cơm manh áo xéo dày tóctang

Ươm mơ em ẩn trên ngàn

Bắt thang lên hỏi thiên đàngnơi đâu

Ươm mơ em đứng bên cầu

Nhặt khoan gõ nhịp đêm sâulụn tàn

Tìm em lặn xuống suối vàng

Trùng trùng địa ngục ngỡngàng trống không

Tìm em đi hết mùa đông

Băng qua mùa hạ xuân lồngsang thu

Biển khơi sóng vỗ mịt mù

Núi rừng khép kín âm u lạnhlùng

Tìm em tìm đến vô cùng

Dù cho vô thỉ vô chung mấythì

Mắt mòn hun hút bờ mi

Tâm đan hun hút tư nghì mùsương

Tìm em trăm hướng ngàn phương

Dù cho muôn kiếp dặm trườngnghe em.

Tháng 9 – 2008

Mai tôi đi rồi

Mai tôi đi rồi, từ giã thânthương

Một kiếp lang thang trên mộtquãng đường

Ngừng bước đăng trình gởi mâytheo gió

Cát bụi ru hời, còn đó vươngvương

Mai tôi đi rồi, từ giã trần gian

Ngừng bước phiêu du trên mộtđoạn đàng

Dòng sông đôi bờ, chia xa hainẻo

Sóng nước gập ghình, đập vỗmênh mang

Mai tôi đi rồi, từ giã đờitôi

Ngừng bước tử sinh, một kiếpcon người

Sáu nẻo ba đường, khép hờ bỏngõ

Vang vọng thiên thu, còn đótiếng cười

Mai tôi đi rồi, về với hư vô

Cát bụi lung linh, nghĩa địahoang mờ

Sương khói nhạt nhòa, hồn rubăng giá

Tinh tú muôn trùng, tìm bóngnguyên sơ

Mai tôi đi rồi, từ giã thânthương

Ngừng bước phiêu du, một kiếpcon người

Mai tôi đi rồi, từ giã trầngian

Ngừng bước lang thang, tiếngnói câu cười

Cát bụi xa mờ, về với hư vô

Sương gió đợi chờ, hình bóngnguyên sơ.

Tháng 9 - 2008

Kết tòa thiên thu

Ta đi trong nắng trong mưa

Để nghe hoang lạnh gió lùađêm đông

Ta đi góc biển đầu non

Để nghe ghềnh láng sóng cồn kêu vang

Ta đi khắp nẻo quan san

Để nghe đan chéo dọc ngang đổ đường

Không nghe nát cõi tình thương

Sao nghe thống nỗi tư lường hồn đau

Không nghe tàn tạ con tàu

Sao nghe cạn kiệt sắc màu thời gian

Không nghe khô cháy tâm can

Sao nghe thấm thía tro tàntiêu sơ

Sông khuya nước chảy xa mờ

Thuyền ai thấp thoáng trăngmơ đêm dài

Bến xưa lối cũ hoa cài

Đường xưa gối mộng gởi đàirêu phong

Ta đi cuối nẻo xa dòng

Vẽ lên dấu ngọc kết vòng tayhoa

Ta đi âm vọng giao thoa

Núi rừng đan kín kết tòathiên thu.

Tháng 8 – 2008

Khép cửa đêm dài

Băng giá lên ngôi, phủ đỉnhđồi tuyết trắng

Cát đá lở bồi, ngập hố thẳmtiêu sơ

Nát hồn đau, đay nghiến dạikhờ

Tan lòng dạ, xát xây son sắt

Đóm lửa lập lòe, trải đêm dài chưa tắt

Bếp hồng vợn khói, phờ phạt gió bụi bay

Đôi bờ khô, rỉ giọt cay cay

Không đủ long, ướt vành héo muộn

Thế kỷ băng ngang, bao bão giông xoáy cuốn

Đất trời nghiêng ngửa, bao nghiệt ngã can qua

Bánh xe lăn, nghiến nát trầm kha

Vết thời đại, lở loang dấu sử

Ngàn sao vẫn nghìn trùng le lói

Đom đóm bay ủ dột miệt mài

Vầng nhật hiện, ngày lên quá ngắn

Bóng hoàng hôn, ập phủ đêm dài

Rừng cây non chưa xanh chiếc lá

Đám cây già nứt nẻ tàn khô

Mưa gió nắng, gục đầu lá mạ

Lúa lép thừa, đồng ruộng xác xơ

Đẩy xô lưỡng cực đôi bờ

Hai chiều mấy máy động cơ mấy thì

Vàng thau bạc trắng pha chì

Nhôm đồng kẽm sắt đen sì ngổn ngang

Đổ trên nghĩa địa hoang tàn

Tang thương lở lói ngỡ ngàng biển dâu

Đêm dài khép cửa canh thâu.

