Tuyển tập 113

28/11/201113:14(Xem: 19253)
Tuyển tập 113

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài Số 113 - thơMặc Giang

(Từ bài số 1121 đến số 1130)

[email protected]; [email protected]

01. Tabước đi 1121

02. Xinngưỡng phục 1122

03. Trảtrăng về 1123

04. Bốnmùa thương nhớ 1124

05. Hưvô nhờ hạt bụi 1125

06. Vào vườn lục bát ta chơi 1126

07. Trăng tàn chưa pha ! 1127

08. Thói quen lên tiếng 1128

09. Chào ánh bình minh 1129

10. Thơ tuyệt ý lời 1130

Ta bước đi

Ta bước đi trên lâu đài thành cổ

Nhìn rêu mờ nhớ lại tháng ngày qua

Quá khứ lùi vào dĩ vãng thật xa

Lật từng trang lung linh hồnlệ sử

Ta bước đi khắp phố phường HàNội

Nhìn Thăng Long phảng phất CổLoa xưa

Bóng tiền nhân nhòa nhạt nắngchan mưa

Hoàng hôn phủ ngập ngừng mànđêm xuống

Ta bước đi giữa Cố Đô khép kín

Trường Tiền rung mười hainhịp sáu vài

Núi Ngự Bình ngóng đợi dángThiên Thai

Dòng Hương Giang ngưng câu hòđiệu lý

Ta bước đi nước Sông Gianh têtỉ

Mấy trăm năm thổn thức mảnhhồn đau

Máu hai miền thấm lòng đấtthật sâu

Xương chồng chất thành đồicao lộng gió

Ta bước đi dòng Bến Hải cònđó

Cầu Hiền Lương gợn sóng vỗhai bờ

Trải thời gian chưa vá đắptiêu sơ

Hồn tử sĩ ngập suối vàng nhứcnhối

Ta bước đi vào Qui Nhơn Thị Nại

Nghe hồn Chiêm nghèn nghẹn điệu ru Hời

Hỡi tộc Chàm một thuở của Chiêm ơi

Sống đâu đó đừng quên nhau Chiêm nhé

Ta bước đi cửa Đồng Nai, Bến Nghé

Sóng Đô Thành nhộn nhịp giữa phồn hoa

Nhớ Sài Gòn ru giấc mộng đêm qua

Giọt khô đọng loang loang trên chiếc gối

Ta bước đi Cầu Mỹ Thuận mời gọi

Nhớ ngày qua ngồi đợi từng chuyến phà

Ghi tự tình đậm nét Miền Nam ca

Hát Cửu Long bạt ngàn ra chín cửa

Ta bước đi vào Hà Tiên Rạch Giá

Mũi Cà Mau là điểm đến sau cùng

Phú Quốc kia chìm mây nước điệp trùng

Côn Đảo kia khuất mờ xa sóng biển

Tạm ngừng nghe, xin giã từ một chuyến

Tai còn nghe văng vẳng thoáng giây lâu

« Từ Nam Quan, Cà Mau

Từ non cao, rừng sâu »

Nhớ nhau nghe, ta đứng lại bên cầu

Sông bến nước rạt rào mênh mang chảy.

Mặc Giang

Tháng 10 –2008

Xin ngưỡng phục

Xin ngưỡng phục trái tim tolớn quá

Ôm trọn tin yêu trải địa cầu

Trải khắp cùng bốn biển nămchâu

Cho nhân loại hài hòa chungsự sống

Xin ngưỡng phục tấm lòng tolớn quá

Ôm trọn tình thương trải địacầu

Cho con người xít lại gầnnhau

Không ngăn cách bởi màu dachủng tộc

Xin ngưỡng phục tâm hồn tolớn quá

Ôm trọn từ bi trải mọi người

Cho ai ai cũng mở nụ cười

Không ngậm hờn ẩn sâu chônđáy mắt

Xin ngưỡng phục trái tim tolớn quá

Ôm trọn bác ái trải nơi nơi

Cho ai ai cũng được thắm tươi

Không nứt nẻ vùi khô cằn máulệ

Xin ngưỡng phục tấm lòng tolớn quá

Nước bốn biển dù có lúc đầyvơi

Nhưng tình người không cónhững chơi vơi

Để ai oán cừu thù đeo giớituyến

Xin ngưỡng phục tâm hồn tolớn quá

Ai ai cũng tôn thờ quân tửtrượng phu

Thì mong sao không ốc đảo, aotù

Để giao tiếp với sông dàibiển rộng

Xin ngưỡng phục những conngười như thế

Để cuộc đời chấm dứt nhữngđau thương

Để trần gian thấm nhuận đức thanhlương

Cho nhân thế hòa vui trongthánh thiện.