Tháng 8 –2008

Những giọt nướccuối cùng, đem đổ quách !!!

Những giọt nước cuối cùng, đem đổ quách

Hỏi còn gì sót lại cho hôm nay

Đám ruộng khô nứt nẻ nát mũi cày

Đất loang lổ lưa thưa cây cỏ dại

Những giọt nước cuối cùng, đem đổ quách

Hỏi còn gì sót lại cho ngày mai

Chết chưa chôn đã sắm sẵn quan tài

Chôn chưa chết đày nhau ra nghĩa địa

Những giọt nước cuối cùng, đem đổ quách

Hỏi còn gì quá khứ những ngày qua

Bao bảo châu, bao sắc thắm ngọc ngà

Tan nát hết bởi bàn tay đoản hậu

Những giọt nước cuối cùng, đem đổ quách

Ly bể rồi, ly đâu nữa đầy ly

Bờ vỡ rồi, bờ đâu nữa tràn bờ

Xới tung tóe còn chi là gốc cội

Những giọt nước cuối cùng, đem đổ quách

Đẩy nhau đi vào những bước đường cùng

Vào tuyệt lộ không chừa một chỗ dung

Rồi hớt hải đục xuyên lao ngõ ngách

Những giọt nước cuối cùng, đem đổ quách

Sống chưa chôn mà chết cũng chật mồ

Ngọc ném đi, rồi lượm đá, cỏ khô

Đốt cháy rụi, rồi bới tìm tro lạnh

Trải bao thời, gương soi tròn thể tánh

Trải bao thế, tâm lực vẹn sắt son

Thế mà nay như một cái xác không hồn

Chém đứt sạch bằng những nhát dao chí tử

Trải bao thời, rừng thiêng nhờ sư tử

Trải bao thế, núi thẳm nhờ hùm oai

Thế mà nay, một lũ cáo chồn dơi

Sao không chết núi rừng thiêng kỳ vĩ

Trải bao thời, thành quách nhờ cột trụ

Trải bao thế, đá tảng nhờ hòn chồng

Thế mà nay, một lũ nháo lon ton

Thì sự nghiệp làm sao không sụp đổ

Ôi, những giọt nước cuối cùng

Đã cạn tàu ráo máng đổ đi

Lại vô nhơn mục hạ sân si

Chém đứt sạch bởi bàn tay chí tử

Ôi, những giọt nước cuối cùng

Đã cạn tàu ráo mán đổ đi

Vô tâm, vô hậu, vô nghì

Tang thương đổ nát đen sì dâu xanh

Vô tác, vô nguyện, vô hành

Khốc khô sa mạc treo cành tầm không

Vô trụ, vô xứ, vô môn

Hư không trống rỗng càn khôn mịt mờ

Rơi vào một kẻ ai ngờ

Hết rồi giọt nước, đổ bờ rêu xanh

Tâm tư, tâm lực, đoạn đành

Ruột gan, lòng dạ, tơ mành nhện treo

Núi cao, dốc thẳm, hố đèo

Bàn tay một kẻ đổ vèo tiêu tan

Đường hầm bóng tối mênh mang !!!

Tháng 9 –2008

Có phải : Câm, Điếc, Ngọng,Mù !!!

Anh có phải là người câm !

Chị có phải là người điếc !

Em có phải là người ngọng !

Tôi có phải là người mù !

Mà sao khép cửa âm u

Đường hầm thăm thẳm mịt mù chẳng hay

Mà sao chẳng biết đêm ngày

Vùi đầu bóng tối đọa đày hồn đau

Nếu không ngọng, tại sao miệng ú ớ ?

Nếu không điếc, tại sao tai không nghe ?

Nếu không câm, tại sao miệng nín khe ?

Nếu không mù, tại sao không có thấy ?

Hay sư tử đã chết, nên núi cao nghiêng ngả

Hay hùm thiêng đã chết, nên núi cả điêu tàn

Để sói chồn, tha hồ múa gậy rừng hoang

Người nhân thế cũng ê càng, khúm núm

Phải chi câm, để chặn lời tắt ngúm

Phải chi điếc, để chẳng lọt vào tai

Phải chi ngọng, há miệng chẳng mắc quai

Phải chi mù, dẫu ai lòa thiên hạ

Câm, thì làm sao để nói !

Ngọng, thì làm sao nên lời !

Điếc, thì cứ vểnh tai voi !

Mù, thì cứ trơ mắt ếch !

Ôi thế giới mù lòa

Chỉ một bè lũ đấm xoa

Chỉ một nhúm nhỏ ba hoa

Mà thời thế uốn cong khép gió

Nếu không phải, tại sao đánh đổ

Nếu không phải, tại sao chôn vùi

Lịch sử huy hoàng, un khói đen thui

Son sắt tâm đan, bụi tro thiêu đốt

Em chưa hẳn là người ngọng !

Tôi chưa hẳn là người mù !

Anh chưa hẳn là người câm !

Chị chưa hẳn là người điếc !

Thế, chúng ta có biết :

Đã, đang và sẽ sống ra sao ?

Đã, đang và sẽ làm thế nào ?

Cái gì là quá khứ, hiện tại, mai sau ?

Cái gì là tấm lòng, tim thắt, ruột đau ?

Tang thương dù có lên màu

Biển dâu dù có làm nau mấy lần

Phong trần đày đọa phong trần

Không dày gió bụi cơ cần ai hay

« Có, thì có tự mảy may

Không, thì cả thế gian nàycũng không”

Sá gì bão tố cuồng phong

Nếu không, quảy gánh tangbồng mà chi

Sá gì dục vọng mê si

Nếu không, quảy gánh tư nghìlà sao

Ô hay, biển đục ba đào

Bên hiên gió thoảng, cây đàotrổ bông.

Tháng 9 – 2008

Phải chi thời ăn lông ở lỗ !

Ta nhìn lại, ngược thời kỳtrung cổ

Cái thời kỳ, ăn lông ở lỗ xaxưa

Thấy thương thương, và tộinghiệp quá đi chưa

Sống chơn chất, thật sơ khaidung dị

Con người, khép từng bộ lạcnho nhỏ

Tình người, khép từng dòngtộc tồn sinh

Nếu may mắn, thì tộc trưởnganh minh

Thật man rợ, sa vào tay bạochúa

Cái độc đoán, độc tôn, độcquyền, đóng khố

Cái độc chuyên, độc chính,độc lộng, đóng băng

Cái sân si, tật đố, ngã mạn,đóng gông

Cái mục thị, vô nhân, vô hậu,đóng tuyết

Thời đại hôm nay, văn minh,khoa học

Nhân loại hôm nay, tiến hóa,thăng hoa

Nhưng nhiều nơi trên thế giớivẫn trầm kha

Vẫn nghiệt ngã, bởi những conngười không thể tưởng

Thời cổ hũ, thì đích thị làbạo chúa

Còn thời nay, ngôn từ nào mớichính danh

Họ cho rằng, họ là bậc cáithế hùng anh

Người bình dân hay lê thứ,không dám nhận

Dù thất học, hay i tờ lẫn lộn

Dù vỡ lòng, hay bập bẹ đánhvần

Nhưng phải trái, trắng đen,tà chánh, chưa kịp thả lên cân

Biện xảo, ma đầu, đảo lộn,trá hình, không làm sao đánh lận

Không phải ngồi trên ngôibậc, rồi muốn nói gì thì nói

Không phải ngồi trên tộtđỉnh, rồi muốn làm gì thì làm

Dù dân giả, thấp cổ, bémiệng, lại bị thiết ngàm

Nhưng khẩu còn không phục,chứ đừng nói là tâm phục

Lục chồng sách cũ, đọc vàicuốn nhện bọc

Hay xem vài phim, thuở trungcổ sơ khai

Sao giống quá đi, chẳng khácmột mảy may

Phải chi, ta đang sống thờiăn lông ở lỗ !!!