Tháng 9 – 2008

Trả trăng về

Trăng tròn mười sáu lại tròntrăng

Chú Cuội rong chơi với chịHằng

Lấp lánh ngàn sao óng ánh quá

Vấp chân Chú Cuội té nhănrăng

Lổm ngổm ngồi lên mất chịHằng

Đưa tay dụi mắt ngó loanhquanh

Mênh mông một cõi đêm trănglộng

Cuội đứng buồn trông nghĩngợi rằng

Chị Hằng tròn trục tựa nhưbanh

Vũ trụ trống trơn chẳng dốcngăn

Quỹ đạo lăn quay không lốicản

Thêm mây đón gió đẩy phù vân

Nên Hằng lơ lửng khắp trờimây

Mới hiện phương đông lại đếntây

Khi tỏ khi mờ đeo bóng nguyệt

Khi tròn khi khuyết ánh trănglay

Còn ta, còm cõi tấm thân gầy

Chân mỏi tay mòn tóc trắngbay

Quanh quẩn gốc đa trông tuếnguyệt

Cơm canh dưa muối sống quangày

Cô Hằng tự tại đi đâu đi

Trong trắng trinh nguyênchẳng ngại gì

Trăng ngọc trăng ngà soi khắpchốn

Xưa nay cũng thế có lo chi

Trần thế đêm đêm nhờ có trăng

Ta đâu ích kỷ giữ riêng Hằng

Đó đây đi khắp trong thiên hạ

Nguyệt khuyết trả về ta vớitrăng.

Tháng 10 – 2008

Bốn mùa thương nhớ

Thương nhớ quê hương trải bốnmùa

Dù cho nắng gội với mưa lùa

Ngày lên dõi bóng vầng dươnghiện

Đêm xuống trăng soi trảithiếu thừa

Nhớ từ cái thuở mới đi xa

Tiếng vạc kêu sương vẳng nhớnhà

Đeo đẳng đèn khuya soi cốquận

Phương đài quốc quốc vọng giagia

Thương nhớ quê hương suốttháng năm

Buồn trông con nhện lại giănggiăng

Vương tơ kéo ruột phơi màngió

Đứt đoạn ru hời tiếp tụcgiăng

Bốn mùa cứ thế trải lê thê

Cảnh cũ đường xưa lối ngõ về

Dấu vết chìm sâu đong ký ức

Trùng dương mờ phủ bóng sơnkhê

Tháng năm cứ thế trôi đi qua

Bếp lửa hồng êm chẳng nhạtnhòa

Tình tự không khô treo dốc đá

Hương quê một cõi của riêngta

Đã quen gió lộng với mưa lùa

Chiếc bóng thời gian trả bốnmùa

Lịch cũ không còn ghi tuếnguyệt

Tình quê vẫn đẹp dấu hươngxưa

Bốn mùa thương nhớ nỗi niềmquê

Tràn ngập đong đưa lộng bốnbề

Đêm ngủ còn mơ kêu gối mộng

Trả ta một cõi của hươngquê.

Tháng 10 – 2008

Hư vô nhờ hạt bụi

Ta hỏi không gian rộng mấychiều

Có còn một khoảng nhỏ hoangliêu

Để ta đến cuối bờ xa vắng

Vén bức rèm ghi dấu tuyệtsiêu

Ta hỏi thời gian kéo mấy thì

Quá - tương - hiện tại, thửcòn chi

Mà sao cuốn hút ba thời mãi

Nếu chẳng có ta, nghĩa lý gì

Ta hỏi trần gian rộng tới đâu

Có nơi nào đó thật thâm sâu

Để ta đi đến lưu vài nét

Mai mốt bắt lên một nhịp cầu

Vũ trụ nhìn ta luống ngạingùng

Có gì vô thỉ với vô chung

Nếu không hạt bụi trùng trùngchuyển

Thì cả hư vô chết lạnh lùng

Thế thì ta có ngại chi đâu

Bởi vọng, nên đeo lắm móngcầu

Bỏ vọng, chơn như tròn tánhthể

Sóng tan biển lặng gối kêđầu.