Tháng 9 – 2008

Thời kỳ tin học

Siêu siêu tốc là thời kỳ tinhọc

Siêu siêu lực là vi tính toàncầu

Siêu siêu nhiên, bấm nút ngợphỏa châu

Siêu siêu thông, biến hóa đicùng khắp

Xin cảm ơn những bậc tài balỗi lạc

Xin cảm ơn những bậc trí nãotuyệt siêu

Đã phát minh những sản phẩmtuyệt chiêu

Để tăng tốc nền văn minhđương đại

Chỉ cần ngồi một nơi nào đó,lên mạng

Thấy mọi hang cùng, ngõ ngáchhành tinh

Thấy mọi hành trạng, vạn loạisinh linh

Thu vào màn ảnh, dọc ngangmấy tấc

Bao nhiêu cái hay, vô cùnghay thật

Bao nhiêu cái tệ, tệ nhấttrong đời

Diễm phúc cho ai, học hỏi tìmtòi

Khốn khổ cho ai, phủ mờ tămtối

Trần gian có đường, nhân giancó lối

“Gần đèn thì sáng, gần mựcthì đen”

Núi cả đồi cao, hố thẳm vựcthềm

Thành hay bại, do mỗi ngườitự quyết.

Tháng 9 – 2008

Tiếng gõ cô liêu

Sỏi đá nghe đau mỗi khi khuaxào xạt

Cây cỏ nghe đau mỗi lúc độngđong đưa

Lại còn thêm sương nắng giómưa

Bào mòn cõi vô tri thi thiết

Chiếc lá non vừa xanh mơnbiên biếc

Chiếc lá già vàng úa kéo mongmanh

Chưa vào thu, đã có chiếc xacành

Chưa hết thu, chiếc cuối cùngphơi bụi

Sỏi đá kia đang nằm yên đâuđó

Bổng vô tình ai bước nhịpkhua vang

Dẫm xát xây rồi bỏ lại bênđàng

Trải thời gian nhuộm mình rêuhoang lạnh

Vô tri không, hỡi hư vô lồnglộng

Hữu tri không, hỡi vô hữu haibờ

Trăng lung linh, soi bóngnguyệt đêm mơ

Vầng nhật hiện, chiếu thiềuquang hé nắng

Bên sau hè rau đắng

Cạnh bờ ao rau thơm

Nghe sỏi đá gọi hồn

Núi rừng khua gió hú

Đâu là vì tinh tú

Đâu là cõi vô tri

Thinh không ngỏ thầm thì

Mình với ta là một

Hữu vô phân lằn mứt

Ta với mình là hai

Cánh cửa khép tuyền đài

Giữa đôi đàng biến mất

Sỏi đá kia vẫn nằm bên bờ cát

Gió bụi bay xào xạt mảnh hồn rêu

Đường thủy chung còn gõ tiếng cô liêu

Khua nhịp bước trên hành trình phiêu lữ.

Tháng 9 – 2008

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
12/10/2017(Xem: 20376)
Viết về anh Bùi Giáng là một việc làm cần lòng can đảm. Thậm chí cần rất nhiều can đảm, có khi phải nói nôm na là liều mạng mới dám viết. Những người có thời gần gũi và thương mến anh ai cũng có lần cảm nhận điều đó. Anh thích người ta đọc sách anh, thưởng thức thơ văn anh, nghiền ngẫm tư tưởng của anh. Nhưng ngược lại anh hay nổi nóng nếu ai hiểu sai ý anh. Anh rất giận khi có ai viết sai một chữ, kể cả sai một dấu phẩy, những câu thơ của anh. Có rất nhiều khi anh cho đó là một sự xuyên tạc có hậu ý. Dù sao, anh và tôi đã từng sống chung gần ba năm trời ở Vạn Hạnh chả lẽ không có gì để nói, lâu nay tuy rất muốn viết nhưng tôi vẫn cố tránh, cho đến khi có người nhắc.
12/10/2017(Xem: 10930)
Một Buổi Chiều Nhớ về một buổi chiều đến thăm Ôn Tuệ Sĩ. Sài Gòn chợt nắng gió hiu hiu Tôi đến thăm Ôn một buổi chiều Phố phường khói bụi người qua lại Xe cộ bên đường rộn tiếng kêu.
11/10/2017(Xem: 10512)
Ánh nguyệt lung linh rọi xuống hiên, Thênh thang rảo bước có chi phiền. Già lam huân tập khai tâm lớn, Tứ chúng tròn tu sáng bạn hiền. Niệm chánh soi cùng đâu luẩn quẩn, Lòng an chiếu khắp chẳng chao nghiêng. Như như gốc pháp nguyền qui hướng, Khua rã trầm luân tiến mãn viên.
09/10/2017(Xem: 11618)
(Chị Cả tôi, nhà thơ Thanh Nhung, http://newvietart.com/CONGHUYENTONNUNHATRANG.html, năm nay đã 76 tuổi, vì mắt kém phải tránh ra đường vào lúc tối trời, nên chị đã dành buổi sáng sớm về hầu thăm chúc thọ Mẹ trước các em, các cháu... ) Con về hôn Mẹ sớm mai Dòng trôi năm tháng trải dài yêu thương Chín bảy năm cõi vô thường Mẹ cười vui với tóc sương da mồi Tóc con cũng trắng bạc rồi Nhìn sau ngắm trước cuộc đời chiêm bao Mẹ còn ngàn ánh trăng sao Ấm ru ngâm tiếng ngọt ngào dịu êm Con hôn Mẹ, tỏ nỗi niềm Mênh mang hạnh phúc, bình yên lạ kỳ Hồng hoa hương tỏa nơi này Cùng hương của Mẹ ngát đầy nhân gian Con yêu quý Mẹ vô vàn Một câu chúc thọ đẫm trang giấy lòng Tay cầm tay giữa sắc không Mẹ cười âu yếm Con còn sống vui!
08/10/2017(Xem: 12481)
Ta buông bỏ rong chơi trong cõi tạm Có sá gì một hình bóng mỹ nhân Đêm về nhìn trăng sáng giữa trời trong Xem thế sự như mây ngàn gió bạt.
07/10/2017(Xem: 14664)
Ngày xưa có một bầy nai Nai đầu đàn quả là tài giỏi thay Một ngàn nai họp thành bầy Nhởn nhơ chung sống, vui vầy, rong chơi, Nai đầu đàn có hai trai Nai anh mảnh khảnh, thân người lại cao Mắt tinh anh sáng như sao Bộ lông óng mượt phô màu đỏ hung Trông nai đẹp đẽ vô cùng Có tên Nai Đẹp khắp vùng quanh đây. Nai em lông xám phủ đầy Cũng cao và lại cũng gầy như anh Nhưng kém cỏi, chẳng khôn lanh Có tên Nai Xám quả tình đúng thay.
07/10/2017(Xem: 14656)
Vị cao tăng đắc đạo rồi Tính ra thấm thoắt nửa đời xuất gia Tu nơi thiền viện phương xa Dứt tình quyến luyến quê nhà từ lâu, Nơi thanh tịnh, chốn thẳm sâu Nhà sư nghiên cứu đạo mầu chuyên tâm Giờ đây học vấn uyên thâm Lại thêm phẩm hạnh sáng ngần treo gương Bao nhiêu đệ tử bốn phương Tìm sư học đạo, xin nương cửa thiền.
02/10/2017(Xem: 12898)
Sự đời được mất rõ vô thường, Cội gốc sân si vốn khó lường. Chuyện đến tùy duyên không vướng mắc, Việc qua cởi bỏ chẳng còn vương. Trí bi đầy đủ bày nhân cách, Phước tuệ tròn tu vạch lối đường. Qui hướng Phật Đà nương giáo pháp, Dung thông tự tại ánh vầng dương.
02/10/2017(Xem: 11235)
Nhìn cây lúa, quằng bông đầy nhựa sống Cây cải xanh, trái trỉu hạt trên cành Một hạt thôi, chăm bón tốt tươi xanh Trăm, ngàn hột đem về mùa thu hoạch
01/10/2017(Xem: 11113)
Bửa Tiệc Hồi Sinh, tập thơ cuối cùng của Thầy Nguyên Kim