Tháng 10 – 2008

Vào vườn lục bát ta chơi

Vào vườn lục bát ta chơi

Đụng ca dao lúc đầu đời chui ra

« Con tôi kháu quá, úi chà

Nhắm nghiền đôi mắt, khóc la dậytrời

Sữa nè, vú mẹ con ơi

Ngậm vào ngọt lịm, nín lời imngay »

Mon men theo tháng với ngày

Lời ru êm ả, mát tay mẹ hiền

Lên năm lên bảy chơi rong

Trường làng bập bẹ vỡ lòng ngược xuôi

“Tiên học lễ phải nhớ làm đầu

Kế đó lần hồi là hậu học văn”

Nếu mà bút mực siêng năng

Mai kia mốt nọ băng băng vào đời

Dù cho đèo, dốc, núi, đồi

Dù cho biển cả, sông ngòi, vũng nông

Trơ như đá, vững như đồng

Nung thêm chín, lửa thêm hồng, mới chuyên

Vào đại hải, đã có thuyền

Vượt gai góc, đã có kiềng ba chân

Sinh ra, vốn sẵn đầu trần

Phong sương nào ngại phù vân xéo dày

Sinh ra, vốn đã trắng tay

Gian truân nào ngại kéo cày bừa lê

Nguyễn Du, một áng thiên thư

Thúy Kiều là chị, em, ừ, Thúy Vân

Vân Tiên, một áng theo vần

Học đường đến cả dân gian làu làu

Còn kia Kỳ Ngộ Bích Câu

Còn đây tuyệt tác chở tàu đi xa

“Chú Cuội ngồi gốc cây đa

Ăn cơm với “muối” ăn cà với dưa”

“Thằng Bờm có cái quạt mo

Phú ông xin đổi ba bò chín trâu”

Qua cầu, tặng lá trên cầu

Để cho tà áo rầu rầu gió bay

Thời xưa lục bát lên mây

Thời nay lục bát hoa say trên ngàn

Hồn nhiên như con cá vàng

Gặp câu lục bát đơ mang thẫn thờ

Nai hiền tiếc rẻ ngẩn ngơ

Tiên ông thức dậy còn mơ giấc nồng

Đồng vàng thơm lúa trổ bông

Gặp câu lục bát thương lòng mạ xanh

Yến oanh ca hát trên cành

Gặp câu lục bát long lanh mắt nhìn

Trăng sao đang ngủ lặng thinh

Gặp câu lục bát cựa mình sáng đêm

Thả hồn về cõi lãng quên

Gặp câu lục bát bung mền chui ra

Dạo chơi cho biết vậy mà

Làm thơ gì cứ theo đà bương đi

Không thơ thì gọi là thi

Ai thích thì đọc, ai kỳ thì thôi

Thật ra, ta đã nói rồi

Vào vườn lục bát dạo chơi thế nào

Ta đâu có dám trèo cao

Lỡ té chỏng gọng kêu gào hổ ngươi

Ta đâu dám để người cười

Có cười cũng bởi tại người đọcqua

Thôi, không kéo gỗ đẫy đà

Kéo qua kéo lại chóng tà lưỡi cưa

Ngoài kia đang đổ cơn mưa

Ta nhanh xếp bút mưa chừa ai đâu

Kẻo trang giấy bị ướt nhàu

Mực loang bay mất biết đâu mà lần

Thôi nghe, chấm dứt hết vần

Đến đây dừng lại tiễn chân kháchchào.

Tháng 10 – 2008

Trăng tàn chưa pha !

Đêm đêm trăng sáng tròn trăng

Nhân gian mời đón chị Hằng đichơi

Đi vào châu thị rạng ngời

Đèn đường góc phố người người lạiqua

Đi vào đồng nội xa xa

Thơm thơm bông lúa lá hoa trĩucành

Lên cao gặp đỉnh non xanh

Sa vào rừng thấp gặp ngành suốireo

Băng qua lưng chững núi đèo

Len men mõm đá cheo leo giữa trời

Xuống sông ra biển vui chơi

Gập ghềnh sóng vỗ trùng khơi xô bờ

Vào thăm nghĩa địa tiêu sơ

Hồn ai thấm lạnh đội mồ bước ra

Đi chơi, chớ ngại chi mà

Chị Hằng theo bước trăng ngà cùng ta

Ngàn sao nhấp nháy xa xa

Cho chơi chung với kẻo tà trăng mơ

Cùng đi dưới ánh trăng mờ

Viếng thăm ngõ vắng cuối bờ hoang liêu

Chừng như hiện nét cầu kiều

Xưa kia ai đứng đìu hiu một mình

Hư vô một cõi lặng thinh

Chưa nhòa chiếc bóng lung linh xa mờ

Chị Hằng còn luyến trăng mơ

Nhưng chân đã mỏi giả vờ nói nhanh

Tạm chia tay nhé chưa đành

Còn đêm mai mốt chúng mình dạo chơi

Khi hoàng hôn ngủ lưng đồi

Ta cùng trăng xuống thăm người nhân gian

Chị Hằng nói thật nhẹ nhàng

Thôi, chào chị nhé, trăng tàn chưa pha.

Tháng10 – 2008

Thói quen lên tiếng

Cà phê buổi sớm thật hay

Hớp vô một ngụm mắt cay giảm liền

Có người thời tách trà xanh

Cái nóng chạy khắp ngọn ngành châu thân

Mùi thơm bốc khói tương lân

Làm thêm hớp nữa thêm phần thơm ngon

Thói quen đã nhẵn lối mòn

Mới nghe hương vị, ví von biết nào

Một khi không có thì sao

Như thiếu gì đó nôn nao ngóng tìm

Nhỡ mà không có đành im

Thói quen lủi thủi xuồng chìm chưa qua

Vô tình có kẻ đương pha

Đôi mắt sáng rỡ như là gặp tiên

Đôi lời to nhỏ làm quen

Kiếm ly pha nước tay liền liền tay

Nâng ly nở nụ cười ngay

Sáng giờ trông đợi thật may đây rồi

Thói quen quả thật dễ ngươi

Cà phê cũng thế trà bôi cũng cùng

“Ở đời muôn sự của chung”

Thói quen mới hiểu ngại ngùng chi nhau

Phải không hỡi khách cùng tàu

Vài ngụm là đủ, con tàu bỏ không

Rồi mai lại tiếp chưa xong

Mới nghe tiếng gọi thói quenriêng mình !

Tháng 10 – 2008

Chào ánh bình minh

Vẫy chào loé ánh bình minh

Màn đêm thức giấc cựa mình tannhanh

Tiếng chim đâu đó thanh thanh

Vang lên ca hát trên cành líu lo

Vầng đông ửng mộng nhấp nhô

Vươn lên góc biển điểm tô nắng vàng

Bầu trời mở rộng thênh thang

Mây còn ngái ngủ trên ngàn buồn bay

Biển êm chưa ngọn sóng lay

Hải âu đã lượn hây hây nắng lồng

Thùy dương uốn biển cong cong

Chạy theo bờ cát khuất vòng xa xa

Màn sương rải nhẹ đêm qua

Gợn màu loáng bạc la đà cỏ cây

Núi rừng thức dậy loay hoay

Mở ra giấc điệp trùng vây núi rừng

Xa xa thung lũng ngập ngừng

Nắng vàng len lén sáng bưng lâu rồi

Vẫy chào ngày mới tinh khôi

Vạn vật khởi động đất trời lặng yên

Mỗi loài mỗi vẻ tự nhiên

Vươn lên sức sống uyên nguyên của mình

Thôi nghe, chào ánh bình minh.

Tháng10 – 2008

Thơ tuyệt ý lời

Làm thơ mà rứt không ra

Ấy là chưa chịu vào nhà thơ chơi

Làm thơ mà chẳng ý lời

Ấy là lóng ngóng lơi khơi bên ngoài

Làm thơ mà nghĩ xa xôi

Là đem thơ gởi lên đồi rêu phong

Làm thơ mà viết lông bông

Là đem thơ vãi xuống sông lều bều

Thơ là gấm ngọc hoa thêu

Sương sa đêm lạnh nắng chiều còn vương

Thơ là một cõi tinh tường

Bước đi qua khỏi bên đường còn rung

Thơ là tuyệt ý vô cùng

Kéo đầu vô thỉ, vô chung rợn hồn

Thơ tràn qua cõi càn khôn

Vũ trụ nín thở thiệt hơn tỏ bày

Thơ lướt sóng gió ngàn bay

Tinh tú đứng lại đưa tay van cầu

Thơ phun nét ngọc minh châu

Hư vô ái ngại gối đầu thiên thu

Đừng đem thơ nhốt lao tù

Gọng kềm bứt khóa mịt mù mở toang

Đừng đem thơ nhét tối om

Trên núi hết đỉnh trên non hết rừng

Đừng đem thơ thả vô chừng

Biển khơi hết sóng, đêm trường hết sương

Thơ đi muôn hướng ngàn phương

Văn phong thi phú tư lường hồn ai

Thơ vào cuối nẻo thiên thai

Còn nghe âm cảnh tuyền đài giá băng

Thơ vào cuối nẻo cung trăng

Chú Cuội hớt hãi chị Hằng ngẩn ngơ

Bởi chưa bước vào cõi thơ

Đứng nhìn ngoài cửa hững hờ thế thôi

Một khi đã bước vào chơi

Đến khi nhắm mắt còn lời thiên thu

Ra thăm nghĩa địa hoang vu

Thơ còn lảng vảng sa mù khói hương

Âm dương chưa hẳn hai đường

Cách nhau lằn kẽ vô thường hợp tan

Sinh tử chưa hẳn hai đàng

Chia tay lối hẹn rẽ ngang vô cùng

Biết đâu mai mốt xài chung

Câu thơ xưa cũ lạnh lùng từ lâu

Chờ đi, sẽ biết ngàn sau

Ngàn xưa chung một con tàu ba sinh

Ô hay, ta nhận ra mình

Tưởng ai, nào ngỡ lại mình vớita.

Tháng 10 – 2008

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28/02/2018(Xem: 11023)
CỬA THIỀN Cửa Thiền lắm cửa vào ra Tâm an: thấy Phật Tâm ma: thấy Người Tâm vui: chộp bắt nụ cười Tâm sân: nghe tiếng chửi Đời sau lưng Cửa Thiền có cổng kín bưng Không vào được cũng đã từng vào trong Cửa Thiền cửa có cửa không An nhiên đóng mở bằng Tâm chính mình. Tâm Không Vĩnh Hữu
28/02/2018(Xem: 11186)
An Lạc Hạnh Sống an hưởng lạc đời người Đó nguồn hạnh phúc ngự nơi cõi lòng Khi mà muốn được thong dong Giới hạnh đạo đức song song giữ gìn Niềm vui tạo ở nơi mình Hằng ngày giữ lễ như in thoát phiền Bình an vẹn tánh hồn nhiên Kính trên nhường dưới câu hiền chớ vơi Thế gian mười khóc một cười Vì không luyện tập để đời oán đau Dù cho sướng ít sầu nao Riêng người bậc trí vốn thao hạnh rèn Nhờ huân tập mãi thành quen Phiền lụy dẫu bám không len vào người Đời sống phạm hạnh cao vời Thanh bần đơn giản thảnh thơi bất kỳ Không tham ái chẳng mê si Năm dục đoạn dứt tánh thì an nhiên Phật dạy giới vững thần yên Một giới ba sáu, năm thì hàng trăm Nên cần giữ giới trau tâm Mạch nguồn an lạc thậm thâm dạ này. _Quang Toàn Thành Anh_
27/02/2018(Xem: 17150)
Vùng Đất Mũi một vùng trời sông nước Dưới tận cùng miền đất của quê hương Dân hiền hoà sống bình dị yêu thương Hoà với biển cùng trời mây bát ngát . Tôi muốn về thăm cuối miền quê mát Trải nghiệm lòng yêu mến đất phương Nam Cùng dân tôi ngồi ngắm bóng chiều vàng Bên sông nước quê hương thuyền đưa lối . Mẹ Việt Nam muôn đời luôn kết nối Ra đi rồi ai chẳng muốn về thăm Tôi vẫn yêu sông nước giữa trăng rằm Trên thuyền nhỏ tình người trong ánh mắt .
27/02/2018(Xem: 12051)
TRỞ VỀ BA NGÔI BÁO. Từ bỏ sông mê về bến giác. Sống đời thức tỉnh hạnh tha nhân. Tà kiến bao năm nhiều điên đảo. Nay nguyện giã từ hưởng pháp âm. Lầm lỗi triền miên đâu hoà hợp. Hành hạnh thương yêu sống hợp hoà. Ngôi báo trở về tâm bừng sáng. Bình đẳng chân như hạnh phúc đầy. Minh Hội. Syd 11/01 Mậu Tuất 2018 KTTT
25/02/2018(Xem: 27902)
Theo thông tin ban đầu, sáng cùng ngày (22.2), đoàn ni cô, phật tử khoảng 80 người từ một chùa trên địa bàn H.Long Thành (Đồng Nai) xuống biển Long Hải chơi đầu năm. Một lúc sau, có 10 ni cô xuống biển tắm thì bị nước biển cuốn vào xoáy nước. Lực lượng cứu hộ tại bãi biển kịp dùng phao đưa 6 ni cô vào bờ, sau đó ca nô cứu hộ đưa thêm 2 ni cô khác vào bờ nhưng một người đã tử vong. Đến 11 giờ 30 cùng ngày, thi thể của một ni cô được lực lượng tìm kiếm, cứu hộ phát hiện cách hiện trường vụ tai nạn khoảng 300 m. Ni cô còn lại vẫn đang mất tích.
21/02/2018(Xem: 11658)
Vì còn nặng trĩu tơ vương Cái Ta hiện hữu tình trường đa mang Bỏ chưa nở, ôm bẻ bàng Đi sao nhẹ gánh yên hàn tâm tư?! Đời người sợ hai nổi như: Cô đơn bóng lẽ nên chừ buồn ghê Sợ chết có ai khỏi tề! Học rồi Pháp Phật nhẹ bề xôn xao Tuỳ duyên tan tụ ra vào Nương nơi Chánh Pháp thở phào đến đi Hiểu Phật dạy lợi tư nghì Niềm vui Đạo Pháp không chi sánh bằng Bỏ dần phiền não lăn tăn Bình tâm tiếp nhận nên chăng phiền hà! Nhân duyên nhân quả trổ ra Thì mình khắc phục dần dà định tâm Cứu đời Pháp Phật thậm thâm Phước lành mới được gieo mầm Đạo Như Chưa tắc hơi nguyện ngay chừ Đời đời gặp Phật xuân thu tu hành...
18/02/2018(Xem: 14896)
Hơn bốn mươi năm xa quê hương, Nhìn quanh vạn pháp vẫn vô thường. Nhân quả ẩn tàng trong kiếp sống, Như nhắc cuộc đời tựa khói sương! Mỗi độ tàn Động, nhớ quê hương, Giờ đây quên những nỗi đoạn trường. Cùng khổ cũng vui ba ngày Tết, Mai này lại một nắng hai sương!
18/02/2018(Xem: 11249)
Hộp rong biển trên tay Ôn còn đó Chẳng có gì phải đáng nói ở đây Cảnh núi rừng đã nói quá đủ đầy Tôi chỉ muốn đi theo Thầy im lặng .
15/02/2018(Xem: 10687)
Nắng hồng rực rỡ trời mây Chim muông ríu rít, cỏ cây rộn ràng Hào quang chói lọi ánh vàng Theo chân Đức Phật lên đàng sáng nay Ngài đi khất thực trong ngày Tìm cơ giáo hóa ai đây lầm đường. Nhà kia kín cổng cao tường Đế Đô là chủ, giàu sang nhất vùng Tham lam, ích kỷ vô cùng, Hôm nay chủ vắng. Chó trông chừng nhà, Nhe nanh hăm dọa người qua Mắt ngầu hung dữ như là cuồng điên. Phật ngừng khất thực trước hiên Chó lao vội đến sủa lên, cắn ngài "Hãy im!" Ngài nói khoan thai
14/02/2018(Xem: 13966)
Thoáng, đã mười năm vắng Tết nhà Phương trời lữ thứ hỏi mây qua Đâu mùa hương cũ xa xôi nhớ Chiều muộn tàn năm bóng mẹ già.!